Wednesday, August 22, 2012

TỰ HÀO

Anh không còn liên lạc với chúng tôi nữa, không email cũng không chat. Chúng tôi đã tưởng sau 3 năm dài quen biết, quan hệ của mình và anh đã vượt lên trên những khách sáo xã hội, tưởng rằng đã có thể bắt đầu coi nhau là bạn, tưởng đã đã có thể chia sẻ thẳng thắn không cần rào trước đón sau, làm màu, úp mở những gì mình suy nghĩ. Tất cả đã chấm hết, chỉ vì một lần tranh luận. Chỉ vì 1 từ trong tự điển tiếng Việt: TỰ HÀO. 

Lúc đầu, anh và chúng tôi cùng đồng thuận đã là con người ai cũng muốn có một cuộc đời mà sau này nhìn lại chúng ta cảm thấy tự hào, một cuộc đời mà sau này trước con cháu, ta có thể vui vẻ hạnh phúc kể cho chúng nghe những phút giây thăng trầm hay vinh hiển, thăng hoa hay sáng chói, may mắn hay cùng cực, vất vả hay thoải mái. Anh còn nói thêm (sau một cái cụng ly) đã sống cho ra sống, thực hiện cho được những gì mình mơ ước, sau này 70 tuổi mới thấy tự hào vì đã xả hết năng lượng tuổi trẻ để làm những gì tốt nhứt hoàn thiện nhứt, không tủi hổ với bản thân mình. Chúng tôi nhất trí với anh chính sự tự hào là động lực làm chúng tôi phải cày bừa vất vả hơn, nhưng cũng chính nó giúp chúng tôi xây dựng những mối quan hệ gia đình, bạn bè bền vững và giúp chúng tôi xác định đâu là những điều quan trọng nhất trong đời mình, đâu là những giá trị cuộc sống mà gia đình chúng tôi theo đuổi. Để mà tiếp tục, để mà duy trì, để mà có cái tự hào nói với con cháu, đó, thấy chưa, người lớn  đã xây đắp những điều này, điều kia, đừng dại mà đạp đổ.   Nhưng khi nói đến mặt trái của sự tự hào, chúng tôi không đồng quan điểm.

Sau hai ly bia, anh tự hào cho rằng bởi anh đã tiêu tốn bao nhiêu tiền vào hàng hiệu, vào những đồ chơi điện tử đắt tiền, những trang sức vừa mới vừa đắt, cho nên mọi người ai cũng ngưỡng mộ anh. Vì không muốn làm mọi người thất vọng, anh càng phải thể hiện mình một cách sang cả hơn nữa. Anh cho rằng 99 phần trăm những ai tiếp xúc với anh đều  người thầm ao ước những tài sản anh có, và đó chính là một nửa niềm tự hào của anh. Một người trong chúng tôi đã bật lên, làm gì có chuyện đó hả bác, chẳng nhẽ bác cứ phải mua xe mới, chạy theo những thứ sang trọng đắt tiền để gây shock cho mọi người à, để làm gì, mọi người có ghen tỵ với bác thì cũng vài tháng, khi xe cũ, nhà cũ, hàng hiệu cũ, chả nhẽ bác lại cuống cuồng chạy đi đổi chác mua bán, chỉ để thảo mãn tính chơi ngông, chơi nổi? Thế là anh giận.

Không phải chúng tôi không hiểu sở thích của anh. Không phải chúng tôi không hiểu ai cũng muốn có quan hệ bình đẳng với bạn bè, người thân và trong bất kỳ quan hệ nào bản thân mình cần được tôn trọng, ý kiến mình cần được đón nhận. Đã bao lần anh kể vì tuổi thơ anh luôn bị bắt nạt bởi những người lớn trong nhà, lớn lên anh tuyệt đối không thích bị người khác áp đặt ý kiến.  Đã bao lần anh trách cứ những người xung quanh anh quá sùng kính những giá trị vật chất, làm anh nhiều phen mệt mỏi. Bao lần anh thở dài cho rằng bởi từ bé anh đã được dạy dỗ, sở dĩ con người quan hệ với người khác là chỉ vì tiền hay vì quyền lợi nào đó, nên thỉnh thoảng trong vô thức anh vẫn coi  vật chất là thước đo duy nhất khi đối xử người với người. Tôi đồ rằng vì thế mà anh cần phải sáng choang, lấp lánh và sang trọng. Tôi đồ rằng Vì thế mà anh nỗ lực không ngừng làm cho thiên hạ nể, cho thiên hạ lác mắt. Như là một cách thể hiện bản thân với đời, với những người anh người chị người em- những người vốn không yêu lẫn không quý anh chút nào. 

Anh im bặt sau cuộc tranh luận, sau tiếng keng keng muỗng gõ vào ly bia của chủ nhà, nào chuyển đề tài! Sau 8 chai bia anh nói,thôi, tôi đi về, khi nhóm bạn vẫn ồn ào huyên náo, có đứa còn tếu táo, anh có cần em dìu anh ra xe điện ngầm? Từ trên tầng 36 nhìn xuống đất, bóng anh đổ dài thật dài dưới ánh đèn vàng của dãy nhà hiện đại. Không biết anh có còn suy nghĩ về những gì đã xảy ra ở buổi sinh nhật năm đó. Tận trong lòng mình, chúng tôi biết anh luôn cố gắng là một người tốt, luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mình. Anh vẫn thường than van, anh là  đàn ông độc thân, thành đạt, không cần vợ nhưng cần tìm sự bình an trong tâm hồn và chúng tôi thường la to, nó ở ngay trong tim anh đó. Hy vọng một ngày anh sẽ tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình và giữ nó ở đó mãi. Bởi không ai có thể tước đi cái gì từ anh trừ khi anh chấp nhận từ bỏ nó. 

Như thuở chúng mình còn chit chat, để tôi kết thúc bằng câu nói, chúc anh luôn khỏe, luôn vui!

No comments:

Post a Comment