Sunday, May 13, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY LỄ MẸ (Mother's day)

Hôm nay là ngày lễ Mẹ (chúa nhật thứ hai của tháng năm).  Điều thú vị là người sáng lập ra ngày này là một phụ nữ. Anna Jarvis chọn ngày mẹ cô -bà Ann Jarvis qua đời  (9/5/1905) để tiếp nối  việc quảng bá ngày lễ Mẹ và bắt đầu chiến lược vận động rầm rộ cho ngày lễ này được công nhận trên toàn quốc. Mẹ cô - bà Ann Jarvis thuở sinh thời đã miệt mài vận động một ngày dành cho Mẹ để nước Mỹ có thể chọn một  ngày nối kết những gia đình Mỹ tan  nát trong cuộc nội chiến lại và vinh danh những bà mẹ có con là lính nhưng bà đã  không thành công. Nhờ sự kiên trì vận động của  Anna Jarvis, vào ngày 9/5/1914, tổng thống Mỹ Woodrow Wilson đã chính thức công bố ngày lễ Mẹ đầu tiên ở Mỹ: đây là ngày mà người Mỹ có thể treo cờ tưởng niệm những người mẹ đã có con bỏ mình trong cuộc chiến.  Sau gần 100 năm tồn tại, ngày nay ngày lễ Mẹ đối với dân Mỹ, là ngày lễ lớn thứ hai  về khoản tặng quà sau lễ Giáng Sinh, là dịp để người người,  nhà nhà bày tỏ lòng biết ơn, niềm hãnh diện và vinh danh những người bà, người mẹ vì những đóng góp họ đã đem đến cho gia đình và xã hội.  


Nhóm bạn chúng tôi nói với nhau, đây là ngày chúng ta có thể chia ra làm hai nhóm (trong hòa bình), nhóm gật gù suy tôn những ai làm mẹ và nhóm lắc đầu khi nói tới mẹ. Những ai tôn sùng mẹ như tôi hồi nhỏ, luôn nghĩ mẹ mình là thông minh nhất, xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất, nấu ăn  ngon  nhất  thì nên suy nghĩ thêm chút xíu về mối quan hệ của  mình và mẹ,  xem có chỗ nào mình có thể làm cho quan hệ được thêm chút tươi đẹp, làm cách nào cho mẹ mình vui hơn một chút, hài lòng hơn một chút  và nên tận dụng thời gian biểu lộ lòng biết ơn mẹ  bất cứ lúc nào mẹ mình còn sống.

 Còn những bạn Mỹ của tôi , những người có những người mẹ sinh ra họ nhưng vì lý do nào đó, không cảm thấy cần thiết phải nuôi dạy con cái mình và đã bỏ mặc con tự tìm cách trưởng thành, lớn lên hoang dại như cây cỏ nhưng rồi mươi mười năm sau những người con ấy có thể tự tìm cách này hay cách khác đứng trên đôi chân của mình, những người bạn ấy của tôi cho  đây là cơ hội ngàn vàng để họ suy nghĩ về sự tha thứ.  Chúng ta có thể nào bỏ qua được những lỗi lầm của những người làm mẹ, khi họ còn trẻ, là những người như chúng ta bâygiờ  với đầy đủ những sai lầm ,yếu đuối, nông nổi,  khờ khạo? Có thể họ đã ra những quyết định sai lầm nhất: đánh đập con cái, không đủ kỹ năng làm mẹ, ly dị, đi thêm bước nữa, sinh thêm con với người chồng mới, không dành đủ thời gian, sự yêu thương chăm sóc chúng ta, lại ly dị với chồng mới, không ở bên ta khi ta cần một lời khuyên, suốt ngày đầu tăt mặt tối vì làm hai ba công việc. Suy cho cùng, chúng ta chỉ có thể có hai chọn lựa: tha thứ hoặc tiếp tục giận dỗi mẹ mình.  Giận dỗi để được gì? Để những hằn học chất chồng theo năm tháng? Để những tức tối chồng chất tức tối, mâu thuẫn kéo theo mâu thuẫn , hậu quả là ta làm những hành động đẩy mẹ ra xa về phía không có mình.?  


Tha thứ nghĩa là chấp nhận mẹ cũng là người như chúng ta.  Tha thứ là ta sẽ cho mẹ cơ hội thứ hai để đến với ta lần nữa trong đời.  Lần này với tuổi đời chồng chất, trải nghiệm và khôn ngoan của mẹ, sự chính chắn, khoan dung của con, 99 phần trăm khả năng cải tạo  quan hệ giữa con và mẹ sẽ tốt hơn cách đây 30 năm. Như bạn tôi nói, suy cho cùng, tại sao ta có thể cho người khác, bất cứ ai trên đời này, cơ hội lần thứ hai để làm lại một điều gì đó họ đã làm hỏng lần đầu tiên , mà lại không thể  dành quyền ưu ái cho mẹ mình, người đã cho ta cơ hội  vàng để góp mặt, hưởng thụ và đặt ấu ấn trên thế gian này?

No comments:

Post a Comment