Monday, May 27, 2013

Đừng nhắc người ơi, 10 năm rồi còn gì? (*)

Gặp lại bạn cũ trên facebook sau nhiều năm không gặp, tôi hồ hởi, vui vẻ, hân hoan, tếu táo ngay lúc ấy bao nhiêu thì cả ngày bần thần, nôn nao bấy nhiêu. Cảm giác như mình đang thong thả nằm đọc sách trên một tàng cây rồi bất ngỡ ngã chúi nhủi từ nhánh cây xuống đất. Các cảm giác hụt hẫng,  bối rối, mừng rỡ, ngại ngần cứ quyện lẫn vào nhau, không gọi tên nỗi. 10 năm không ở Việt Nam, 10 năm  rời xa những ruột rà thân thuộc, bôn ba hết nơi này đến nơi khác, ăn ở nhiều thành phố, thiếp ngủ dưới nhiều mái nhà, sống qua ba châu lục, thành công dân quốc tế (international citizen) cũng là 10 năm tôi thấy mình thay đổi, thấy mình khác mình của ngày xưa.

10 năm trước bất cứ lúc nào rảnh rỗi tôi thích hòa vào đám đông, tụ tập, nhậu nhẹt, đùa giỡn; 10 năm sau tôi thích trạng thái “một mình”, thưởng thức thú rảnh rỗi, ở nhà, viết, chơi với con, đọc sách. Nên ngạn ngữ “càng đông càng vui” (the more the merrier) không hẳn là đúng với tôi nữa.

10 năm trước tôi luôn phải là người buông nói lời cuối cùng  của mọi cuộc tranh cãi; 10 năm sau tôi ngạc nhiên thấy mình không cần thiết phải “win” trong mọi tình huống. Trong tất cả các giao dịch hàng ngày, đối với tôi điều quan trọng là làm sao, khi bước ra khỏi một tình huống, cả hai bên đều cảm thấy thoải mái, hài lòng, điều đó có ý nghĩa hơn là mình luôn giành phần thắng về mình.

10 năm trước tôi nghĩ câu hát “ tình chỉ đẹp khi còn dang dở” là một câu nói crazy, lý sự cùn của những kẻ “dở hơi cám hấp”, thua cuộc (losers); 10 năm sau tôi thấy tình dang dở cũng có thể đẹp không kém những cuộc tình tròn đầy, viên mãn với những kết cuộc có hậu.

10 năm trước tôi không hiểu ý nghĩa của tình mẫu tử, phụ tử thật sự là thế nào, dù tôi biết những tình cảm đó tồn tại, nhưng tôi đã hoàn toàn không hiểu tại sao “nước mắt chảy xuôi”? Bây giờ tôi cũng không hiểu tại sao nước mắt chỉ chảy xuôi nhưng đúng là có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.

10 năm trước tôi ước ao mình có thể kiếm ra ngần ấy tiền để có thể vung tay mua sắm mà không cần suy nghĩ. 10 năm sau tôi kiếm được số tiền mà mình ao ước nhưng không cảm thấy nhu cầu phải tiêu chúng. Tôi chợt thấy mình quý trọng những thứ không thể mua được bằng tiền (như sức khỏe, thời gian dành cho con cái, thời gian cho bản thân) hơn là những thứ hào nhoáng, xênh xang bề ngoài.

10 năm trước đi đến bất cứ thành phố mới nào đêm trước cũng háo hức, không ngủ được. Những Paris, Berlin, Antwerpt, Brussel, Rotterdam, Amsterdam, Vienna, Munich, Rome, Hongkong, Tokyo, Mumbai, Singapore, Colombo, Kualar Lumpur, Bali đã ngốn của tôi bao đêm mất ngủ... 10 năm sau  tôi vẫn háo hức nhưng đã biết check đường đi nước bước, biết mình có thể (hoặc không thể) chờ đợi và hy vọng gì vào những nơi mình sắp đến.

10 năm trước gặp những người cũ, của một thời đã cũ, tôi vui nhưng lòng không gợn lên chút mảy may suy nghĩ gì. 10 năm sau gặp lại những “thanh mai trúc mã”, những bạn bè, những tình thâm, những người đã cùng mình trôi qua một thời vừa thơ dại, vụng về, vừa nông nổi, hồn nhiên, và có phần ngu xuẩn, tôi nhận thấy mắt mình long lanh nước, thầm cảm ơn Thượng Đế đã đưa họ đến cùng tôi, để chúng tôi có thể vui vẻ và bay bổng trong suốt những ngày tươi trẻ đầy hứng thú.

10 năm sau chợt nhớ lại cảm giác mình ngã khỏi nhánh cây là như thế nào. Dù đã trải qua chuyện “ngã “này hàng chục lần, khi nằm nghêu ngao trên cây ổi hay cây vú sữa thời trẻ con. 10 năm sau biết mình đã già, già lắm rồi so với hồi mình nằm trên nhánh ổi.
(*) Tình chết theo mùa đông

No comments:

Post a Comment