Monday, May 14, 2012

Hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống


Hôm qua, gọi điện cho em gái, nó bảo, hôm nay cả nhà đi ăn nhà hàng. Tôi hỏi có dịp gì đặc biệt sao? Nó cười phá lên, chị ơi, không cần lý do gì cả, cuối tuần, thích là rủ cả nhà đi thôi. Chị có tiếc vì không ở đây với mọi người? Tôi trả lời, không hẳn.
Hôm nay, bạn học cùng khóa huấn luyện quản lý của tôi hồi trước (làm chung công ty nhưng ở hai nước khác nhau)  í ới trên skype, hồ hởi khoe, tui đang ở Copenhagen, đang tập huấn chương trình quản lý mới của  công ty, sao bà không tham gia chương trình này từ Mỹ? Chương trình học hay lắm, chia làm ba đợt, mỗi đợt ba-bốn tuần đươc tổ chức ở ba nước, Đan Mạch, Hà Lan và Singapore, hay lắm bà ơi. Bà không đăng ký tui tiếc cho bà quá.  Tôi ậm ừ, không lẽ nói tui không tiếc chút nào. Tôi không tiếc chút nào vì không tham gia được cuộc vui của mọi người, không tiếc vì em mình, gia đình mình, bạn bè mình có nhiều cơ hội sung sướng mà không có mình. Tôi cũng không nỡ trách mình sao mà dại thế, bỏ lỡ hết những cơ hội trong đời mình để vùi chôn bản thân ở cái xó xỉnh này của trái đất. Tôi cũng không ân hận sao mà mình lại để những cuôc vui trôi qua kẽ tay mà không có cách nào níu kéo, nắm giữ.  Bởi tôi biết tôi đang cảm thây rất hạnh phúc và không bị mắc hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống.
Bạn sẽ biết là bạn mắc phải hội-chứng-nuối-tiếc-cuộc-sống nếu bạn có những triệu chứng sau đây:
1.       Thường xuyên kiểm tra email, facebook, twitter, vì lúc nào cũng lo sợ mình không câp nhật nhanh nhạy đầy đủ thông tin về hững người xung quanh.
2.       Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cuộc sống của người khác nhiều màu sắc, sinh động, vui tươi hơn cuộc sống của mình
3.       Luôn cảm thấy tiêc nuối cho những cơ hội vàng trời cho người khác nhưng không cho mình.
4.       Ray rứt vì không có những cái mình muốn có, được  ở những nơi mình muốn, làm những gì mình thích, gặp những người mình ưa.
5.       Thường xuyên phải làm những điều to tát, ấn tượng, hoành tráng vì sợ người khác sẽ làm hay hơn mình.
Còn nhiều, nhiều nữa nhưng tôi chỉ có thể viết ra vài ví dụ. Công bằng mà nói,  dù tôi  có thể làm tất cả mọi điều kể trên thì cũng sẽ có những đìều nào đó tôi không làm được (đơn giản là vì lúc tôi bận làm mấy chuyện trên, cuộc sống vẫn diễn ra và tôi vẫn không thế làm hết môt tỉ điều  mình muốn cùng một lúc). Cho nên tôi cho phép mình tự nhủ, tất cả những gì mình cần là ở đây, ngay trong giây phút này, tôi đang có tất cả những gì tôi muốn.
Tôi có thể nhìn thấy bầu trời xanh, nghe tiếng con gái cười khúc khích với cậu em trai của nó. Tôi có thể hít thở căng lồng ngực và biết mình có sức khỏe tốt. Tôi ngửi thấy mùi bánh mì chuối nướng thơm lừng tỏa ra từ gian bếp nhỏ. Tôi cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mỗi khoảnh khắc sống. Mỗi khoảnh khắc sống chính là những tích tắc để tôi hưởng thụ chứ  không phải để tôi nuối tiếc.
              Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.  Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương.

No comments:

Post a Comment