Thursday, August 2, 2012

Mỗi ngày tôi tìm chọn một niềm vui (*)


Trái vải tươi, chôm chôm, bánh khoai mì nướng là những thứ những người bạn ăn trưa (lunch buddies) của tôi chưa bao giờ nhìn thấy, cũng chưa bao giờ có dịp nếm thử. Cho nên khi tôi trải mấy món thức ăn ra bàn, họ hồ hởi  mỗi người nhón một thứ, mắt sáng long lanh như những đứa trẻ,. Một bạn nói sau khi ăn xong“Ngon quá! Ăn cái này (quả vải) giống như ăn một bông hoa, cơm của nó vừa thơm vừa dày”  Mấy bạn khác gật gù “ Đúng rồi. Còn khám phá này (chôm chôm tươi) hay đấy,  lâu lắm rồi tớ không ăn cái gì mới” Vì nhiều lý do, những người bạn của tôi chỉ ăn những thứ rất quen thuộc với họ: một bạn đang cố gắng giảm cân (dù nhìn bạn chả béo tí nào) nên mỗi ngày bạn cho phép mình chỉ ăn đúng khầu phần đảm bảo 1100kcal, thức ăn của bạn thường bao gồm 80gr bột-pasta, cơm, 1 miếng thịt nướng, một ít rau, được đong đo và chế biến bởi FIT FOODS- một hãng thức ăn dành cho người ăn kiêng (thị trường Mỹ có cả trăm công ty dành cho những người béo phì),  một người khác vì lý do sức khỏe, không thể ăn nhiều đường, bột, nên chỉ ăn salad vào buổi trưa, bạn xách theo 5-6 túi Ziploc nho nhỏ, mỗi túi một loại berry, dâu, nho, cam, rau xà lách cắt nhỏ và một túi nhỏ thịt gà xắt hạt lựu ăn với nước xốt. Một bạn khác sức khỏe hoàn toàn bình thường nhưng chỉ thích ăn sandwich vào bữa trưa. Ngày nào cũng là bánh mì sandwich kẹp thịt nguội, một lát cheese vàng ươm, một vài khoanh cà chua đo đỏ, bạn nói đó là comfort food (làm bạn thấy dễ chịu).  Tôi tưởng họ sẽ từ chối thức ăn của mình, chê ỏng eo, trái này có mùi, trái kia nhìn kỳ dị ,vầy mà ai cũng háo hức bât ngờ, thậm chí gửi tiền nhờ tôi mua dùm lần sau, nếu đi chợ có gặp. Những người bạn còn cảm ơn tôi vì đã cho họ cơ hội biết những điều thú vị.

Tôi tự hỏi, sau khi có mặt trên đời gần 40 năm, có phải ai cũng cần tích tụ năng lượng từ những điều thú vị, những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống?  Câu trả lời là có khi tôi nhìn những gương mặt thân quen, dần buồn chán vì cuộc sống đầy mệt mỏi, không ít lần những ánh nhìn làm tôi nghĩ, đời bạn sao mà vất vả quá, nhọc nhằn quá, phiền muộn quá. Bạn nói, niềm vui nho nhỏ là những niềm vui không lớn, nhưng làm ngày của mình vui, có cái trông chờ cho những ngày sắp đến. Bạn khác nói niềm vui nho nhỏ làm mình thoải mái, nhẹ nhàng, thấy cuộc đời sao mà thú vị.  Còn đối với tôi, niềm vui nhỏ là  khi tôi được tặng một bịch hỗn hợp các hạt  pecans (hồ đào), walnut (óc chó),  hạnh nhân (hazelnut), làm tôi phải kiềm lòng lắm mới không  reo lên, như em bé được tăng quà Noel. Niềm vui nho nhỏ là mỗi tối, tôi  cùng các con xem phim Ngôi nhà nhỏ trên thào nguyên, bộ phim xưa cũ thấm đẫm  tính giáo dục nhưng không kém phần hài hước. Niềm vui nho nhỏ còn là sự bất ngờ khi gặp được người bạn cũ, làm quen với người bạn mới và tràn đầy hy vọng vào một tình bạn mới chớm nở và tươi đẹp. Gần đây nhất, niềm vui nhỏ là khi tôi,  lấy vài lá trà đã ướp hoa nhài, cho vào tích, đun nước thật sôi và châm vào bình, vào một buổi sáng sớm, trời bắt đầu hửng nắng và chim đang hót ngoài sân.  

Còn bạn, niềm vui nhỏ của bạn, là gì? Bạn có không?  

(*) Tựa đề một bài hát của nhạc sĩ họ Trịnh

No comments:

Post a Comment