Sunday, August 12, 2012

Khi cuộc đời là những chuyến đi


Với hệ thống đường cao tốc xuyên bang và phong phú cảnh đẹp, nước Mỹ có nhiều ưu thế khi được người dân Mỹ chọn làm điểm du lịch hằng năm. Nhất là mỗi kỳ nghỉ xuân, nghỉ hè, phần lớn các gia đình Mỹ thường chọn đi đâu đó, thăm một danh lam thắng cảnh nổi tiếng nào đó. Trong một cuộc nghiên cứu gần đây, có đến 65% người được phỏng vấn khẳng định họ đã đi du lịch trong nước ít nhất 1 lần trong năm,  ở khách sạn trung bình 5.2  đêm cho một lần du lịch và tiêu tốn trung bình 552 đôla một người trong mỗi chuyến đi. Các tiểu bang miền Nam và miền Tây Mỹ là những điểm đến lý tưởng nhất cho người Mỹ khắp nơi vì khí hậu ấm áp, trong lành và nhiều quan cảnh thiên nhiên đẹp đẽ. Vì các kỳ nghỉ chỉ diễn ra mỗi năm 1-2 lần nên người Mỹ thường lên kế hoạch chi tiết và cụ thể cho tất cả các hoạt động của họ, xem đó như là dịp để tận dụng tối đa thời gian hưởng thụ cuộc sống.
Trước kỳ nghỉ hè, chúng tôi đã được gia đình Molho dặn dò kỹ lưỡng, nào là phải google xem những nơi nào là đáng khám phá nhất, nhà hàng nào đáng thưởng thức, khách sạn nào vừa tốt vừa túi tiền, đáng dừng chân ở những nơi mình sắp đến. Gia đình Lemon thì khuyên chúng tôi nên đem theo audio books (dạng CD bằng sách có người đọc sẳn  để khi lái xe trẻ con có cái để nghe). Gia đình Ramos khuyên người lớn đem theo quần áo thể dục để tập ở khách sạn...Chúng tôi cũng không kém cỏi khi xếp đồ đem theo, hào hứng chất vào vali nào là sách cho mẹ, sách cho con, nào là yoga DVD, chiếu tập yoga, nào là một list danh sách những nhà hàng, quán xá mình cần la cà đến, nào là một núi việc mình cần làm trong lúc ngồi xe di chuyển. Vậy mà cuối cùng tôi chỉ được một chút xíu kế hoạch mình đặt ra. Tôi mãi mê với những cảnh đẹp xung quanh, bị hớp hồn với cuộc sống ngồn ngộn trước mắt và triền miên quên tuốt những kế hoạch của mình. Không sao, trái đất vẫn không ngừng quay và cuộc sống vẫn hồn nhiên, tươi đẹp. 



Mười năm trước nếu không đạt 100% kế hoạch đề ra  tôi sẽ cảm thấy đau sầu, thê thảm, sẽ cảm thấy thất vọng về bản thân lắm lắm. Vậy mà bây giờ, sau một chuyến đi mà tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái vì mình đã không quá chăm chăm  vào những mục tiêu, mục đích, kế hoạch...Khi nghe tôi thở than vì vỡ kế hoạch, người bạn già mà tôi có dịp gặp gật gù “Mỗi chuyến đi giống như cuộc đời, không nhất thiết và cũng không thể lên kế hoạch quá chi li được”. Bởi không theo sát những kế hoạch đặt ra, tôi đã có dịp bất ngờ khi được thưởng thức bánh mì bơ tỏi, salad trồng từ những loại rau trong vườn và thịt trừu nướng dưới một tàn cây xanh mát trong khu vườn nhỏ. Vì khi không đi theo con đường định sẵn, tôi đã rất bất ngờ khi trèo lên đỉnh một ngọn hải đăng nhìn toàn cảnh vùng Portland từ trên cao, một bên là những dãy núi xanh rì nằm nghiêng mình nhìn ra dòng sông vĩ đại lấp lánh, một bên là tháp hải đăng cao vòi vọi dưới bầu trời xanh thẳm, dưới chân tháp là đủ các loại kỳ hoa dị thảo tỏa ngát hương thơm.Bởi đi lạc, tôi có dịp nhìn những con đường quanh co uốn lượn, một bên rừng núi, một bên  là dòng sông Columbia loang loáng trong nắng chiều và căng tràn lồng ngực hít thở không khí trong lành thơm lừng mùi quả thông. Bởi tất cả đều không nằm trong kế hoạch, và tất cả đều đã rất tuyệt vời, nên tôi đã tự học được một điều mới trong đời, cứ để cuộc đời đưa đẩy, và thưởng thức những bất ngờ thú vị mà cuộc sống đem đến. Suy cho cùng, cuộc đời mỗi người là những chuyến đi, và đích đến không nhất thiết phải là niềm vui duy nhứt. Chúng ta, ai cũng có thể có những niềm vui nho nhỏ và tận hưởng mọi điều thi vị, dọc con đường mà chúng ta đi.

No comments:

Post a Comment