Friday, May 10, 2013

Một câu hỏi lớn không lời đáp

“Một câu hỏi lớn không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau” (Huy Cận)



Bạn bè thường chọc, mình đang sống và làm việc ở cái nôi của “đế quốc tư bản”, trước sau gì tính chất tốt đẹp của XHCN mà mình đã được kỳ công dạy dỗ cũng bị tha hóa, mình sẽ biến thành tư bản bóc lột, ích kỷ, xấu xa, hút máu người. Mười mấy năm trước, ông bố lưu lạc của bạn thân mình (bộ đội cụ Hồ), sau lần đầu tiên tiếp xúc với mình đã gọi bạn ra, khẽ khàng, nhẹ nhàng” con đừng chơi với nó, nó làm việc cho tư bản. Chơi với nó dần dần sẽ hỏng người”. Bạn kể lại, hai đứa có một tràn cười suýt vỡ bụng và không đứa nào nghĩ, tư bản là thứ có thể “thấm” vào bất cứ ai, tương tự như chất dưỡng thể nhẹ nhàng thấm vào da, hay như làn hơi nóng giẫy xông lên, luồn vào người lúc mình đang khoan khoai ngồi trong phòng sauna. Vậy mà chuyện ấy đang diễn ra, ngay ở đây, ngay bây giờ.

Đầu tiên là khứu giác. Hằng ngày, mình bận rôn ướp mình trong bầu khí sặc mùi tư bản. Đọc đến đây bạn sẽ tự hỏi “Ủa, tư bản cũng có mùi à?” Có chứ, một mùi đặc biệt mà ngày nhỏ mỗi khi khui thùng quà từ Mỹ ông ngoại gửi về, mình vẫn hay chạy tới chạy lui, hít ra hít vào. Nó là một mùi dễ chịu, sạch sẽ, một kết hợp nhẹ nhàng, hoàn hảo của mùi quần áo mới, nước hoa, mỹ phẩm hay xà bông Coast. Mùi hương tươi mát đó chắc là vô tình lưu lại ở một góc rất khuất trong não mình, cho đến một hôm mình gửi quà cho người bạn ở Singapore, sau đó nghe bạn kể, mở ra món quà thơm ngát. Mình à lên, đúng rồi, chắc chắn bạn không nói đến mùi nhang (vì nhận “của chùa”), mà là thứ quà sực nức mùi tư bản  đã từng làm tim mình thổn thức hồi nhỏ. Rồi hàng năm, mình chìm đắm trong mớ quà tặng Giáng Sinh, tham lam thưởng thức và tuyệt vọng không quyết đinh nổi đâu là mùi hương mình yêu thích nhất, từ những loại nước hoa mới, hay nước body spray và lotion mới của Victoria Secret, Bath and Body works. Chúng làm mình nhanh chóng bội bạc những sản phẩm trứ danh của The Body shop mà mình từng ủng hộ.

Thính giác. Hàng trăm cái radio station tha hồ giăng bẩy mình, để rồi mình phải chật vật lắm mới quyết định sẽ nghe cái gì cho đáng thời giờ vàng ngọc trong 90km lái xe đi làm (và đi về), từ những vấn đề nghiêm chỉnh như chuyện có nên ủng hộ giới hạn súng ống (Gun Control), đến chuyện nên hay không ủng hộ dân Mễ Tây Cơ nhập cư lậu, đến chuyện nên phá thai hay nên ngừa thai, đến chuyện điển hình về đạo đức giả khi có người ăn bám xã hội vừa xin tiền thất nghiệp từ chính phủ vừa lái BMW, vừa ở nhà biệt thự, đến những vấn đề nhảm nhí như làm thế nào để dạy hàng xóm một bài học khi chó của họ inh ỏi suốt đêm, nướng burger trên lò than thế nào cho đúng tieu chuẩn Mỹ, kỳ nghỉ hè nào khủng khiếp nhất của bạn. Nhạc cũng là một thứ quan trọng. Mình không còn nghe các loại nhạc mình từng mê đắm của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Ngô Thụy Miên bởi chúng làm mình cảm thấy tuyệt vọng, mông lung và hoài nghi về chính mình. Thi thoảng, đi xem đại nhạc hội Việt, nghe những giọng hát vừa mịn, vừa mượt, vừa khàn, vừa ấm, vừa vang, vừa buồn, mình không khỏi dậy lòng cảm thương vô biên với những anh lính chiến miền Nam trước năm 75, vì trước khi ra trận các anh phải nghe loại nhạc này và nhũn như chi chi trước các anh bộ đội cụ Hồ đêm mang dép lốp và hay lẩm nhẩm “Đêm Trường Sơn chúng cháu nhìn trăng nhìn sao” hừng hực khí thế.

Thị giác. Không biêt từ khi nào, mình thích nhìn thấy cây cối xanh mướt ở xứ sở này. Mỗi ngày mình nhìn đâu cũng thấy cây, văn phòng mình tọa lạc giữa rừng, nhà lại bên cạnh một vạt rừng. Mình đã quen mắt ngày ngày nhìn hàng cây thông xanh thẳng tắp từ gian bếp nhỏ. Mình cũng yêu hoa hồng dại trước nhà, hoa cúc dại hay dã quỳ nở vàng rực ở một góc um tùm bắc ngang dòng suối nhỏ mà mình hay nhìn thấy mỗi sớm đi làm.  Mình cũng thích nhìn thấy thác nước hình đuôi ngựa hay hình búi tóc tiên cao hàng trăm mét chảy ầm ầm từ trên cao xuống, mình cũng si tình với muôn vàn con suối to nhỏ đón bàn chân nhỏ nhoi của minh lần bước lên những hòn đá tròn, trơn nhẵn. Mình nhìn thấy những bờ tuyết cao vài mét  rộng vài trăm m2, mình nhìn thấy dòng sông Missisippi vĩ đại đục ngầu, cuồn cuộn. Mình nhìn thấy Đại Vực đáng sợ và huyến bí xuyen qua lớp kính trong suốt của chiếc cầu hình vòng cung . Mình nhìn thấy biển nước màu xanh ngọc lục bảo và bà mẹ biển rông lượng cho mình thấy cả trăm chú cá heo tung tăng khi mình đến thăm. Mình cũng quen nhìn thấy những chiếc ô tô to như cái nhà di động phóng như bay trên freeway, những chiếc RV như xe bus có phòng ngủ, phòng tắm, nhà bếp chở dân chúng đi du lịch. Mình cũng quen nhìn những người béo gấp 4-5 lần người mình gộp lại di chuyển nặng nề. Mình cũng quen nhìn những người già cô đơn trong viện dưỡng lão.

Vị giác. Các loại thức ăn Mỹ đã ngấm vào mình, làm mình nhớ nhung mỗi khi 2-3 ngày không được nhìn thấy chúng. 10 món ăn Mỹ mà mình cho là đặc trưng của nước Mỹ, mình chẳng có thể tìm ở đâu khác là thanksgiving turkey stuffing (đồ nhồi trong bụng gà tây), meatloaf (thịt bò băm trộn sữa cuộn thành ống đem nướng), clam chowders (súp nghêu nấu kem), fajita, tacos (bánh Mễ cuộn thịt nướng và rau), macaroni and cheese (nui nấu sốt phó mát), hot dogs, phily cheese steak  burger, fried chicken and mashed potato (gà chiên và khoai tây nghiền), corn bread (bánh mì làm từ bột bắp).

Xúc giác. Mình vẫn đắn đo không biết nên đối xử thế nào với cái nóng và cái lạnh của xứ này. Những khi trời lanh 0C, mình đột nhiên thèm nắng, tương tư những ngày nắng cháy da mình ngồi dưới cái dù to, tay cầm thêm một cái dù nhỏ, dưới bóng một gốc cây trên bờ biển, mắt dán vào một quyển sách, tai nghe tiếng sóng đánh rì rầm. Những ngày nắng nóng mình thở dài thườn thượt, mơ tưởng đến buổi sáng mùa đông mình được bao phủ trong bầu không khí trong lành, thơm tho mùi quả thông và lá non.

Ngoài ngũ giác bị ảnh hưởng nặng nề trước sức công phá của chủ nghĩa tư bản, chỉ còn mỗi tâm hồn mình non nớt của mình đang vùng vẫy, giẫy giụa giữ gìn tinh hoa XHCN. Bạn nào biết mình cần làm gì để giữ mình không bị tư bản tha hóa?

No comments:

Post a Comment