Thursday, May 9, 2013

Bờ bến lạ

Bạn hỏi tôi: bạn nên nghĩ thế nào khi quyết định sẽ bỏ tất cả sau lưng để đến sống ở một vùng đất lạ? Vùng đất mà bạn chưa bao giờ đặt chân đến để sống, trừ những chuyến công tác ngắn ngủi. Bởi đi vào một con đường vô định luôn là nỗi sợ hãi của nhiều người.

Sợ  phải giũ bỏ những thân thuộc, quay lưng lại với những tình thâm và ruột rà máu mủ. Rời nơi chôn nhau cắt rốn của mình cũng giống như tự tay cắt bỏ sợi dây huyết mạch giữa người mẹ và đứa bé từ lâu được ấp ủ, dưỡng nuôi trong bụng mẹ. Đứa trẻ đó, giờ bắt buộc phải lớn, phải bước những bước đi đầu tiên.
  
Sợ những điều mình không biết trước. Sợ bắt đầu đời mình từ con số không. Sợ phải sống dưới một mái nhà lạ, trong một khu phố lạ, ở một thành phố lạ. Mà chắc gì mình sẽ có một mái nhà, vì chắc gì mình  đã có công việc để support một mái nhà? 

Sợ không đủ sức khỏe, thể chất và tinh thần chống chọi với muôn vàn bệnh tật và căng thẳng của cuộc sống mới.

Sợ một ngôn ngữ mới vì ngôn ngữ là một vấn đề khó khăn, làm sao để hội nhập nếu không hiểu người khác nói gì? Mà có hiểu loáng thoáng thì làm sao nắm bắt những ẩn ý của những người xung quanh dưới mấy tầng ngữ nghĩa? Sợ mình không hiểu văn hóa của người. Sợ kỳ thị, sợ dị biệt. Sợ  những người xung quanh không biết cũng như không quan tâm đến mình là ai, và mình cũng không quan tâm hoặc mù tịt với những gì đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ xung quanh mình, ở nơi xa lạ đó.

Gom chung lại, nỗi sợ ấy mang tên gọi: nỗi- sợ- trở- thành- một- người-lạ- ở- một- nơi-hoàn-toàn- xa- lạ.

Mặc cho nỗi sợ mang cấp số cộng và những nghi ngờ bản thân mang cấp số nhân, cùng ma trận những cản ngăn của người đời , tôi chân thành khuyên bạn nên đi những bước đi đầu tiên. Như Lỗ Tấn đã từng nói, đại loại “Những con đường trước kia chẳng phải là đường, nhiều người đi lại tạo ra những lối mòn, những lối mòn tạo ra những con đường”.  Bạn sẽ xuyên rừng, phát cây, lao vào mông lung, vào chốn không có ai đồng hành cùng bạn. Càng đi bạn sẽ càng sợ. Càng đi bạn sẽ càng thấy mình cô lẻ. Càng đi bạn sẽ thấy phận người càng nhỏ bé. Càng đi bạn sẽ càng nghi ngại đời mình đang “trổ nhánh hoang vu” (*).

Nhưng càng đi bạn sẽ càng học được nhiều điều, càng thấy mình vững chải. Mạnh mẽ. Can đảm. Nếu ơn trên “khuyến mãi” ban cho bạn thêm vài  tính tốt trên đường đi, bạn có thể may mắn trở nên một người khác. Trải đời.  Độ lượng. Cảm thông. Quả cảm. Bình an. Dung dị. Hài hước. Thông thái. Và vào lúc cuối đời, trước khi bạn trượt khỏi mặt đất và chạm tay vào mặt Chúa, bạn có thể hết sức tự hào: Mình đã dám theo đuổi điều mình muốn.

Nếu bạn còn cảm thấy hạnh phúc, thích thú trong lúc lang thang lần tìm về phía chân trời mới, về phía bờ bến lạ, thì xin chúc mừng bạn, đích thị bạn đang đi đúng đường. Thử hỏi, có cảm giác nào có thể làm bạn sung sướng, đủ đầy, toại nguyện và thỏa mãn hơn thế?


(*) lời một bài hát của Trịnh Công Sơn

No comments:

Post a Comment