Wednesday, May 30, 2012

Trời xanh qua kẽ lá




Trời xanh qua kẽ lá đối với tôi bao giờ cũng là những khoảnh khắc diệu kỳ bởi chúng luôn đưa tôi trôi vào những giấc mơ tuyệt đẹp. Như những  năm 7-8 tuổi, những buổi trưa trong vườn, nằm dài trên một cái chiếu cũ trãi vội vã dưới gốc vú sữa, đợi mẹ đi dạy về. Thời gian chờ đợi dài hơn vô tận tôi nheo mắt nhìn ra quốc lộ là những con đường đất đỏ quanh co, vắng người qua lại gay gắt nắng. Mấy đứa em lo bận rộn chơi đồ hàng bằng những hoa dâm bụt đỏ tươi, hoa mận, hoa chanh trắng xóa, hoa sao nhái vàng ươm, hoa lài thơm ngát nên chúng không thèm để ý chị hai mình đang nằm chòng queo nhìn lên trời nghĩ ngợi mông lung. Tôi sẽ cuộn tròn một cái lá bạc hà thật to làm ống nhòm để nhìn trời xuyên qua tán lá rộng và dày đặc của cây vú sữa, cây mít, cây mận. Chán tôi lại bắt đầu nhìn lên trời, gọi tên các nước trên thế giới mà tôi có thể nhớ. 1 Canada, 2 Úc, 3 Mỹ,  4 Ấn Độ, 5 Campuchia, 6 Hà Lan, 7 Ý, 8 Pháp, 9 Trung Quốc, 10 Nhật Bản...Tôi vừa lục lọi trí óc của mình theo những đội bóng World Cup, vừa đếm xem mình biết bao nhiêu tên của những quốc gia rồi ước gì mình được đi đến những nơi như thế. Sau này trong những tháng ngày lang thang đến Châu Âu, lái xe băng biên giới từ nước này sang nước khác (các nước Schengen ở Châu Âu qua lại dễ dàng như di chuyển qua các tiểu bang của Mỹ), khi đến nơi nào lần đâu tiên, như khi nhìn thấy bản báo “Welcome to  Belgium” lúc từ Hà Lan sang chẳng hạn,  tôi luôn lập lại Belgium, Belgium, wow đất Bỉ, rồi tủm tỉm cười vì nghĩ lại  trò chơi trẻ con hồi nhỏ.

Trời xanh qua kẽ lá là những lúc chúng tôi đi du lịch ta ba lô ở Bà Nà, Bali, Siem Riep, Malacca, Penang hay Singapore, mừng như bắt được vàng khi thấy một cây cổ thụ. Đây chính là quà bất ngờ vì sau cả ngày trưa lang thang dưới ánh nắng 40C, coi hết chỗ này đến chỗ kia, lại được Thượng Đế ban cho những tán cây rậm rạp để nghỉ chân, uống nước, lấy năng lượng đi tiếp. Những năm hai mươi tuổi, càng đi, càng ngồi dưới nhiều cây cổ thụ và nhìn lên trời, hồi tưởng lại những  nơi mình đã qua, tôi càng thấy trái đất có nhiều chỗ xinh đẹp mà tôi cần đến. Lúc đó tôi thấm thía đời người là hữu hạn, con người chẳng khác loài kiến nhỏ bé trên địa cầu, suốt đời quanh đi quẩn lại giữa những lo toan bề bộn rồi cũng về với đất mẹ. Nhiều khi dưới những tàn cây trên triền núi, trải mắt nhìn những sườn đồi bậc thang thoai thoải ở các thung lũng xung quanh, tôi có cảm giác bà mẹ trái đất mấy triệu năm tuổi đang nheo mắt nhình mình  khuyến khích, đi cho thỏa chí tan bồng con ạ, vì ta biết loài người của con,  không ai được hứa hẹn ngày mai sẽ ra sao.

Những năm ba mươi tuổi, trời xanh qua kẽ lá là những tối thứ sáu mùa hè, chúng tôi có  Music night, mỗi gia đình trong xóm ‘Những cây thông thầm thì” mang vác mền, beer, snack ra trải trên các ngọn đồi được dùng làm công  viên chung cho cả xóm để nghe nhạc sống. Đó chỉ là những ban nhạc vườn chơi lại những bài hát một thời vang bóng của Beattles, Bee Gees, Rolling Stones nhưng mọi người hưởng ứng nhiệt liệt, dù gì thì cũng được thưởng thức âm nhạc miễn phí sau một tuần làm việc căng thẳng. Trời như xanh hơn khi các bé nhà tôi chạy lung tung và nằm dài dưới những gốc thông già nghỉ mệt. Mặc bọn trẻ con chạy nhảy lăng quăng, tôi nằm dài nhìn trời rộng, cảm thấy như lần đầu tiên mình được hít thở không khí trong lành tươi mát trong tuần, bỗng thấy cuộc đời nhẹ nhàng như làn mây trắng đang lững lờ trôi trên kia, không còn bộn bề những lo toan và vất vả. Lúc đó tôi nghe tiếng nói nho nhỏ trong đầu mình, nhìn kìa, cuộc sống thật là tươi đẹp biết bao với bầu trời lúc nào cũng xanh qua kẽ lá.

Saturday, May 26, 2012

Phê bình và bị phê bình



Trong môi trường làm việc cạnh tranh và áp lực như ở Mỹ, hơn bao giờ hết tôi thấy kỹ năng phê bình và đón nhận phê bình là một kỹ năng sống còn của bất cứ ai, dù đang leo, đang bò, hay đang bay trên bật thang danh vọng. Như mẹ tôi nói, khi con rớ tay, làm một bất cứ một viêc gì khác người một chút, con sẽ nhận được phê bình. Khi người khác trong nhóm tôi làm một dự án gì đó ngoài những yêu cầu bình thường của công việc, họ thường gửi mail cho các managers để hỏi ý kiến (người Mỹ dùng một cụm từ rất hay khi xin ý kiên người khác là ask for your blessings, nghĩa đen là xin sự chúc phúc của mọi người), lúc đó tôi phải làm nhiệm vụ đóng góp ý kiến cho người khác. Nói chung vì tính chất công việc tôi nhận được rất nhiều ý kiến đóng góp cho những dự án của nhóm và thật sự tôi rất thích nghe ý kiên người khác. Nếu ngày nào tôi không nhận được gì cả, tôi thậm chí phải năn nỉ những người có kinh nghiệm trong cùng lĩnh vực hay những người có tầm nhìn tốt (thường là directors các nhóm có liên quan) xin họ cho ý kiến đóng góp. 

Có hàng trăm lý do để ta phê bình người khác hay người khác phê bình ta, có thể vì ta sai, ta lầm lỗi, hay cũng có thể vì ta chẳng làm lỗi gì cả, nhưng người khác đố kỵ, ghen tỵ hay đơn giản là người khác có cách làm khác ta hoàn toàn, và một vài người xấu bụng muốn hạ nhục ta vì ta không làm theo ý họ. Có người phê bình, chỉ trích (từ bình dân gọi là chê), một cách nhẹ nhàng, lich sự, hài hước nhưng có nhiều bạn có khả năng "xả nguyên băng", chơi như tát nước vào mặt ngừơi khác. Có nhiều bạn dùng cách sandwich để góp ý, giống như bánh mì sandwich có 3 lớp, bạn sẽ khen một vài điểm, chê  vài chỗ rồi lại khen để làm người nhận không quá mất mặt. Có nhiều cách để nhận sự phê bình, chỉ trích nhưng điều cốt lõi nhất là xác định sự phê bình, góp ý nào hữu ích và mang tính xây dựng.




Khi một ai đó làm cho bạn nóng mặt, bạn cần ít nhất một phút im lặng để cơn nóng lắng xuống. Sau đó nên tự hỏi mình, ý kiến người này nghe có lý không hay nó hoàn toàn vô lý (cho dù cách góp ý của họ rất bất nhẫn). Khi bạn lờ mờ nhận ra người này tuy giọng điệu có phần chanh chua, bỗ bã nhưng  họ nói có lý, bạn nên cảm ơn họ vì đã góp ý kiến cho mình và nếu họ đúng, mình có thể sẽ làm như cách họ góp ý. Dù gì đây cũng là một đóng góp hữu dụng. Những người mang tâm lý hơn người, nhất là những người luôn coi họ là dân bản xứ, là dân tộc thượng đẳng so với bọn di cư da vàng mũi tẹt hay bọn da đen man di mọi rợ, hay mang giọng điệu chê bai người khác, họ thường rất bất ngờ khi tôi làm như vậy. Tôi thường xuyên thú nhận với bản thân (có khi cà trăm lần một ngày), bởi mình không là người hoàn hảo, và cũng chẳng có ai là hoàn hảo trên đời này, nên khi có ai đó chỉ trích mình cho mình toàn diện hơn, mình nên cảm ơn người đó. Khi người phê bình tôi không có chút xíu lý lẽ nào hết, chỉ là làm phách vậy thôi, tôi cũng cảm ơn họ vì đã bỏ thời gian đọc những gì tôi viết, nghe những điều tôi nói bởi có còn hơn không,  phải không bạn, có nhận xét còn hơn là không nhận được một chút xíu hồi âm nào. 


Còn nếu bạn chết lặng, không biết trả lời  những gì người khác phê phán thì sao? Trước một lời chí trích quá nặng nề và vô lý (thường rất hiếm gặp), tôi sẽ chơi bài lờ lớ lơ. Im lặng nhiều khi là liều thuốc hữu hiệu hơn là chống trả hay tức giận. Tôi sẽ tiếp tục con đường hoàn chỉnh những dự án của mình, học hỏi từ những người muốn giúp đỡ mình để đạt được mục tiêu mình đặt ra. Trên đời cái gì cũng có lý do của nó, như câu ngạn ngữ “Chó sủa mặc chó, người bộ hành cứ đi”, phải không bạn?

Thursday, May 24, 2012

Bận bịu



Là mẹ của hai con nhỏ, làm việc toàn thời gian ở một vị trí quản lý, rồi theo học chương trình thạc sĩ online của một trường tương đối có tiếng, nhiều khi  tôi có cảm giác mình tham lam quá. Một ngày tiêu biểu của tôi là thức dậy sớm, đọc vài chương sách trước khi cả nhà thức dậy, chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, gọi các con dậy, chúng sẽ tự ăn sáng trong lúc tôi chuẩn bị gói gém thức ăn cho mình và cho các con đem theo cho bữa trưa. Sau đó, tôi ăn sáng cùng con, đưa con lớn đi học, ông xã lo cho đứa con nhỏ. Sau đó là lái xe gần 45 phút trên 3 đoạn xa lộ bận rộn nhất Houston để vào sở làm. Sau đó là cả ngày lao đầu vào họp, làm việc như điên và luôn phải giữ cho đầu óc sắc sảo để xử lý những tình huống tồi tệ nhất. Sau đó lái xe về nhà, lao vào phòng gym tập thể dục, về ăn cơm đã được nấu sẵn bởi ông xã (đã đón con và về nhà trước tôi) hay là dùng những món chúng tôi đã chuẩn bị sẵn vào cuối tuần, lại đọc sách, làm bài và dành một khoảng thời gian cho hai bé con, cùng đọc sách, cùng chơi hay tập đàn. 
10 năm trước tôi từng cười khẩy, phẩy tay, có gì đâu mà không làm được, người ta làm được mình làm được. Nhưng rồi 10 năm sau, tôi ngạc nhiên thấy mình nghĩ, làm được hết tất cả những chuyện bận rộn này làm tôi cực kỳ oải, cực kỳ đuối. Làm hết những chuyện này nghĩa là tạm quên bạn bè, chia tay hết mọi thú vui cuộc đời, quên bao người thân thiết hay những điều quan trọng trong đời tôi (như quên gọi điện chúc mừng sinh nhật 60 tuổi của ba tôi, hay gửi quà sinh nhật 1 tuổi của cháu trai đầu tiên của tôi). Làm hết những chuyện này là biến đời tôi thành một robot chính hiệu. 

Thế là tôi quyết định thành một người bớt bận bịu. Đây là một quyết định không dễ dàng chút xíu nào nhưng tôi đã tập, đang tập và sẽ tập. Tôi sẽ kéo dài thời gian ăn trưa 1 tiếng để có thể vừa ăn vừa đàm đạo với những người bạn mà tôi quý mến thay vì chỉ là 30 phút để về sớm hơn môt chút. Tôi sẽ không đi ngủ mà trong lòng bứt rứt vì những gì mình chưa làm được hôm nay. Tôi sẽ không dằn vặt mình vì những gì mình sẽ phải làm ngày mai. Tôi sẽ không bực dọc hay phàn nàn vì ông xã tôi không tỏ ra bận bịu như tôi. Tôi sẽ không  check email mỗi ngày vài lần.  Tôi sẽ không càm ràm, bực bội, phiền trách vì một họ hàng nào đó làm phiền chúng tôi cách này cách khác.  Cuối tuần, tôi sẽ không xung phong làm những việc ở văn phòng, ở nhà thờ khi bản thân mình không còn thời gian để thở.

Tôi sẽ nhìn cuộc sống mình một cách toàn diện hơn và xác định cái gì là quan trọng với mình nhất, xứng đáng với nguồn năng lựơng mình bỏ ra nhất. Mà tại sao tôi bận như thế chứ? Có thể tôi từng bận bịu tột cùng vì tôi thích là người bận bịu. Có thể sự bận bịu tôi có là do di truyền (mẹ tôi còn bận hơn cả tôi, bây giờ ở tuồi 60 bà đi bơi, dạy kèm, đi chùa, làm từ thiện mỗi ngày như con thỏ chạy pin của Energizer, không bao giờ ngưng chạy.). Cũng có lẽ tôi không biết cách thoát ra khỏi sự bận bịu như thế nào. Nhưng bây giờ tôi đã tự cho phép mình thoát khỏi sự bận bịu. Và bạn biết không, cuối ngày tôi đã có thể nói với người bạn đời mình về một ngày của tôi một cách rất nhẹ nhàng, về những điều vui tươi đã xảy đến với tôi trong ngày hôm ấy thay vì than van khổ sở về một ngáy túi bụi. Và như vậy với chúng tôi là đủ rồi.

Saturday, May 19, 2012

Tuổi già


Chưa bao giờ tôi thấy nhiều người già và tàn tật như vậy. Khu nhà già hay viện dưỡng lão Deerbrook ở thành phố tôi đang ở chỉ là một trong những khu dưỡng lão cỡ nhỏ,  chừng trăm phòng đổ lại, vậy mà khi nhìn những người già ngồi xe lăn hay chậm chạp đi lại sau cái walker (một cái khung sắt có bánh xe để người tàn tật vịn vào khi di chuyển) tôi giật mình, sao mà có nhiều người già nhìn quá tôi nghiệp như vầy, nhất là khi nhìn họ ngồi thành dãy, xe lăn tiếp xe lăn trong khán phòng xem những em bé (trong đó có con tôi) biểu diễn đàn dương cầm. Những bà già Mỹ trắng tóc bạc da mồi, những ông già quặm mặt cau có, chỉ giãn ra thoải mái khi có một bé con lên biểu diễn.  Một người già đi ngược chúng tôi khi chúng tôi đang hớn hở đi ra ngoài sảnh, ông khoảng ngoài 70 tuổi, ông đi rất chậm sau cái walker, thỉnh thoảng lại dừng lại nghỉ lấy sức. Lưng ông hơi còng, miệng ông mím chặt, gương mặt ông chứa đầy sự chịu đựng thường gặp ở những người già tuổi ông.

Nhẫn nại chịu đựng – là điều mà tôi luôn cảm nhận được mỗi khi nhìn thấy một người già. Có một người khác trong con người này, một con người từng trai trẻ, lưng thẳng, da bóng căng tràn sức sống, từng có con cái, cháu chắt. Ông đã có những ngày tuyệt vời, sáng đi làm tối về nhà, cuối tuần đi bar với bạn bè, hoặc trồng cây sau vườn, hoặc ngồi trước hiên nhà uống bia nghe nhạc. Những ngày tháng ây hạnh phúc biết bao,  một đời người ấy  ngọt ngào êm ấm biết bao, mà giờ đây tất cả đã bị chôn vùi vào quên lãng. Một đời người đang bị gom lại, nhốt trong hình hài môt người già tàn tật và bất lực.  Những ngày tháng hoàn kim ấy không có vẻ liên quan gì với ông già  ốm yếu và bệnh tật này.. Tay áp út của ông đeo nhẫn, vậy là ông đã có gia đình. Vậy có thể ông hạnh phúc hơn tôi nghĩ. Vậy có thể ông có gia đình ở đâu đó trên đất nước rộng lớn này, có thể có một đàn cháu hay chỉ môt đứa cháu mà may mắn lắm ông sẽ được gặp môt năm 1-2 lần. Xã hội Mỹ được xem là môt xã hộ không dành cho người già, viết tới đây tôi nhớ bộ phim “No country for old men”. Ở đây người già có thể được nhận sự hỗ trợ đặc biệt từ xã hội nếu thời trẻ họ đi làm đóng thuế đầy đủ nhưng sẽ không bao giờ có sự yêu thương chăm sóc mà bất cứ người già nào cũng mơ ước. Thời gian, tinh yêu thương, sự kiên nhẫn và tiền bạc là những thứ người già nào cũng cần nhưng xã hội và gia đình không dành cho họ.

Cuộc đời tôi rồi sẽ bị nhốt trong một hình hài yếu đuối, bệnh tật? Hơn bất cứ điều gì khác, kể cả cái chết, tôi sợ không điều khiên được cơ thể mình, tôi sợ sự già yếu, bệnh tật hành hạ mình hết ngày này sang tháng khác. Tôi muốn một cái chết nhẹ nhàng, ra đi trong giấc ngủ như bà nội. Phải rồi, như bà nội, năm 83 tuổi, sau khi ăn bữa trưa, bà lên võng nằm và ra đi trong giấc ngủ, không có trăn trối, không có bi kịch, không cần con cháu phải lo lắng, hầu hạ mình những ngày cuối đời. That’s the way to do it (Đó là cách đúng đắn để làm chuyện đó) Bạn thân Marsha của tôi đã thốt lên khi nghe tôi kể. Bà của Marsha, ra đi năm 92 tuổi, trong toilet ờ nhà riêng của bà.  Khi ông Marsha qua đời năm bà 82 tuổi, bà ở 10 năm môt mình, con cháu ở gần mỗi cuối tuần lại đến thăm và đi chợ dùm nhưng họ biết rõ bà của họ, mẹ của họ cần một đời sông riêng tư, theo ý bà thích, theo cách bà thích, nên họ hoàn toàn đông ý việc bà ở riêng cho đến lúc bà qua đời. Cha của Marsha bây giờ vẫn còn ân hận tại sao lại để cho mẹ mình chết trong lúc đi vệ sinh nhưng cả gia đình bạn ấy đều cho rằng bà nội đã chọn cách sống một mình thì với họ, chết một mình là đều tất yếu, dù thần chết đến ở đâu đi nữa cũng không là điều quan trọng. 

Tôi biết, rồi ai cũng sẽ già và chết. Tôi hiểu rõ quy luật của muôn đời. Không chừa một ai. Cả cuộc đời tôi, tất cả những ngày tháng tốt đẹp nhất của tôi rồi sẽ tới ngày bị nhốt trong một cơ thể, hoặc tàn tật, hoặc yếu đuối hoặc cả hai. Tôi biết mình  nên trân quý hiện tại, Tôi biết mình  nên sống lành mạnh, giữ gìn sức khỏe, Tôi biết mình  không nên nghĩ quá nhiêu về con đường trước mắt. Nhưng lòng tôi không khỏi lo lắng, suy tư khi cho những người già quanh mình, những người thân yêu của tôi và bản thân tôi, hôm nay khi tôi đi bộ trong sảnh đường của khu nhà già.

Monday, May 14, 2012

Hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống


Hôm qua, gọi điện cho em gái, nó bảo, hôm nay cả nhà đi ăn nhà hàng. Tôi hỏi có dịp gì đặc biệt sao? Nó cười phá lên, chị ơi, không cần lý do gì cả, cuối tuần, thích là rủ cả nhà đi thôi. Chị có tiếc vì không ở đây với mọi người? Tôi trả lời, không hẳn.
Hôm nay, bạn học cùng khóa huấn luyện quản lý của tôi hồi trước (làm chung công ty nhưng ở hai nước khác nhau)  í ới trên skype, hồ hởi khoe, tui đang ở Copenhagen, đang tập huấn chương trình quản lý mới của  công ty, sao bà không tham gia chương trình này từ Mỹ? Chương trình học hay lắm, chia làm ba đợt, mỗi đợt ba-bốn tuần đươc tổ chức ở ba nước, Đan Mạch, Hà Lan và Singapore, hay lắm bà ơi. Bà không đăng ký tui tiếc cho bà quá.  Tôi ậm ừ, không lẽ nói tui không tiếc chút nào. Tôi không tiếc chút nào vì không tham gia được cuộc vui của mọi người, không tiếc vì em mình, gia đình mình, bạn bè mình có nhiều cơ hội sung sướng mà không có mình. Tôi cũng không nỡ trách mình sao mà dại thế, bỏ lỡ hết những cơ hội trong đời mình để vùi chôn bản thân ở cái xó xỉnh này của trái đất. Tôi cũng không ân hận sao mà mình lại để những cuôc vui trôi qua kẽ tay mà không có cách nào níu kéo, nắm giữ.  Bởi tôi biết tôi đang cảm thây rất hạnh phúc và không bị mắc hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống.
Bạn sẽ biết là bạn mắc phải hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống nếu bạn có những triệu chứng sau đây:
1.       Thường xuyên kiểm tra email, facebook, twitter, vì lúc nào cũng lo sợ mình không câp nhật nhanh nhạy đầy đủ thông tin về hững người xung quanh.
2.       Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cuộc sống của người khác nhiều màu sắc, sinh động, vui tươi hơn cuộc sống của mình
3.       Luôn cảm thấy tiêc nuối cho những cơ hội vàng trời cho người khác nhưng không cho mình.
4.       Ray rứt vì không có những cái mình muốn có, được  ở những nơi mình muốn, làm những gì mình thích, gặp những người mình ưa.
5.       Thường xuyên phải làm những điều to tát, ấn tượng, hoành tráng vì sợ người khác sẽ làm hay hơn mình.
Còn nhiều, nhiều nữa nhưng tôi chỉ có thể viết ra vài ví dụ. Công bằng mà nói,  dù tôi  có thể làm tất cả mọi điều kể trên thì cũng sẽ có những đìều nào đó tôi không làm được (đơn giản là vì lúc tôi bận làm mấy chuyện trên, cuộc sống vẫn diễn ra và tôi vẫn không thế làm hết môt tỉ điều  mình muốn cùng một lúc). Cho nên tôi cho phép mình tự nhủ, tất cả những gì mình cần là ở đây, ngay trong giây phút này, tôi đang có tất cả những gì tôi muốn.
Tôi có thể nhìn thấy bầu trời xanh, nghe tiếng con gái cười khúc khích với cậu em trai của nó. Tôi có thể hít thở căng lồng ngực và biết mình có sức khỏe tốt. Tôi ngửi thấy mùi bánh mì chuối nướng thơm lừng tỏa ra từ gian bếp nhỏ. Tôi cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mỗi khoảnh khắc sống. Mỗi khoảnh khắc sống chính là những tích tắc để tôi hưởng thụ chứ  không phải để tôi nuối tiếc.
              Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.  Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

Sunday, May 13, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY LỄ MẸ (Mother's day)

Hôm nay là ngày lễ Mẹ (chúa nhật thứ hai của tháng năm).  Điều thú vị là người sáng lập ra ngày này là một phụ nữ. Anna Jarvis chọn ngày mẹ cô -bà Ann Jarvis qua đời  (9/5/1905) để tiếp nối  việc quảng bá ngày lễ Mẹ và bắt đầu chiến lược vận động rầm rộ cho ngày lễ này được công nhận trên toàn quốc. Mẹ cô - bà Ann Jarvis thuở sinh thời đã miệt mài vận động một ngày dành cho Mẹ để nước Mỹ có thể chọn một  ngày nối kết những gia đình Mỹ tan  nát trong cuộc nội chiến lại và vinh danh những bà mẹ có con là lính nhưng bà đã  không thành công. Nhờ sự kiên trì vận động của  Anna Jarvis, vào ngày 9/5/1914, tổng thống Mỹ Woodrow Wilson đã chính thức công bố ngày lễ Mẹ đầu tiên ở Mỹ: đây là ngày mà người Mỹ có thể treo cờ tưởng niệm những người mẹ đã có con bỏ mình trong cuộc chiến.  Sau gần 100 năm tồn tại, ngày nay ngày lễ Mẹ đối với dân Mỹ, là ngày lễ lớn thứ hai  về khoản tặng quà sau lễ Giáng Sinh, là dịp để người người,  nhà nhà bày tỏ lòng biết ơn, niềm hãnh diện và vinh danh những người bà, người mẹ vì những đóng góp họ đã đem đến cho gia đình và xã hội.  


Nhóm bạn chúng tôi nói với nhau, đây là ngày chúng ta có thể chia ra làm hai nhóm (trong hòa bình), nhóm gật gù suy tôn những ai làm mẹ và nhóm lắc đầu khi nói tới mẹ. Những ai tôn sùng mẹ như tôi hồi nhỏ, luôn nghĩ mẹ mình là thông minh nhất, xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất, nấu ăn  ngon  nhất  thì nên suy nghĩ thêm chút xíu về mối quan hệ của  mình và mẹ,  xem có chỗ nào mình có thể làm cho quan hệ được thêm chút tươi đẹp, làm cách nào cho mẹ mình vui hơn một chút, hài lòng hơn một chút  và nên tận dụng thời gian biểu lộ lòng biết ơn mẹ  bất cứ lúc nào mẹ mình còn sống.

 Còn những bạn Mỹ của tôi , những người có những người mẹ sinh ra họ nhưng vì lý do nào đó, không cảm thấy cần thiết phải nuôi dạy con cái mình và đã bỏ mặc con tự tìm cách trưởng thành, lớn lên hoang dại như cây cỏ nhưng rồi mươi mười năm sau những người con ấy có thể tự tìm cách này hay cách khác đứng trên đôi chân của mình, những người bạn ấy của tôi cho  đây là cơ hội ngàn vàng để họ suy nghĩ về sự tha thứ.  Chúng ta có thể nào bỏ qua được những lỗi lầm của những người làm mẹ, khi họ còn trẻ, là những người như chúng ta bâygiờ  với đầy đủ những sai lầm ,yếu đuối, nông nổi,  khờ khạo? Có thể họ đã ra những quyết định sai lầm nhất: đánh đập con cái, không đủ kỹ năng làm mẹ, ly dị, đi thêm bước nữa, sinh thêm con với người chồng mới, không dành đủ thời gian, sự yêu thương chăm sóc chúng ta, lại ly dị với chồng mới, không ở bên ta khi ta cần một lời khuyên, suốt ngày đầu tăt mặt tối vì làm hai ba công việc. Suy cho cùng, chúng ta chỉ có thể có hai chọn lựa: tha thứ hoặc tiếp tục giận dỗi mẹ mình.  Giận dỗi để được gì? Để những hằn học chất chồng theo năm tháng? Để những tức tối chồng chất tức tối, mâu thuẫn kéo theo mâu thuẫn , hậu quả là ta làm những hành động đẩy mẹ ra xa về phía không có mình.?  


Tha thứ nghĩa là chấp nhận mẹ cũng là người như chúng ta.  Tha thứ là ta sẽ cho mẹ cơ hội thứ hai để đến với ta lần nữa trong đời.  Lần này với tuổi đời chồng chất, trải nghiệm và khôn ngoan của mẹ, sự chính chắn, khoan dung của con, 99 phần trăm khả năng cải tạo  quan hệ giữa con và mẹ sẽ tốt hơn cách đây 30 năm. Như bạn tôi nói, suy cho cùng, tại sao ta có thể cho người khác, bất cứ ai trên đời này, cơ hội lần thứ hai để làm lại một điều gì đó họ đã làm hỏng lần đầu tiên , mà lại không thể  dành quyền ưu ái cho mẹ mình, người đã cho ta cơ hội  vàng để góp mặt, hưởng thụ và đặt ấu ấn trên thế gian này?