Wednesday, July 25, 2012

Vừa ăn vừa học


“Lunch and learn” (vừa ăn vừa học) là hinh thức  tận dụng giờ ăn để vừa ăn trưa vừa bàn thảo về một vấn đề mà  mọi người quan tâm, mọi người có thể đem thức ăn vào phòng họp, có chuyên gia dẫn dắt đề tài nếu là những vấn đề tài chính, đầu tư địa ốc, sức khỏe, an ninh. Những vấn đề xã hội không cần chuyên gia, chúng tôi thường tự biên tự diễn. Chủ đề tháng này thuộc mảng xã hội: con người có cần thiết phải sở hữu tất cả mọi thứ đẹp đẽ nhất, sang trọng nhất, hoàn hảo nhất trên đời mới cảm thấy hạnh phúc?



 Câu trả lời là “Chắc chắn có” dành cho 100 % những bạn U30/O20 (under 30/ over 20), 65/35 “Có/không” dành cho các bạn U40/O30 và 10% Có/ 90%không” dành cho những ai bạn ngoài 40. Cuộc thăm dò ý kiến diễn ra nhiều ngày trên bàn tròn ăn trưa của 20 người phụ nữ lứa tuổi 24-62 vừa là lunch buddies (bạn ăn cơm chung) của nhau, vừa là đồng nghiệp của tôi. Ai cũng có cơ hội nói lên những gì mình nghĩ, tại sao mình không đồng ý với người bên cạnh và kể một câu chuyện nhỏ với kinh nghiệm cá nhân của mình. Những câu chuyện đời từ những người phụ nữ nhiều trải nghiệm có vẻ đi thẳng vào lòng tôi hơn cả. Vài câu trả lời “từ trái tim tới trái tim” mà tôi nhặt nhạnh, gom góp được từ các chị:

1.      Con người không cần có quá nhiều thứ để cảm thấy hạnh phúc: dường như càng lớn tuổi nhu cầu của con người càng ít lại, một vài món ăn đơn giản từ rau cải, vài bộ quần áo gọn gàng chỉnh chu, một cái máy tính, một vài người thật sự yêu thương mình là những gì cần thiết cho nhu cầu tinh thần và vật chất của một con người, bao nhiêu đó đủ làm mình cảm thấy hạnh phúc rồi (Nancy, 64 tuổi).

2.      Muốn ít thôi em sẽ không thấy mình nghèo:  Người Mỹ nói chung rất cạnh tranh, luôn muốn xe mình xịn hơn nhà hàng xóm, nhà mình to hơn nhà hàng xóm, bề ngoài  mình sang trọng hơn hàng xóm nên nhu cầu chạy theo cuộc sống vật chất là bất tận. Nếu cứ chạy mãi theo những cái mình chưa có, em sẽ luôn chán đời, mệt mỏi vì luôn thấy mình nghèo và chẳng bao giờ có đủ. Thậm chí khi cùng cực nhất vì chạy theo trò đời, có thể em  còn thấy mình nghèo hơn kẻ tay trắng nhưng lại hạnh phúc hơn em vì biết đến chữ “đủ” (Melonie, 48 tuổi).

3.      Nâng niu mỗi phút giây hiện tại: em có thường than khóc cho thời hoàng kim đã qua, hay nghiến răng bực tức vì thời huy hoàng chưa đến? Tương lai và quá khứ không đáng để ta bận tâm bằng hiện tại. Cái diễn ra trong lòng mình, xung quanh mình, mới là quan trọng, nên  khi  cảm thấy lạc lòng, nghĩ ngợi lung tung, em phải biết tự  kéo mình về hiện tại.  Cái quan trọng là cái đang diễn ra ở đây, bây giờ. (Michelle, 39 tuổi) ..

4.      Biết ơn cuộc sống vì những điều đơn giản, một món quà nho nhỏ bất ngờ, một ly trà gừng nóng, một quyển sách hay, tiếng cười trẻ nhỏ, một nụ cười của người lạ, điện thoại hỏi thăm của người quen cũng đủ làm mình ấm lòng, hơn là chạy đua của cải, vật chất với người khác.  (Marsha, 37 tuổi).

5.      Điều quan trọng nhất để cảm thấy hạnh phúc là học cách yêu thương chính bản thân mình. Bởi có thể em từng bị đánh đập, từng bị bạo hành, bị đối xử tệ, nên em hãy dành cho mình những an ủi cần thiết, tự bỏ qua những sai lầm trước đây. Nếu mình không có khả năng yêu thương chính mình, ai sẽ có khả năng ấy? ( Cathy, 58 tuổi)

6.      Vui lên và đừng sợ:  bản chất loài người là hay lo sợ, sợ bị bỏ rơi, sợ thay đổi, sợ mất mát. Thay vì sợ, em hãy vui vẻ làm điều mình thích và cuộc sống sẽ mỉm cười với em (Mona, 51 tuổi)

Những giờ lunch and learn là những giờ tôi luôn háo hức chờ đợi vì biết chắc chắn có những điều thú vị đang chờ đợi mình phía trước. Thỉnh thoảng, tôi muốn nói lời cảm ơn những người chị, những người bạn  mà Thượng Đế đã gửi đến cho tôi. Mỗi ngày gặp nhau ở giờ ăn trưa, các chị/ các bạn đã làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc hơn một chút sau những giờ làm việc căng thẳng, làm tôi thấy cuộc đời này thật đáng sống, đáng vui hưởng. Nhung sao mỗi lần định nói,  tôi lại ngại ngùng, sợ mình mang tiếng “đầu môi chót lưỡi”, paying lip service, nên thôi,  đành phải suy nghĩ thêm, tìm cách khác thể hiện tình cảm của mình vậy!

No comments:

Post a Comment