Friday, November 2, 2012

Tình nhỏ làm sao quên

Nhiều khi tôi ước mình được trở lại gặp lại những gương mặt thân thuộc đã lần lượt đi vào trong muôn giấc chiêm bao, mãi mãi ám ảnh tôi qua nhiều giấc ngủ. Ở đời, ngoài những ruột rà thân thuộc, hiếm khi người ta tìm thấy một tình thân sâu sắc, hay sự quý mến dài lâu với người ngoài. Có một tình thân như thế đã quý, tôi thấy mình may mắn khi được Thượng đế ban cho những mốt tình tươi đẹp, làm nên những trân quý của đời mình. Nên họ thi thoảng có mặt trong những giấc chiêm bao của tôi, đôi khi tôi lo lắng vì thấy họ gặp nạn, vui sướng vì họ đạt một điều gì đó (tất cả chỉ là chiêm bao, mộng mị) nên tôi chẳng email cũng chẳng gọi điện, bởi tôi tin họ vẫn bình an ở đâu đó trên quả đất này.
    
Là TK, người anh lớn, người sếp đầu tiên với cái nhìn thông suốt, trí óc thông minh mẫn tuệ, đã chỉ dẫn đứa bé 22 tuổi là tôi con đường đi về phía trước, để tôi lột xác khỏi cái vỏ trẻ con, nhận biết cánh cửa đời mình đang mở ra và phía trước là bầu trời. Có lẽ anh cũng đã làm những điều tương tự với cả trăm người trẻ khác, như một cử chỉ tự nhiên của đàn anh, mà không hề biết anh đã để lại những dấu ấn tuyệt vời trong lòng chúng tôi như thế nào. Người Mỹ hay nói “Respect does not come naturally, you have to earn it!” (Sự tôn trọng không đến tự nhiên, ta phải xây dựng nó) Tôi hiểu mình tôn trọng anh không phải đơn giản vì anh lớn tuổi hơn tôi, hay vì anh là sếp cũ của tôi mà sự  tôn trọng được vun đắp từ trăm điều anh đã làm. Anh TK, anh mãi xứng đáng là đàn anh trong mắt chúng tôi. 

Là những buổi sáng mùa đông, tôi nhớ đến JC, người phụ nữ tuổi Kỷ Sữu, cầm tay tôi áp sát vào tay bà, đi thật nhanh ra ga điện ngầm, trong những buổi sáng đầy sương giá, bàn tay bà nhanh tay vịnh vai tôi trên xe bus hai tầng đông cứng người không còn chỗ ngồi khi đưa tôi đi khám thai, hồi hộp đưa tôi vào phòng sinh khi tôi không có người thân nào bên cạnh. Người dạy tôi làm các món bánh nướng, món súp hầm, chuẩn bị nhà cửa và những món ngon cho Giáng sinh và năm mới. Người dạy tôi cách nuôi con mọn, chăm sóc và nuôi dạy con khôn lớn. Cảm ơn ngàn lần nhé, JC!
Là Father B, người nhẹ nhàng mỗi sáng chủ nhật sau giờ lễ, chỉ bảo cho tôi thế nào là văn hóa phương tây “Live and let live” (sống và để người khác sống). Ngài soi rọi cho tôi hiểu sự khác nhau giữa hai nên văn hóa Á-Âu, dạy tôi cách hiểu cuộc sống theo cách nhìn của người Tây Phương, để tôi không bị ngỡ ngàng- sốc văn hóa khi không được sống ở quê cha đất tổ. Nhờ nhiều năm bôn ba phụng vụ, Ngài truyền cho tôi kinh nghiệm tìm niềm vui ở miền đất mới, hơn hết là tìm cách kiếm niềm vui ngay ở trong lòng mình. Tôi biết thế nào là trồng lại một cây non trong lòng mình, không còn vật vã tượng tượng mình là cái cây trưởng thành bị bứng đi khỏi vùng đất cũ.

Đôi lúc nhìn một người phụ nữ bơi lội, tôi nhớ đến chị BLL, chị là mẫu người phụ nữ hiện đại mà tôi ngưỡng mộ. Những buổi sáng sớm mùa hè ở một khu condo xinh xắn xây theo kiến trúc Địa Trung Hải, tôi ngồi đọc sách cạnh bờ hồ, nhìn chị bơi vài laps vòng hồ, chậm rãi, thong thả và thư giãn. Chị là tất cả những gì bất cứ người con gái nào cũng mơ ước: học cao, kiếm nhiều tiền, xinh đẹp, hài lòng với bản thân, có nhiều cơ hội đi du lịch và làm việc khắp thế giới. Điều làm tôi ngưỡng mộ nhất là chị ra sức làm điều tốt, bất cứ khi nào chị có thể, sẳn sàng sẻ chia với người xung quanh hàng vạn phúc đức trời ban. Không màng những vụn vặt, không màn những phiền toái. Tôi mãi nhớ nụ cười rạng rỡ của chị, và ánh mắt lấp lánh khi chị cười. Chị không biết chị đã dạy tôi biết bao điều, chỉ bằng cách cùng tôi làm bạn.

Cô LL, người bằng cách sống của mình dạy cho tôi biết sống hạnh phúc mà không cần quan tâm đến vật chất. Có những thứ không cần và không thể mua bằng tiền, như sự bình thản, an nhiên trong tâm hồn. Cô dạy tôi mỗi ngày nhìn vào gương và tự nhủ, hãy là mình, là mình, là mình. Và thấy đời sống này là cõi tạm, để hiểu tại sao con người không cần phải mặc quần áo may sẳn túi khi được xếp vào áo quan. Bởi ra đi vào cõi vĩnh hằng là không mang được gì theo nữa!

Còn rất nhiều những tình thâm, xảy đến với tôi khi đời tôi đầy biến động. Mà đôi khi nghĩ lại, tôi không khỏi trầm trồ, chắc Ơn trên đã gửi cho mình người này, để xây dựng nên thâm tình này, để rồi sau một thời gian, họ bay ra khỏi đời tôi, rồi tôi không bao giờ có cơ hội gặp lại hoặc trả ơn họ. Nói theo triết lý đạo Phật, chắc chúng tôi có duyên với nhau từ các kiếp trước, nhưng là duyên ngắn ngủi cho một quãng thời gian của đời sống. Suy cho cùng, cũng phải là tu rất lâu từ trăm năm trước chúng tôi mới có dịp gặp nhau ở đời sống này. (Người xưa hay nói - Tu 100 năm  đi chung đò, tu 1000 năm  nằm chung gối). Nên tôi nghe theo lời nhắc nhở của bạn, nếu ta không làm gì được để trả ơn người này, ta nên gieo những điều tốt cho những người khác. Cũng là một cách trả ơn người, ơn đời.

Dù sao cũng khó mà không nhớ đến những người ơn cũ. Bởi những câu chuyện đã rõ ràng, và những ký ức đã hằn sâu. Tình nhỏ làm sao quên (*)?

(*) Một tựa sách của ĐTB.

No comments:

Post a Comment