Monday, August 27, 2012

YÊU ĐI LỐI NÀO?

Theo một nghiên cứu gần đây của các nhà tâm thần học, yêu là cảm giác có cơ sở khoa học thật sự chứ không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng con người. Khi bắt đầu yêu, não người tiết ra một số các chất hormone làm tim đập nhanh hơn, chán ăn, chán ngủ, nhưng giúp tinh thần hưng phấn, xúc động. Những cảm giác này - lâng lâng/ bay bổng/ choáng ngợp khi gặp người yêu- chỉ tồn tại từ 3 tháng đến ngót ngoét 1 năm rưỡi. Sau đó não sẽ ngưng không tiết ra các chất đó nữa. Nghĩa là sau đó tình yêu chết. Nghĩa là sau đó hai người dẫu có ràng buộc đời nhau chỉ là từ từ tự hủy tự diệt. Nếu nhại theo định luật Lô mô nô xốp (vật chất không tự nó sinh ra không tự nó mât đi chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác), bạn cũng có thể nói tình yêu không tự nó sinh ra, không tự nó biến đi mà chỉ chuyển từ tim người này sang tim người khác?
Bạn buồn phiền nghe tim mình trống trải, lòng đã nguội lạnh, và nếu phải nhớ lại từ đầu... bạn nhớ thuở ban đầu yêu, hai má nóng ran, toàn thân rộn ràng, tất tần tật các giác quan bật dậy khi có sự hiện diện của người ấy. Hai mắt bạn lúng liếng liếc qua, cảm thấy nụ cười người ấy sao mà chết người, lời nói nghe sao mà ngọt ngào, giọng nói sao mà ấm áp, cơ thể người ấy sao mà hâp dẫn, những câu chuyện người ấy kể sao mà hút hồn. Chỉ ước có thể ngồi nói chuyện, nói nói và nói, những câu chuyện trên trời dưới biển chẳng ăn nhập gì với những cái diễn ra trong đời bạn. Miễn là được ngồi, được ngắm, được kề bên người ấy. Cơ thể bạn như pháo hoa thắp sáng, nguồn năng lượng cháy rực đang được vận động tối đa để yêu và được yêu. Bạn thề sẽ huy động toàn bộ sức lực, tuổi trẻ, của cải và năng lượng cho tình yêu phơi phới, tuyệt diệu.
Rồi pháo hoa cũng tan, phút huy hoàng cũng tắt, bạn trở về với thực tại. Nếu may mắn tiếp tục đi chung con đường với người mình từng yêutừng yêu mình, bạn thảng thốt: Ủa, tình yêu của chúng mình đâu rồi? Nó đã rơi qua kẽ tay, hay luồn ra khỏi chân tơ kẽ tóc của mình rồi biến mất, tkhi nào? Từ khi nào mình không còn vui sướng, nôn nao khi thấy nhau? Từ khi nào tim mình không còn đập nhanh, mắt không nhìn lén, tay không vội cầm tay nhau nữa? Chẳng vui sướng bất ngờ như lúc rơi vào yêu (fall in love) bây giờ bạn từ từ đau đớn nhận ra, mình đang rơi ra khỏi cuộc yêu (fall out of love) trong bẽ bàng và thất vọng. Tại sao chuyện này lại có thể xảy ra với bạn chứ? Bạn từng cho rằng tình yêu là vĩnh viễn, trường tồn. Vậy những cảm giác yêu bạn và người ấy từng san sẻ đã chạy vội lối nào rồi? Bạn hoài nghi, có phải những cặp vợ chồng sống 10-20-30-60 năm với nhau đang lừa dối nhau? Hay họ chỉ đang cố gắng chịu đựng, hy sinh và gắn kết bởi muôn vàn những ràng buộc có tên bổn phận trách nhiệm? Nếu bạn may mắn có cha mẹ/anh chị sống với nhau dài lâu, bạn bèn hỏi cha mẹ, anh chị một cách hết sức trịnh trọng, thường là bắt đầu bằng, “Con muốn hỏi cái này hơi đặc biệt chút xíu...Hồi xưa cha mẹ/ anh chị có yêu nhau không? Cha mẹ/ Anh chị có biết tình yêu của con/em đi đâu rồi không?”
Bạn không biết những cảm giác lưu luyến ban đầu chỉ là bề mặt của tình yêu. Như mặt biển sau cơn cuồng phong, cái còn lại sau khi sóng tan, mưa tạnh, trời quang là mặt biển êm đềm. Đó chính là đích đến của những tình yêu thật sự. Bạn không biết tâm lý học truyền thống đã định nghĩa yêu gồm cả những cảm xúc rạo rực ban đầu lẫn những gắn kết tâm lý, sinh lý lâu bền giữa hai đối tượng. Nếu còn những gắn kết, bền vững, thân thuộc trên những giá trị mà hai người chia sẻ, xin chúc mừng bạn vì bạn vẫn còn yêu!
Nên bạn ngỡ ngàng nhận ra, tình yêu như viên kim cương quý giá với muôn vàn mặt cắt: mặt này là hỗ trợ tinh thần cho người bạn đời những lúc chông gai, mặt khác là hy sinh tự nguyện, mặt này là ngưỡng mộ thầm lặng vì một vài đặc tính nào đó của bạn đời, mặt khác là vun quén, chia sẻ. Có mặt cắt mang tên đam mê, có mặt cắt mang tên khờ dại. Muôn vàn mặt cắt với những tên gọi khác nhau: quan tâm, thân ái, vui sướng, buồn chán, bực tức, than van.Tình yêu như viên đá, quý và sáng lâp lánh với những mặt cắt vốn là những giá trị bạn dày công vun đắp. Bạn dần hiểu ra, nếu chỉ thu hút nhau về thể xác, tình yêu cháy bỏng rồ dại ban đầu rồi cũng chóng nhạt phai. Nếu chỉ gắn kết nhau vì trách nhiệm, tình yêu biến thành thập giá mà bạn phải mỏi mệt mang vác suốt đời. Nên sau một vài ngày/tháng/năm thất vọng vì không biết những cảm xúc lưu luyến ban đầu của mình đi đâu mất, bạn bỡ ngỡ nhận ra rằng, trước đây mình chả biết gì về tình yêu cả, bây giờ mới là lúc mình thật sự bước vào yêu. Bây giờ là lúc mình thật sự bắt đầu học-cách-để-yêu. Như lính mới học cách bắt đầu chinh chiến. Nào, thì bắt đầu!

No comments:

Post a Comment