Saturday, July 14, 2012

TRỒNG BỤI HỒNG


Adam 11 tuổi, học lớp 6, trắng trẻo, đeo mắt kính, đầu đinh, tay cầm iphone, ba lô đựng ipad, nhìn bề ngoài rất ư tiêu biểu cho một cậu bé châu Á sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Em thông minh, lanh lợi, nổi bật trong lớp vì khả năng tiếng Việt vượt bậc so với những em bé khác đều sinh ra ở nước ngoài. Em vào lớp giáo lý đầu giờ chiều trễ vì em quá tật bật buổi sáng, học guitar 8h30-9h15, học đá bóng 10h0-11h00, học Tiếng Việt 11h00-12h , tất cả chỉ trong vòng một buổi sáng thứ bảy, chỉ kịp nuốt vội một cái hamburger rồi chạy đến nhà thờ. Mẹ em kể vì em  là con trai duy nhất của gia đình,  ba mẹ em cãi nhau suốt ngày vì ai cũng quá thương em và muốn cho em những gì tốt nhất. Cho nên sau khi nhét cho em bốn lớp thứ bảy, chiều chủ nhật em còn được chở đến học võ Thiếu Lâm tự và học thêm tiếng Hoa. Chưa kể tối thứ tư nào em cũng đến sinh hoạt trong nhóm Hướng Đạo Sinh trong xóm. Tóm lại, trong vòng một  tuần em có 7 lớp ngoại khóa trừ những lúc cha mẹ bận rộn quá, em sẽ nghỉ vài lớp trong vài tuần. Việc em đi học đều hay không là do tiệm của ba mẹ đông khách hay không.
Tôi nhìn em ái ngại khi em mướt mồ hôi khi chạy vào lớp trong lúc gương mặt  mẹ em đầy tự hào,  chắc vì con trai mình thật bận rộn, bận rộn học tập, bận rộn trưởng thành. Ở Mỹ bận rộn được coi là một điều tốt vì bận rộn nghĩa là  mình có nhiều việc phải làm, người khác cần mình, đời sống mình đầy hiệu quả, con người mình đầy giá trị. Nên thường xuyên bạn nghe mẩu đối thoại: How are you doing? Busy. Oh, busy is good!...


Adam vô tư và ngoan ngoãn. Em còn quá nhỏ để đôi co hay tỏ thái độ với ba mẹ mình. Khi tôi hỏi em có mệt khi đi học nhiều lớp quá, em cười, con không biết. Làm sao em biết em đang là niềm tự hào của cả gia đình, em là tất cả những hy vọng cho tương lai của cha mẹ? Làm sao em biết ngày xưa cha mẹ em không may mắn có những điều kiện học hành như em bây giờ, nên họ đã và đang làm mọi cái tốt nhất để em không thua thiệt bạn bè đồng trang lứa? Làm sao em biết đó cũng là cách ba mẹ  bù đắp tinh thần cho chính bản thân họ bởi bây giờ con trai họ sở hữu những điều họ chưa bao giờ có? Làm sao em biết những món đồ chơi đắt tiền, những iphone, ipad em đang có là quà mua chuộc em bởi ba mẹ quá tất bật với cơm áo gạo tiền đến nỗi không còn thời giờ rảnh rỗi để dạy dỗ, bảo ban em? Em là giấc mơ Mỹ của họ, giấc mơ về sự thành đạt, đủ đầy, giấc mơ về nhà lầu, xe hơi, về địa vị xã hội. Em là những hy vọng cho một tương lai công thành danh toại mà họ đã không bao giờ có.


Mẹ của Adam  nói, cô giáo ơi, nhiều lúc tôi cảm thấy mình nhồi ép con mình quá, tôi không biết nên làm gì với nó. Nếu mà không cho nó học thì sợ nó hư, nên thôi, khi nào rảnh là tôi đưa nó đi họ. Vợ chồng tôi không tiếc gì với nó, nó đòi gì được đó, thôi kệ, giống như phải trồng cây mới hái quả được chứ, phải không cô? Tôi biết nói sao với chị. Chẳng lẽ tôi nói chị nói đúng khi đầu tư tối đa về tiền bạc cho sự học của con. Chẳng lẽ tôi nói chị sai rồi khi không cho con chị thời gian bên chị, chị không cần phải mua đồ chơi đắt tiền cho cháu mới là mẹ tốt? Chẳng lẽ tôi nói con chị cần cho bé thêm cơ hội phát triển qua sự ổn định. Học vài tháng một lớp rồi nghỉ vài tuần  sẽ chẳng giúp ích gì cho cháu. Lúc thích thì học lúc không rảnh thì nghỉ sẽ chỉ làm cho con trẻ thiếu tinh thần kỷ luật. Thôi thì tôi nói với chị ví dụ của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Thỉnh thoảng chúng ta trồng hoa hồng bằng cách ghim cành. Biết là nhánh cây không có rễ, ta luôn tìm chỗ đất tốt, ẩm và màu mỡ cho cành mau đâm rễ. Đứa trẻ nào cũng có khả năng thành những bụi hồng đẹp miễn là chúng được vun đắp đủ lâu trong môi trường đất tốt và ổn định. Nhu\ưng nên nhớ phải có thời gian cho nhánh cây đâm rễ.

No comments:

Post a Comment