Friday, November 2, 2012

Leo núi

   Ở Hà Lan, năm 2004, khi nghe một đồng nghiệp nói sau 35 tuổi,  điều thường trực chiếm tâm trí người ta là cái chết, mình cười ha hả., nghĩ bụng:  Đúng là thằng cha này điên, vợ đẹp, con xinh,mới có 40 tuổi đã nghĩ lung tung. Vậy mà bây giờ thấy điều đó đúng. Sau sinh nhật 35 tuổi , mình không còn excited khi nhìn thấy bánh sinh  nhật và chẳng muốn thổi nến của mình nữa. Sau 35 tuổi,  con nguời bắt đầu hiểu rõ những giới hạn của trí óc, sức khỏe, cảm xúc, thể chất của mình. Biết mình làm được gì và không làm được gì.  Quan trọng hơn hết là biết mình muốn làm gì và không muốn làm gì trong cuộc đời.  Điều đó mới đáng sợ.  Vì  không muốn làm những điều mình luôn khao khát, bởi tuổi tác, sức khỏe,  bởi kinh nghiệm tích lũy cho rằng mình sẽ thất bại, và dĩ nhiên không ai muốn  mình thất bại, họ tự giới hạn khả năng của mình, không còn vươn tới,  không còn nỗ lực và không còn ước mơ.  Từ đấy, họ vô ý thức hay có ý thức tạo ra sức ỳ tâm lý mà không nhận ra đời mình đang tuột dốc. Mọi thứ đều chùng lại. Chậm lại. Kéo dài. Thêm một đến hai thập kỷ nũa, 50 tuổi, coi như là an phận. Bắt đầu hình thức sống mòn.
       Mình cũng  hiểu tại sao người ta sợ khi nói đến sự chết. Sức khỏe kém đi vì tuổi tác, cơ thể lão hóa dần , không có khả năng chống đỡ những cơn bệnh vụn vặt, hoặc những vấn đề  lớn hơn đi kèm với tuổi tác làm con người thất sự mệt mỏi, công thêm dồn ép trong công việc, stress trong cuộc sống, dần dà họ sẽ đầu hàng . Mình ngưỡng mộ thật sự những người luôn có sức chiến đấu với tuổi tác, và cách nào đó nhẹ nhàng vượt lên tuổi già và bệnh tật, và cả sức ỳ tâm lý . Như cô giáo dạy piano 73 tuổi của bé K, ở tuổi thất thấp cổ lai hy, cô dạy 39  đứa học trò mỗi tuần mà vẫn nhanh nhẹn, hoạt bát. Như mẹ, siêng năng tập thể dục với cường độc cao hàng ngày, tiếp tục gõ đầu trẻ hàng ngày dù đã nghĩ hưu, và vẫn vui vẻ  tích cực làm việc xã hội. Như  chị Y, run cả một cái business dù fighting with cancer, tạo công ăn việc làm cho hơn trăm người. Như chị M hay ăn trưa với mình, bước vào công ty mình để giới thiệu dịch vụ tư vấn của doanh nghiệp do chị làm chủ, bước ra với cái job Senior Director và bắt đầu làm việc thứ hai tuần sau. Như Oprah, nữ hoàng kiếm tiền của làng giải trí Mỹ, kết thúc  show truyền hình O bà mở radio station OWN dù với  thu nhập 165 triệu Mỹ kim một năm bà có thể không cần phải làm gì đến cuối đời.  Những người phụ nữ đó thật đáng cho mình cúi rạp người khâm phục. Mình thích nhất là một câu Oprah viết gần đây - điều làm cho bà náo nức  mỗi sớm mai thức dậy là biết mình đang leo núi mà đỉnh núi cuộc đời vẫn còn phía trước.

No comments:

Post a Comment