Thursday, May 9, 2013

Tiền hay chất lượng cuộc sống?

 

Thật ra, ba năm ở Mỹ mình chưa bị ai hỏi mày làm bao nhiêu tiền, và mình cũng chưa hỏi ai mày làm bao nhiêu tiền. Cái hay của người Mỹ là không bao giờ hỏi đến thu nhập người khác, dù người đó có là anh em, bạn bè thân thuộc của mình, trừ phi người đó vui vẻ tự khai.  Còn nhớ mình vừa nhảy lên taxi ở Singapore, chỉ cần nói địa chỉ nhà mình ở là bác taxi sẽ hỏi ngay, mày thu nhập hàng năm bao nhiêu mà ở trong khu nhà đó.  Người xa lạ chưa bao giờ gặp mà còn hỏi nhau kiểu này thì thua. Mà bác taxi cũng không tài nào hiểu tại sao có những người trẻ chỉ chỉ cần có đủ tiền trả tiền nhà là có thể ở được trong khu đó một cách thoải mái chứ không nhất thiết phải làm cực kỳ nhiều tiền mới dám ở trong khu condo có hồ bơi, sân tennis, phòng gym,  phòng xông hơi. Ở bên nhà thì còn dã man hơn, đầu tiên người lớn sẽ hỏi dò xem con, em, cháu, chắc của mình kiếm được bao nhiêu tiền. Sau đó sẽ ngầm hay công khai so sánh xem nó có kiếm tiền nhiều bằng con cái, cháu, chắc nhà hàng xóm không.  Sau đó sẽ tính toán xem thu nhập của nó từng ấy thì nó sẽ tiết kiệm được bao nhiêu mỗi tháng. Và bao nhiêu người lớn sẽ can không cho mình mua hoa tươi trên bàn hàng tuần với lý do rất đơn giản, “Để tiền ăn sướng hơn”. Đúng là chí công vô tư nhiệt tình xâm phạm chuyện riêng tư của người khác.

Ở Mỹ, thật khó nhận diện thu nhập người đối diện. Ra đường nhìn ai cũng ăn mặc gần như nhau nên mình gần như không phân biệt được ai giàu ai nghèo. Phân biệt giữa tầng lớp trung lưu và nhà giàu thật sự còn khó hơn nữa. Vào trong lớp của con, nhìn thấy lũ trẻ rất đồng đều về trang phục, giày dép quần áo, nên mình ngỡ ngàng khi được dự sinh nhật một bạn gái 5 tuổi (luôn ăn mặc chỉnh chu nhưng không quá lố) sống trong một ngôi nhà 2 triệu Mỹ kim. Ba mẹ bạn đều trẻ và đều thành công trong kinh doanh nhưng họ không cho rằng phải khoe khoang đời sống riêng tư trước công chúng và làm đứa bé không thoải mái với bạn bè. Với họ, việc con họ happy trong lớp quan trọng hơn việc khoe khoang tài sản qua những bộ hàng hiệu của đứa nhỏ, chỉ tổ làm cho các cô bão mẫu ngại ngần khi chăm sóc con mình. Với những người có tiền mà ý thức  giữ gìn môi trường, dùng xe đạp để di chuyển, thì không còn gì để phân biệt giữa họ và nhân viên công ty dọn rác.  Như câu lạc bộ chạy maraton cuối tuần của mình chẳng hạn, khi hẹn nhau đi ăn sáng cuối tuần, người ngoài rất khó phân biệt ai là sinh viên, ai thất nghiệp, ai là bác sĩ giải phẩu răng hàm mặt, nha sĩ, tổng giám đốc, kỹ sư hay bà nội trợ. Điều mình biết rõ là nhiều tiền không làm họ hạnh phúc hơn chút nào nên họ đều tụ về đây cuối tuần để cùng train marathon cho năm sau, hy vọng chinh phục đỉnh cao sức khỏe sẽ tăng chỉ số hạnh phúc của họ lên một tí.

Mình thấy blog của bạn  Lungvu bàn về đề tài này rất hay, nên không còn gì bàn thêm .

“Vẫn biết tiền là điều kiện để có cuộc sống tốt. Nhưng có tiền không đồng nghĩa với việc có chất lượng cuộc sống tốt. Để có chất lượng cs tốt, không nhất thiết phải có thu nhập cao hay phải có nhà, có xe riêng. Hãy đừng để ý xem người khác có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, bao nhiêu đất, nhà hay xe. Hãy làm sao sống cho thoải mái trong điều kiện thu nhập cho phép. Dành dụm tiết kiệm quá, chết cái ngỏm lúc nào không biết thì tiền để làm gì?”

Mình muốn nói “Amen và Amen” trước phát biểu của bạn.

1 comment:

  1. Mỹ Anh Shop chuyên bán cung cấp đồ chơi mô hình xe ô tô chính hãng – giá rẻ hàng đầu Việt Nam
    --------------------------------
    Giá rẻ nhất – Thay nhanh nhất – bền nhất – Liên hệ ngay:
    Web: đồ chơi mô hình xe ô tô
    ( Xem tai day): đồ chơi mô hình xe ô tô
    ( xem tai day ): do choi mo hinh xe o to

    ReplyDelete