Saturday, July 14, 2012

ĐẠO TRÀ


Hôm nọ mình được mời đi uống trà với bạn, ngạc nhiên vì thấy thú vui tao nhã này vẫn tồn tại ở xã hội bận rộn này.  Teahouse (tiệm uống trà) là một nhà hàng trang trí nhẹ nhàng theo thời nữ hoàng Victoria, những chiếc ghế sắt uốn cong ngoài patio, có bán trà, ca phê và đủ loại bánh ngọt, lúc bận rộn nhất là xế chiều khi mọi người  ai cũng thèm chút gì nhẹ nhàng bỏ bụng. Cô bạn mình, người mà mình ngưỡng mộ thầm lặng, là một người rất đặc biệt, cô sở hữu hai con ngựa, có thú vui cưỡi ngựa mỗi ngày,  có thói quen đọc sách,  làm vườn, sống một đời đơn giản và có nhà khá xa thành phố. Khi cô đi vào thành phố có việc, cô sẽ gọi bạn bè đến gặp đâu đó hàn huyên tâm sự. Lần này là mình,  và ở tiệm uống trà. Khi bánh ngọt thơm lừng được dọn ra cùng một bình trà nho nhỏ, câu chuyện bắt đầu.


Mình: Ồ, nhìn đây. Trà này nở ra từ những lá trà được cuộn tròn như viên ngọc. Đó là lý do nó có tên là Pearl leaves.  Nhưng 90% thị trường Mỹ là trà túi lọc, tại sao thế nhỉ?

Bạn: Tớ không thể nào tưởng tượng được người Mỹ chẳng biết tí gì về trà. Nhưng mà thú thật dân Mỹ của tớ lúc nào cũng tỏ ra mình biêt mọi thứ.  Mấy trăm năm trước tổ tiên của tớ từ Ái Nhĩ Lan và Anh sang đây, đem theo thói quen uống trà vậy mà bây giờ chỉ còn là những túi lọc bán trong siêu thị. Thật là đáng xấu hổ.

Mình: Ở bên Anh người ta cũng chẳng còn uống trà pha bằng ấm, tớ đi London nhìn đâu cũng chỉ thấy túi lọc Lipton. Có khi họ cho cả 3-4 gói vào bình và chẳng còn hương thơm gì cả, nghe toàn mùi kim loại. Mà thật ra tớ nghĩ người Mỹ học cách uống trà từ người Trung Quốc.

Bạn: Ái chà, tự hào vì có máu Trung Quốc trong người nhỉ? Chả phải, khi di dân sang Mỹ, người Anh đem theo  thói quen uống trà có từ khi họ xâm chiếm Ấn Độ, những năm cuối thế kỷ 19, trà trồng khắp nơi trên các đôn điền Bắc Ấn, nhưng thời đó ai cũng pha trà bằng ấm và phải đợi 5 phút cho ra trà.  Họ trồng cạnh những cây  hoa nhài Ấn Độ thấy thơm, do đó mà có trà nhài.

Mình: Chả phải..Thế kỷ 10 trước công nguyên người Trung Quốc đã bắt đầu uống trà. Sau đó thời nhà Tần, nhà Tống thói  quen uống trà trở nên cực kỳ thịnh hành rồi lan sang Nhật Bản và Đại Hàn. Tớ chắc chắn người Ấn Độ học cách uống trà từ người Trung Quốc.

Bạn:  Ý cậu nói tớ chẳng hiểu biết gì về trà và cũng tầm thường như bao người Mỹ khác?

Mình: hohoho, heheheh...

Về nhà tìm hiểu về Pearl leaves, mới biết nhờ công nghệ định hình lá trà được cuộn lại thành viên bi nhỏ, mà thị trường Mỹ gọi hoa văn là trà lá ngọc. Vào trang web của Tâm Châu, mình thỉnh được môt đoạn kinh về trà ô long.  Đạo trà, ôi nghề chơi cũng lắm công phu.


Trà Ô Long (Black Dragon Brown Tea): Loại này chỉ được ủ khoảng từ 20 - 60% oxidation, trước kia vốn chỉ sản xuất ở Trung Quốc tại ba tỉnh Phúc Kiến, Đài Loan, Quảng Đông. Phân thành 4 loại: trà núi đá Vũ Di (Bắc Phúc Kiến), trà Thiết Quan Âm An Khê (Nam Phúc Kiến), trà ô long Đài Loan và Pao Chủng. Sau 1986, vào thời kinh tế mở cửa ở Việt Nam, nhiều Công ty trà Đài Loan như Kinh Lộ, Vĩnh Húc, Hai Yin … đã vào miền Nam và miền Bắc để sản xuất trà Ô long tại Lâm Đồng, Hà Tây và Mộc Châu … Một số công ty chè của Việt Nam như Cầu Tre, Tâm Châu ở Lâm Đồng, Thái Bình ở Lạng Sơn cũng sản xuất trà Ô long. Hương mùi hoa tươi rất thơm và bền, vị nồng hậu, nước xanh hoặc xanh vàng, bã xanh.
Nguồn gốc của cái tên trà Ô Long bắt nguồn từ câu chuyện sau: Từ rất lâu rồi, ở vùng núi sâu An Khê Phúc Kiến, có người thợ săn gọi là Hồ Lương. Một ngày trở về nhà sau khi săn thú, mặt trời lên cao, thời tiết nóng nực, Hồ Lương sợ thịt ôi hỏng, bèn tiện tay ngắt vài lá cây ven đường che đậy. Về sau thấy nhà mình có mùi hương thơm ngát, nên tìm quanh quẩn trong ngoài, mới biết hương thơm tỏa ra từ lá cây đã ngắt. Anh dùng lá cây ngâm vào nước, uống thấy tinh thần muôn phần sảng khoái. Hồ Lương không quản đường xa, tìm tới nơi, đào cây mang về trồng. Nhưng mùi vị pha không giống như trước. Anh suy nghĩ mông lung, rồi hiểu rằng, lá trà phải phơi nắng, gia công rồi mới có hương thơm. ''Hồ Lương'' phát âm ngôn ngữ địa phương gần giống ''Ô Long''. Người dân trong vùng ghi nhớ công lao Hồ Lương liền gọi loại trà này là ''Ô Long trà''.
Tác giả bài viết này nhân dịp đi Trung Quốc có vào một trà quán uống một chén trà Thiết Quan Âm có màu nước xanh biếc, vị hậu ngọt nên rất có ấn tượng về loại danh trà này. Tương truyền rằng: loại trà này là sản phẩm riêng của vùng An Khê (Phúc Kiến). Thời vua Càn Long nhà Thanh, ở thôn Tùng Lâm có người tên Ngụy Ẩm rất tin theo Phật. Mỗi buổi sáng sớm, thường pha một cốc trà thanh tịnh và cúng trước tượng Phật Quan Âm Đại Sĩ. Một hôm, anh lên núi kiếm củi, tìm ra một cây trà, trong ánh bình minh lóe rạng, lá trà như phát tỏa hào quang. Ngụy Ẩm đào cây mang về nhà, chăm sóc chu đáo. Lá trà sau này chế thành Ô Long trà, hương vị đặc biệt. Lá trà này sắc xanh như sắt, vị thanh, hương giống cây cỏ thơm nên gọi là ''Thiết Quan Âm''.

2 comments:

  1. Mỹ Anh Shop chuyên bán Bàn trà điện đa năng cao cấp chính hãng – giá rẻ hàng đầu Việt Nam
    --------------------------------
    Giá rẻ nhất – Cao cấp nhanh nhất – bền nhất – Liên hệ ngay:
    Web: Bàn trà điện đa năng cao cấp
    ( Xem tai day): Bàn trà điện đa năng cao cấp
    ( xem tai day ): ban tra dien da nang cao cap

    ReplyDelete
  2. Mỹ Anh shop chuyên bán cung cấp BÀN TRÀ ĐIỆN chính hãng – giá rẻ hàng đầu Việt Nam
    --------------------------------
    Giá rẻ nhất – nhanh nhất – bền nhất – Liên hệ ngay:
    Web: Bàn trà điện
    ( Xem tai day): Bàn trà điện
    ( xem tai day ): ban tra dien

    ReplyDelete