Saturday, July 21, 2012

Niềm tin tôn giáo


Brent Davis là CEO của một hãng xe chở container lớn ở tiểu bang tôi sống. Ông khoảng ngoài 50 tuổi, đem theo giọng nói rổn rảng, nụ cười sảng khoái và thái độ hồ hởi khi đến gặp chúng tôi, những “thượng đế” mà công ty ông đã phục vụ trên 10 năm. Ông bắt đầu câu chuyện trong phòng họp bằng cách nói đến Chúa, cảm ơn Chúa năm nay đã cho chúng ta biết bao nhiêu trận mưa, đủ để vùng đất này thoát khỏi nạn hạn hán từ kéo dài từ mùa hè năm ngoái. Mọi người cười mĩm chi, ai cũng thầm nghĩ, “Chà tin Chúa quá nhỉ!” Bất ngờ ông quay sang đồng nghiệp tôi “Cô đạo gì thế? Thiên Chúa Giáo à? Có thể nhắc cho tôi 2 câu chuyện trong Cựu Ước không?” Những người tự cho mình là con cái Chúa trong phòng họp bắt đầu lục lọi trí nhớ và lần lược nêu tên vài câu chuyện nho nhỏ trong Cựu Ước: vườn Địa Đàng, chiếc thuyền của Noah, anh em nhà Cain và Abel...Đến lược tôi “Còn ông theo đạo gì thế? Hay đi nhà thờ lắm à, sao nhớ nhiều Kinh thánh thế?” Brent cười, “Tôi đi nhà thờ Tin Lành gần nhà, nhưng tôi không tin vào các tên gọi, nhãn mác, đối với tôi Thiên Chúa giáo, Công giáo, Tin lành giáo đều như nhau cả. Tôi tin vào Chúa và theo như tôi biết, trong kinh thánh, Chúa không hề dạy các nhà thờ phải chia rẽ thành các giáo phái với các tên gọi khác nhau. Tôi tin vào Chúa, Ngài hiện hữu trên kia, vậy là đủ rồi. Cô là người Trung Quốc phải không, cô theo đạo Phật phải không? (Lắc đầu) Thật ra Phật và Chúa đều là một cô ạ”.

Tôi thầm nghĩ Brent Davis đúng là con Chúa chính hiệu, mà ông còn là người theo Đạo Phật, vô thức và tự nhiên, mà ông không hề biết. Ông làm tôi nhớ mẩu đối thoại cổ điển, khi người ta chất vấn nhau, tại sao phải theo đạo Chúa, tại sao phải theo đạo Phật, tại sao phải bỏ tôn giáo này để theo tôn giáo khác? Nếu Chúa Jesus và Phật Thích Ca tình cờ gặp nhau một ngày nào đó,  họ sẽ nói cái gì với nhau? Câu trả lời hay nhất mà tôi có dịp đọc, là Đức Chúa và Đức Phật đều gặp nhau mỗi ngày, bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu, bởi những Phật tử là sự tiếp nối của Đức Phật và những con chiên Chúa là sự nối tiếp của Chúa và họ gặp nhau mỗi ngày, ở khắp nơi nơi trên thế giới.


10 năm trước, một người bạn lớn tuổi ở Đan Mạch của tôi lập gia đình với một thầy Sáu đang trong quá trình chờ để được thụ phong linh mục. Hai năm sau ngày cưới, ông chồng qua đời vì tai nạn xe cộ. Ai cũng hỏi, chị có phiền lòng khi nghĩ đó là sự trừng phạt của Chúa, chị nhẹ nhàng trả lời “ Nếu bạn nhìn Chúa như một người có khả năng trừng phạt, chấp nê và đầy bạo lực, coi Chúa có khả năng ăn miếng trả miếng khi trừng phạt  con người, thì bạn đã nghĩ sai về Ngài. Chúa chẳng xem ai là kẻ thù cả”.


Nguyên tắc của Đạo Phật là bảo vệ sự sống, cố gắng tha thứ lỗi lầm người khác, thể hiện yêu thương, lắng nghe tiếng nói của những người chung quanh, bảo vệ sự bình yên của trẻ nhỏ, tránh các quan hệ trái khoáy, tránh gieo nghiệp, tránh tâm vọng đọng, giữ gìn sự bình yên cho tâm hồn. Không ngoa khi nói cái gốc của Thiên Chúa giáo cũng gần như thế. 

Có câu chuyện này làm tôi cảm động. 5 nữ tu công giáo đến nghe một vị thiền sư nổi tiếng giảng bài 3 ngày tại một khóa tĩnh tâm ở Pháp, vào ngày cuối cùng Mẹ bề Trên đến và nói với vị thiền sư “ Tất cả những gì ngài giảng đều tuyệt hay, chúng tôi không có gì phàn nàn. Nhưng tại sao ngài không nói đến Chúa?’ Vị thiền sư nhìn mẹ bề trên và đáp “ Thưa sơ, xin sơ chỉ cho tôi biết trong những điều tôi nói trong những ngày qua, có điều nào là không liên quan đến Chúa?” Mẹ bề trên cười, bà đã hiểu.

2 comments:

  1. Tôn giáo do con người tạo ra, và bắt những người khác phải tin theo.

    ReplyDelete