Wednesday, May 30, 2012

Trời xanh qua kẽ lá




Trời xanh qua kẽ lá đối với tôi bao giờ cũng là những khoảnh khắc diệu kỳ bởi chúng luôn đưa tôi trôi vào những giấc mơ tuyệt đẹp. Như những  năm 7-8 tuổi, những buổi trưa trong vườn, nằm dài trên một cái chiếu cũ trãi vội vã dưới gốc vú sữa, đợi mẹ đi dạy về. Thời gian chờ đợi dài hơn vô tận tôi nheo mắt nhìn ra quốc lộ là những con đường đất đỏ quanh co, vắng người qua lại gay gắt nắng. Mấy đứa em lo bận rộn chơi đồ hàng bằng những hoa dâm bụt đỏ tươi, hoa mận, hoa chanh trắng xóa, hoa sao nhái vàng ươm, hoa lài thơm ngát nên chúng không thèm để ý chị hai mình đang nằm chòng queo nhìn lên trời nghĩ ngợi mông lung. Tôi sẽ cuộn tròn một cái lá bạc hà thật to làm ống nhòm để nhìn trời xuyên qua tán lá rộng và dày đặc của cây vú sữa, cây mít, cây mận. Chán tôi lại bắt đầu nhìn lên trời, gọi tên các nước trên thế giới mà tôi có thể nhớ. 1 Canada, 2 Úc, 3 Mỹ,  4 Ấn Độ, 5 Campuchia, 6 Hà Lan, 7 Ý, 8 Pháp, 9 Trung Quốc, 10 Nhật Bản...Tôi vừa lục lọi trí óc của mình theo những đội bóng World Cup, vừa đếm xem mình biết bao nhiêu tên của những quốc gia rồi ước gì mình được đi đến những nơi như thế. Sau này trong những tháng ngày lang thang đến Châu Âu, lái xe băng biên giới từ nước này sang nước khác (các nước Schengen ở Châu Âu qua lại dễ dàng như di chuyển qua các tiểu bang của Mỹ), khi đến nơi nào lần đâu tiên, như khi nhìn thấy bản báo “Welcome to  Belgium” lúc từ Hà Lan sang chẳng hạn,  tôi luôn lập lại Belgium, Belgium, wow đất Bỉ, rồi tủm tỉm cười vì nghĩ lại  trò chơi trẻ con hồi nhỏ.

Trời xanh qua kẽ lá là những lúc chúng tôi đi du lịch ta ba lô ở Bà Nà, Bali, Siem Riep, Malacca, Penang hay Singapore, mừng như bắt được vàng khi thấy một cây cổ thụ. Đây chính là quà bất ngờ vì sau cả ngày trưa lang thang dưới ánh nắng 40C, coi hết chỗ này đến chỗ kia, lại được Thượng Đế ban cho những tán cây rậm rạp để nghỉ chân, uống nước, lấy năng lượng đi tiếp. Những năm hai mươi tuổi, càng đi, càng ngồi dưới nhiều cây cổ thụ và nhìn lên trời, hồi tưởng lại những  nơi mình đã qua, tôi càng thấy trái đất có nhiều chỗ xinh đẹp mà tôi cần đến. Lúc đó tôi thấm thía đời người là hữu hạn, con người chẳng khác loài kiến nhỏ bé trên địa cầu, suốt đời quanh đi quẩn lại giữa những lo toan bề bộn rồi cũng về với đất mẹ. Nhiều khi dưới những tàn cây trên triền núi, trải mắt nhìn những sườn đồi bậc thang thoai thoải ở các thung lũng xung quanh, tôi có cảm giác bà mẹ trái đất mấy triệu năm tuổi đang nheo mắt nhình mình  khuyến khích, đi cho thỏa chí tan bồng con ạ, vì ta biết loài người của con,  không ai được hứa hẹn ngày mai sẽ ra sao.

Những năm ba mươi tuổi, trời xanh qua kẽ lá là những tối thứ sáu mùa hè, chúng tôi có  Music night, mỗi gia đình trong xóm ‘Những cây thông thầm thì” mang vác mền, beer, snack ra trải trên các ngọn đồi được dùng làm công  viên chung cho cả xóm để nghe nhạc sống. Đó chỉ là những ban nhạc vườn chơi lại những bài hát một thời vang bóng của Beattles, Bee Gees, Rolling Stones nhưng mọi người hưởng ứng nhiệt liệt, dù gì thì cũng được thưởng thức âm nhạc miễn phí sau một tuần làm việc căng thẳng. Trời như xanh hơn khi các bé nhà tôi chạy lung tung và nằm dài dưới những gốc thông già nghỉ mệt. Mặc bọn trẻ con chạy nhảy lăng quăng, tôi nằm dài nhìn trời rộng, cảm thấy như lần đầu tiên mình được hít thở không khí trong lành tươi mát trong tuần, bỗng thấy cuộc đời nhẹ nhàng như làn mây trắng đang lững lờ trôi trên kia, không còn bộn bề những lo toan và vất vả. Lúc đó tôi nghe tiếng nói nho nhỏ trong đầu mình, nhìn kìa, cuộc sống thật là tươi đẹp biết bao với bầu trời lúc nào cũng xanh qua kẽ lá.

No comments:

Post a Comment