Wednesday, July 25, 2012

Vừa ăn vừa học


“Lunch and learn” (vừa ăn vừa học) là hinh thức  tận dụng giờ ăn để vừa ăn trưa vừa bàn thảo về một vấn đề mà  mọi người quan tâm, mọi người có thể đem thức ăn vào phòng họp, có chuyên gia dẫn dắt đề tài nếu là những vấn đề tài chính, đầu tư địa ốc, sức khỏe, an ninh. Những vấn đề xã hội không cần chuyên gia, chúng tôi thường tự biên tự diễn. Chủ đề tháng này thuộc mảng xã hội: con người có cần thiết phải sở hữu tất cả mọi thứ đẹp đẽ nhất, sang trọng nhất, hoàn hảo nhất trên đời mới cảm thấy hạnh phúc?



 Câu trả lời là “Chắc chắn có” dành cho 100 % những bạn U30/O20 (under 30/ over 20), 65/35 “Có/không” dành cho các bạn U40/O30 và 10% Có/ 90%không” dành cho những ai bạn ngoài 40. Cuộc thăm dò ý kiến diễn ra nhiều ngày trên bàn tròn ăn trưa của 20 người phụ nữ lứa tuổi 24-62 vừa là lunch buddies (bạn ăn cơm chung) của nhau, vừa là đồng nghiệp của tôi. Ai cũng có cơ hội nói lên những gì mình nghĩ, tại sao mình không đồng ý với người bên cạnh và kể một câu chuyện nhỏ với kinh nghiệm cá nhân của mình. Những câu chuyện đời từ những người phụ nữ nhiều trải nghiệm có vẻ đi thẳng vào lòng tôi hơn cả. Vài câu trả lời “từ trái tim tới trái tim” mà tôi nhặt nhạnh, gom góp được từ các chị:

1.      Con người không cần có quá nhiều thứ để cảm thấy hạnh phúc: dường như càng lớn tuổi nhu cầu của con người càng ít lại, một vài món ăn đơn giản từ rau cải, vài bộ quần áo gọn gàng chỉnh chu, một cái máy tính, một vài người thật sự yêu thương mình là những gì cần thiết cho nhu cầu tinh thần và vật chất của một con người, bao nhiêu đó đủ làm mình cảm thấy hạnh phúc rồi (Nancy, 64 tuổi).

2.      Muốn ít thôi em sẽ không thấy mình nghèo:  Người Mỹ nói chung rất cạnh tranh, luôn muốn xe mình xịn hơn nhà hàng xóm, nhà mình to hơn nhà hàng xóm, bề ngoài  mình sang trọng hơn hàng xóm nên nhu cầu chạy theo cuộc sống vật chất là bất tận. Nếu cứ chạy mãi theo những cái mình chưa có, em sẽ luôn chán đời, mệt mỏi vì luôn thấy mình nghèo và chẳng bao giờ có đủ. Thậm chí khi cùng cực nhất vì chạy theo trò đời, có thể em  còn thấy mình nghèo hơn kẻ tay trắng nhưng lại hạnh phúc hơn em vì biết đến chữ “đủ” (Melonie, 48 tuổi).

3.      Nâng niu mỗi phút giây hiện tại: em có thường than khóc cho thời hoàng kim đã qua, hay nghiến răng bực tức vì thời huy hoàng chưa đến? Tương lai và quá khứ không đáng để ta bận tâm bằng hiện tại. Cái diễn ra trong lòng mình, xung quanh mình, mới là quan trọng, nên  khi  cảm thấy lạc lòng, nghĩ ngợi lung tung, em phải biết tự  kéo mình về hiện tại.  Cái quan trọng là cái đang diễn ra ở đây, bây giờ. (Michelle, 39 tuổi) ..

4.      Biết ơn cuộc sống vì những điều đơn giản, một món quà nho nhỏ bất ngờ, một ly trà gừng nóng, một quyển sách hay, tiếng cười trẻ nhỏ, một nụ cười của người lạ, điện thoại hỏi thăm của người quen cũng đủ làm mình ấm lòng, hơn là chạy đua của cải, vật chất với người khác.  (Marsha, 37 tuổi).

5.      Điều quan trọng nhất để cảm thấy hạnh phúc là học cách yêu thương chính bản thân mình. Bởi có thể em từng bị đánh đập, từng bị bạo hành, bị đối xử tệ, nên em hãy dành cho mình những an ủi cần thiết, tự bỏ qua những sai lầm trước đây. Nếu mình không có khả năng yêu thương chính mình, ai sẽ có khả năng ấy? ( Cathy, 58 tuổi)

6.      Vui lên và đừng sợ:  bản chất loài người là hay lo sợ, sợ bị bỏ rơi, sợ thay đổi, sợ mất mát. Thay vì sợ, em hãy vui vẻ làm điều mình thích và cuộc sống sẽ mỉm cười với em (Mona, 51 tuổi)

Những giờ lunch and learn là những giờ tôi luôn háo hức chờ đợi vì biết chắc chắn có những điều thú vị đang chờ đợi mình phía trước. Thỉnh thoảng, tôi muốn nói lời cảm ơn những người chị, những người bạn  mà Thượng Đế đã gửi đến cho tôi. Mỗi ngày gặp nhau ở giờ ăn trưa, các chị/ các bạn đã làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc hơn một chút sau những giờ làm việc căng thẳng, làm tôi thấy cuộc đời này thật đáng sống, đáng vui hưởng. Nhung sao mỗi lần định nói,  tôi lại ngại ngùng, sợ mình mang tiếng “đầu môi chót lưỡi”, paying lip service, nên thôi,  đành phải suy nghĩ thêm, tìm cách khác thể hiện tình cảm của mình vậy!

Saturday, July 21, 2012

Niềm tin tôn giáo


Brent Davis là CEO của một hãng xe chở container lớn ở tiểu bang tôi sống. Ông khoảng ngoài 50 tuổi, đem theo giọng nói rổn rảng, nụ cười sảng khoái và thái độ hồ hởi khi đến gặp chúng tôi, những “thượng đế” mà công ty ông đã phục vụ trên 10 năm. Ông bắt đầu câu chuyện trong phòng họp bằng cách nói đến Chúa, cảm ơn Chúa năm nay đã cho chúng ta biết bao nhiêu trận mưa, đủ để vùng đất này thoát khỏi nạn hạn hán từ kéo dài từ mùa hè năm ngoái. Mọi người cười mĩm chi, ai cũng thầm nghĩ, “Chà tin Chúa quá nhỉ!” Bất ngờ ông quay sang đồng nghiệp tôi “Cô đạo gì thế? Thiên Chúa Giáo à? Có thể nhắc cho tôi 2 câu chuyện trong Cựu Ước không?” Những người tự cho mình là con cái Chúa trong phòng họp bắt đầu lục lọi trí nhớ và lần lược nêu tên vài câu chuyện nho nhỏ trong Cựu Ước: vườn Địa Đàng, chiếc thuyền của Noah, anh em nhà Cain và Abel...Đến lược tôi “Còn ông theo đạo gì thế? Hay đi nhà thờ lắm à, sao nhớ nhiều Kinh thánh thế?” Brent cười, “Tôi đi nhà thờ Tin Lành gần nhà, nhưng tôi không tin vào các tên gọi, nhãn mác, đối với tôi Thiên Chúa giáo, Công giáo, Tin lành giáo đều như nhau cả. Tôi tin vào Chúa và theo như tôi biết, trong kinh thánh, Chúa không hề dạy các nhà thờ phải chia rẽ thành các giáo phái với các tên gọi khác nhau. Tôi tin vào Chúa, Ngài hiện hữu trên kia, vậy là đủ rồi. Cô là người Trung Quốc phải không, cô theo đạo Phật phải không? (Lắc đầu) Thật ra Phật và Chúa đều là một cô ạ”.

Tôi thầm nghĩ Brent Davis đúng là con Chúa chính hiệu, mà ông còn là người theo Đạo Phật, vô thức và tự nhiên, mà ông không hề biết. Ông làm tôi nhớ mẩu đối thoại cổ điển, khi người ta chất vấn nhau, tại sao phải theo đạo Chúa, tại sao phải theo đạo Phật, tại sao phải bỏ tôn giáo này để theo tôn giáo khác? Nếu Chúa Jesus và Phật Thích Ca tình cờ gặp nhau một ngày nào đó,  họ sẽ nói cái gì với nhau? Câu trả lời hay nhất mà tôi có dịp đọc, là Đức Chúa và Đức Phật đều gặp nhau mỗi ngày, bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu, bởi những Phật tử là sự tiếp nối của Đức Phật và những con chiên Chúa là sự nối tiếp của Chúa và họ gặp nhau mỗi ngày, ở khắp nơi nơi trên thế giới.


10 năm trước, một người bạn lớn tuổi ở Đan Mạch của tôi lập gia đình với một thầy Sáu đang trong quá trình chờ để được thụ phong linh mục. Hai năm sau ngày cưới, ông chồng qua đời vì tai nạn xe cộ. Ai cũng hỏi, chị có phiền lòng khi nghĩ đó là sự trừng phạt của Chúa, chị nhẹ nhàng trả lời “ Nếu bạn nhìn Chúa như một người có khả năng trừng phạt, chấp nê và đầy bạo lực, coi Chúa có khả năng ăn miếng trả miếng khi trừng phạt  con người, thì bạn đã nghĩ sai về Ngài. Chúa chẳng xem ai là kẻ thù cả”.


Nguyên tắc của Đạo Phật là bảo vệ sự sống, cố gắng tha thứ lỗi lầm người khác, thể hiện yêu thương, lắng nghe tiếng nói của những người chung quanh, bảo vệ sự bình yên của trẻ nhỏ, tránh các quan hệ trái khoáy, tránh gieo nghiệp, tránh tâm vọng đọng, giữ gìn sự bình yên cho tâm hồn. Không ngoa khi nói cái gốc của Thiên Chúa giáo cũng gần như thế. 

Có câu chuyện này làm tôi cảm động. 5 nữ tu công giáo đến nghe một vị thiền sư nổi tiếng giảng bài 3 ngày tại một khóa tĩnh tâm ở Pháp, vào ngày cuối cùng Mẹ bề Trên đến và nói với vị thiền sư “ Tất cả những gì ngài giảng đều tuyệt hay, chúng tôi không có gì phàn nàn. Nhưng tại sao ngài không nói đến Chúa?’ Vị thiền sư nhìn mẹ bề trên và đáp “ Thưa sơ, xin sơ chỉ cho tôi biết trong những điều tôi nói trong những ngày qua, có điều nào là không liên quan đến Chúa?” Mẹ bề trên cười, bà đã hiểu.

Saturday, July 14, 2012

ĐẠO TRÀ


Hôm nọ mình được mời đi uống trà với bạn, ngạc nhiên vì thấy thú vui tao nhã này vẫn tồn tại ở xã hội bận rộn này.  Teahouse (tiệm uống trà) là một nhà hàng trang trí nhẹ nhàng theo thời nữ hoàng Victoria, những chiếc ghế sắt uốn cong ngoài patio, có bán trà, ca phê và đủ loại bánh ngọt, lúc bận rộn nhất là xế chiều khi mọi người  ai cũng thèm chút gì nhẹ nhàng bỏ bụng. Cô bạn mình, người mà mình ngưỡng mộ thầm lặng, là một người rất đặc biệt, cô sở hữu hai con ngựa, có thú vui cưỡi ngựa mỗi ngày,  có thói quen đọc sách,  làm vườn, sống một đời đơn giản và có nhà khá xa thành phố. Khi cô đi vào thành phố có việc, cô sẽ gọi bạn bè đến gặp đâu đó hàn huyên tâm sự. Lần này là mình,  và ở tiệm uống trà. Khi bánh ngọt thơm lừng được dọn ra cùng một bình trà nho nhỏ, câu chuyện bắt đầu.


Mình: Ồ, nhìn đây. Trà này nở ra từ những lá trà được cuộn tròn như viên ngọc. Đó là lý do nó có tên là Pearl leaves.  Nhưng 90% thị trường Mỹ là trà túi lọc, tại sao thế nhỉ?

Bạn: Tớ không thể nào tưởng tượng được người Mỹ chẳng biết tí gì về trà. Nhưng mà thú thật dân Mỹ của tớ lúc nào cũng tỏ ra mình biêt mọi thứ.  Mấy trăm năm trước tổ tiên của tớ từ Ái Nhĩ Lan và Anh sang đây, đem theo thói quen uống trà vậy mà bây giờ chỉ còn là những túi lọc bán trong siêu thị. Thật là đáng xấu hổ.

Mình: Ở bên Anh người ta cũng chẳng còn uống trà pha bằng ấm, tớ đi London nhìn đâu cũng chỉ thấy túi lọc Lipton. Có khi họ cho cả 3-4 gói vào bình và chẳng còn hương thơm gì cả, nghe toàn mùi kim loại. Mà thật ra tớ nghĩ người Mỹ học cách uống trà từ người Trung Quốc.

Bạn: Ái chà, tự hào vì có máu Trung Quốc trong người nhỉ? Chả phải, khi di dân sang Mỹ, người Anh đem theo  thói quen uống trà có từ khi họ xâm chiếm Ấn Độ, những năm cuối thế kỷ 19, trà trồng khắp nơi trên các đôn điền Bắc Ấn, nhưng thời đó ai cũng pha trà bằng ấm và phải đợi 5 phút cho ra trà.  Họ trồng cạnh những cây  hoa nhài Ấn Độ thấy thơm, do đó mà có trà nhài.

Mình: Chả phải..Thế kỷ 10 trước công nguyên người Trung Quốc đã bắt đầu uống trà. Sau đó thời nhà Tần, nhà Tống thói  quen uống trà trở nên cực kỳ thịnh hành rồi lan sang Nhật Bản và Đại Hàn. Tớ chắc chắn người Ấn Độ học cách uống trà từ người Trung Quốc.

Bạn:  Ý cậu nói tớ chẳng hiểu biết gì về trà và cũng tầm thường như bao người Mỹ khác?

Mình: hohoho, heheheh...

Về nhà tìm hiểu về Pearl leaves, mới biết nhờ công nghệ định hình lá trà được cuộn lại thành viên bi nhỏ, mà thị trường Mỹ gọi hoa văn là trà lá ngọc. Vào trang web của Tâm Châu, mình thỉnh được môt đoạn kinh về trà ô long.  Đạo trà, ôi nghề chơi cũng lắm công phu.


Trà Ô Long (Black Dragon Brown Tea): Loại này chỉ được ủ khoảng từ 20 - 60% oxidation, trước kia vốn chỉ sản xuất ở Trung Quốc tại ba tỉnh Phúc Kiến, Đài Loan, Quảng Đông. Phân thành 4 loại: trà núi đá Vũ Di (Bắc Phúc Kiến), trà Thiết Quan Âm An Khê (Nam Phúc Kiến), trà ô long Đài Loan và Pao Chủng. Sau 1986, vào thời kinh tế mở cửa ở Việt Nam, nhiều Công ty trà Đài Loan như Kinh Lộ, Vĩnh Húc, Hai Yin … đã vào miền Nam và miền Bắc để sản xuất trà Ô long tại Lâm Đồng, Hà Tây và Mộc Châu … Một số công ty chè của Việt Nam như Cầu Tre, Tâm Châu ở Lâm Đồng, Thái Bình ở Lạng Sơn cũng sản xuất trà Ô long. Hương mùi hoa tươi rất thơm và bền, vị nồng hậu, nước xanh hoặc xanh vàng, bã xanh.
Nguồn gốc của cái tên trà Ô Long bắt nguồn từ câu chuyện sau: Từ rất lâu rồi, ở vùng núi sâu An Khê Phúc Kiến, có người thợ săn gọi là Hồ Lương. Một ngày trở về nhà sau khi săn thú, mặt trời lên cao, thời tiết nóng nực, Hồ Lương sợ thịt ôi hỏng, bèn tiện tay ngắt vài lá cây ven đường che đậy. Về sau thấy nhà mình có mùi hương thơm ngát, nên tìm quanh quẩn trong ngoài, mới biết hương thơm tỏa ra từ lá cây đã ngắt. Anh dùng lá cây ngâm vào nước, uống thấy tinh thần muôn phần sảng khoái. Hồ Lương không quản đường xa, tìm tới nơi, đào cây mang về trồng. Nhưng mùi vị pha không giống như trước. Anh suy nghĩ mông lung, rồi hiểu rằng, lá trà phải phơi nắng, gia công rồi mới có hương thơm. ''Hồ Lương'' phát âm ngôn ngữ địa phương gần giống ''Ô Long''. Người dân trong vùng ghi nhớ công lao Hồ Lương liền gọi loại trà này là ''Ô Long trà''.
Tác giả bài viết này nhân dịp đi Trung Quốc có vào một trà quán uống một chén trà Thiết Quan Âm có màu nước xanh biếc, vị hậu ngọt nên rất có ấn tượng về loại danh trà này. Tương truyền rằng: loại trà này là sản phẩm riêng của vùng An Khê (Phúc Kiến). Thời vua Càn Long nhà Thanh, ở thôn Tùng Lâm có người tên Ngụy Ẩm rất tin theo Phật. Mỗi buổi sáng sớm, thường pha một cốc trà thanh tịnh và cúng trước tượng Phật Quan Âm Đại Sĩ. Một hôm, anh lên núi kiếm củi, tìm ra một cây trà, trong ánh bình minh lóe rạng, lá trà như phát tỏa hào quang. Ngụy Ẩm đào cây mang về nhà, chăm sóc chu đáo. Lá trà sau này chế thành Ô Long trà, hương vị đặc biệt. Lá trà này sắc xanh như sắt, vị thanh, hương giống cây cỏ thơm nên gọi là ''Thiết Quan Âm''.

TRỒNG BỤI HỒNG


Adam 11 tuổi, học lớp 6, trắng trẻo, đeo mắt kính, đầu đinh, tay cầm iphone, ba lô đựng ipad, nhìn bề ngoài rất ư tiêu biểu cho một cậu bé châu Á sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Em thông minh, lanh lợi, nổi bật trong lớp vì khả năng tiếng Việt vượt bậc so với những em bé khác đều sinh ra ở nước ngoài. Em vào lớp giáo lý đầu giờ chiều trễ vì em quá tật bật buổi sáng, học guitar 8h30-9h15, học đá bóng 10h0-11h00, học Tiếng Việt 11h00-12h , tất cả chỉ trong vòng một buổi sáng thứ bảy, chỉ kịp nuốt vội một cái hamburger rồi chạy đến nhà thờ. Mẹ em kể vì em  là con trai duy nhất của gia đình,  ba mẹ em cãi nhau suốt ngày vì ai cũng quá thương em và muốn cho em những gì tốt nhất. Cho nên sau khi nhét cho em bốn lớp thứ bảy, chiều chủ nhật em còn được chở đến học võ Thiếu Lâm tự và học thêm tiếng Hoa. Chưa kể tối thứ tư nào em cũng đến sinh hoạt trong nhóm Hướng Đạo Sinh trong xóm. Tóm lại, trong vòng một  tuần em có 7 lớp ngoại khóa trừ những lúc cha mẹ bận rộn quá, em sẽ nghỉ vài lớp trong vài tuần. Việc em đi học đều hay không là do tiệm của ba mẹ đông khách hay không.
Tôi nhìn em ái ngại khi em mướt mồ hôi khi chạy vào lớp trong lúc gương mặt  mẹ em đầy tự hào,  chắc vì con trai mình thật bận rộn, bận rộn học tập, bận rộn trưởng thành. Ở Mỹ bận rộn được coi là một điều tốt vì bận rộn nghĩa là  mình có nhiều việc phải làm, người khác cần mình, đời sống mình đầy hiệu quả, con người mình đầy giá trị. Nên thường xuyên bạn nghe mẩu đối thoại: How are you doing? Busy. Oh, busy is good!...


Adam vô tư và ngoan ngoãn. Em còn quá nhỏ để đôi co hay tỏ thái độ với ba mẹ mình. Khi tôi hỏi em có mệt khi đi học nhiều lớp quá, em cười, con không biết. Làm sao em biết em đang là niềm tự hào của cả gia đình, em là tất cả những hy vọng cho tương lai của cha mẹ? Làm sao em biết ngày xưa cha mẹ em không may mắn có những điều kiện học hành như em bây giờ, nên họ đã và đang làm mọi cái tốt nhất để em không thua thiệt bạn bè đồng trang lứa? Làm sao em biết đó cũng là cách ba mẹ  bù đắp tinh thần cho chính bản thân họ bởi bây giờ con trai họ sở hữu những điều họ chưa bao giờ có? Làm sao em biết những món đồ chơi đắt tiền, những iphone, ipad em đang có là quà mua chuộc em bởi ba mẹ quá tất bật với cơm áo gạo tiền đến nỗi không còn thời giờ rảnh rỗi để dạy dỗ, bảo ban em? Em là giấc mơ Mỹ của họ, giấc mơ về sự thành đạt, đủ đầy, giấc mơ về nhà lầu, xe hơi, về địa vị xã hội. Em là những hy vọng cho một tương lai công thành danh toại mà họ đã không bao giờ có.


Mẹ của Adam  nói, cô giáo ơi, nhiều lúc tôi cảm thấy mình nhồi ép con mình quá, tôi không biết nên làm gì với nó. Nếu mà không cho nó học thì sợ nó hư, nên thôi, khi nào rảnh là tôi đưa nó đi họ. Vợ chồng tôi không tiếc gì với nó, nó đòi gì được đó, thôi kệ, giống như phải trồng cây mới hái quả được chứ, phải không cô? Tôi biết nói sao với chị. Chẳng lẽ tôi nói chị nói đúng khi đầu tư tối đa về tiền bạc cho sự học của con. Chẳng lẽ tôi nói chị sai rồi khi không cho con chị thời gian bên chị, chị không cần phải mua đồ chơi đắt tiền cho cháu mới là mẹ tốt? Chẳng lẽ tôi nói con chị cần cho bé thêm cơ hội phát triển qua sự ổn định. Học vài tháng một lớp rồi nghỉ vài tuần  sẽ chẳng giúp ích gì cho cháu. Lúc thích thì học lúc không rảnh thì nghỉ sẽ chỉ làm cho con trẻ thiếu tinh thần kỷ luật. Thôi thì tôi nói với chị ví dụ của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Thỉnh thoảng chúng ta trồng hoa hồng bằng cách ghim cành. Biết là nhánh cây không có rễ, ta luôn tìm chỗ đất tốt, ẩm và màu mỡ cho cành mau đâm rễ. Đứa trẻ nào cũng có khả năng thành những bụi hồng đẹp miễn là chúng được vun đắp đủ lâu trong môi trường đất tốt và ổn định. Nhu\ưng nên nhớ phải có thời gian cho nhánh cây đâm rễ.