Thursday, June 27, 2013

Chia tay II

Chia tay Jacinta là một cuộc chia tay khó khăn. Vì Jacinta là một phụ nữ  trung niên có bề ngoài vui vẻ, bặt thiệp, ít bao giờ thể hiện ra bên ngoài mình đang u buồn, ít nhất trong mắt tôi, bà chưa bao giờ  ủy mị, ướt át. Jacinta  là mẫu phụ nữ của hành động, mọi việc đến tay bà đều ngăn nắp đâu vào đấy. Jacinta là mẫu người vui tính, hài hước nên thường xuyên nụ cười đọng trên môi. Ai gặp bà cũng đều có ấn tượng bà là người nhiệt thành, rộng rãi và vui tính.  

Gốc Ái Nhĩ Lan (Irish), cùng chồng sang Hà Lan định cư 30 năm trước khi tôi có dịp gặp bà, bà nuôi ba con  nhỏ bằng đủ thứ nghề, dọn dẹp vệ sinh trong trường học, bán hàng second hand, đến phụ việc thu ngân trong canteen trường học, đến thành bếp chính của một trường trung học. Cuộc đời đối với bà là một chuỗi những ngày nỗ lực không ngừng để cuộc sống tươi đẹp hơn.  

Lần đầu tiên bà nhìn thấy tôi là khi tôi đang lang thang trong khuôn viên nhà thờ sau giờ lễ sáng chúa nhật. Phân vân không biết chọn món gì để ăn giữa hàng chục món ăn sáng Hà Lan xa lạ, nên tôi đi lòng vòng, nghĩ ngợi, suy tư. Chắc bà thấy trong tôi hình ảnh của hai đứa con gái nhỏ của bà, hai mươi mấy năm trước khi họ mới từ Ireland sang Hà Lan, vừa bối rối, vừa non nớt, vừa lạ lẫm nên bà gọi tôi lại, hỏi tôi từ đâu đến, đã có gì bỏ bụng chưa, có muốn thử ăn món này, món kia. Bà nấu thức ăn rất ngon và là trưởng ban nấu thức ăn cho nhà thờ sau giờ lễ. Từ hôm ấy, bà và gia đình mở rộng vòng tay ấm áp chào đón chúng tôi đến gia đình mình.( Hai con gái bà ở riêng nhưng thỉnh thoảng cũng về tụ họp, ăn uống, đưa chúng tôi đi thăm thú nơi này nơi nọ.)  


Tôi sẽ không bao giờ quên khi tôi có thai, dù trời có mưa giông tuyết đổ, bà vẫn đón xe điện đến nhà tôi, tình nguyện đưa tôi đi khám thai. Bà sợ tôi không rành tiếng Hà Lan, nên bà đi theo nghe ngóng xem các bác sĩ có trao đổi gì về thai nhi bằng tiếng Hà Lan mà không cho tôi biết. Tôi sẽ không bao giờ quên đường ra ga điện ngầm tuyết trơn trợt khó đi, bà luôn nắm chặt tay tôi và kẹp vào dưới cánh tay ấm áp rắn chắc của bà. Trên xe bus bà vịn vào vai tôi khi cả hai không tìm ra băng ghế nào để nghỉ chân. Tôi cũng không bao giờ quên bà đưa tôi đi mua những thứ chuẩn bị cho em bé chào đời, chi li, tỉ mẩn và cẩn thận. Tôi sẽ không bao giờ quên bà nấu cho tôi một bữa thịnh soạn, hoành tráng, đầy chất dinh dưỡng đêm trước ngày tôi đi sinh em bé. Sau khi đưa chúng tôi về đến nhà, Pat (ông chồng) ngồi trên xe đợi, Jacinta xuống xe, đứng ở bậu cửa,  ôm tôi thật chặt, nhìn vào mắt tôi rồi nói “Tomorrow is going to be a big day but it is gonna be ok. Good night, my dear and I’ll see you at 7AM”. Tôi sẽ không bao giờ quên, buổi sáng lúc tôi đi sinh con, bà xăm xăm một tay cầm ghế ngồi ô tô cho em bé (để khi ra viện chồng bà sẽ đến đón chúng tôi về), tay kia nắm tay tôi bước vào xe điện, còn quay lại nháy mắt với chàng nhà tôi đang tụt lại phía sau vì lỉnh kỉnh túi to túi bé. Hơn 10 tiếng đồng hồ,bà dìu tôi đi vào phòng vệ sinh hàng trăm lần trong lúc tôi rên rỉ vì thuốc “giục sinh”, bà nói đủ chuyện trên trời dưới biển cho tôi quên đau đớn.   

Nên chia tay với Jacinta là một cuộc chia tay đầy khó khăn. Chúng tôi cùng nấu nướng, cùng ăn uống rồi cùng đi shopping lần cuối. Chúng tôi cùng ăn cà rem vanilla bọc chocolate hạnh nhân giòn rụm của Hagen Daaz trên đường đi bộ từ trạm xe bus về nhà. Chúng tôi đùa giỡn về những điều vớ vẩn nhất trên đời khi băng qua những công viên đầy cây xanh, cùng nheo mắt nhìn những triền cỏ mơn mởn trong nắng. Chúng tôi cùng cầu nguyện, rồi chia tay với tất cả những người chúng tôi quen biết trong cộng đồng bé nhỏ của mình. Chúng tôi cùng thu xếp đồ đạc dọn dẹp căn nhà và chờ người đến để đóng container chở đồ đạc của tôi đi. Khi không còn việc gì để làm, trong những lúc cả hai cùng im lặng, và không còn gì cần thiết phải nói ra, chúng tôi thở dài, không ai muốn đối diện sự thật là mình sắp sửa chào tạm biệt người kia, và lần kế tiếp mình gặp nhau sẽ là lần cuối.

Nên chia tay Jacinta là một cuộc chia tay đầy khó khăn. Khi chúng tôi sắp phải lên máy bay, từ giã đất nước đã cưu mang gia đình chúng tôi hơn 1,000 ngày đêm, tôi ôm Jacinta thật chặt, lí nhí những lời cảm ơn vô nghĩa nhất. Khi những giọt nước mắt bắt đầu lăn, tôi vội vã bước vào cổng hải quan, biết rằng chuyến bay tới sẽ mang tôi và tất cả những gì thuộc về tôi bay lên trên bầu trời, về phía bên kia của quả địa cầu trong ít phút nữa. Nhưng lúc ấy tôi cảm thấy rõ ràng rằng, có một phần tâm hồn tôi sẽ chìm xuống, vĩnh viễn ở lại Hà Lan, đất nước kỳ lạ thấp hơn mực nước biển, nơi con gái tôi đầu lòng của tôi đã chọn là nơi chôn nhau cắt rốn. Phần trái tim ấy, tâm hồn ấy của tôi sẽ mãi ở lại, và mãi gắn liền với một cái tên thân thuộc- Jacinta Cooper. Cảm ơn bà ngàn vạn lần, JC!

Khi máy bay cất cánh, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ bé, lần đầu tiên tôi đã nhìn thấy “đường phố trong phút chia ly cúi đầu” (*).

(*)Chia Tay Tình Đầu

Wednesday, June 26, 2013

Chia tay 1


Thinh thoảng, nàng nhớ  đến một con hẻm nhỏ ở một thành phố  rất lớn nơi nàng từng trải qua thời niên thiếu, nơi không thiếu những ngôi nhà chung cư bệ rạc và cũ kỹ. Mỗi tuần 2 lần, dọc con hẻm nhỏ nàng sẽ đậu rất sát một chiếc xe gắn máy cũ kỹ vào bức tường ở chân chung cư sắp sụp, nàng sẽ đi vào một cánh cửa rất tối, có một cầu thang  gạch cũng tối dẫn lên tầng 5 của khu chung cư, sau đó nàng đi vào căn hộ ở cuối câu thang, có một lối đi nhỏ  xuyên qua căn hộ này. Nhìn bằng đuôi mắt nàng thấy hai người già và 2 em bé sống trong ánh đèn vàng lờ mờ của căn hộ cũ, nàng sẽ tự nhủ, có vẻ  giống ông bà ngoại nuôi cháu nhỏ. Họ luôn luôn im lặng, gật đầu chào nàng rồi quay đi. Nàng sẽ đi xuyên qua căn nhà có hai người già và hai em bé này để đến mảnh sân cuối nhà, dùng cầu thang gỗ đặt cuối căn hộ đó để trèo lên tầng trên cùng của tòa chung cư, nơi gia đình của cậu học trò nhỏ của nàng sinh sống. Nàng thường nghĩ có lẽ cầu thang bê tông của chung cư đã hỏng nên họ phải dùng cầu thang gỗ nhưng tại sao lại đặt trong nhà hàng xóm, chịu không giải thích được.

 Khi lên đến tầng 6, vào được trong căn phòng nhiều ánh sáng nhất ở chung cư sắp sụp này, nàng sẽ ngồi sếp bằng trên chiếu, tựa lưng vào bức tường cũ kỹ và dạy cậu bé  một ngoại ngữ thời thượng. Cậu bé cần giỏi ngoại ngữ để mẹ cậu chứng tỏ với gia đình bên nội rằng con tôi không dốt, rằng tôi sẳn sang đầu tư vào sự học của con bằng bất cứ giá nào, cho dù đó có là phải trả giá cho gia sư đến nhà mỗi tuần hai buổi. Cậu bé có đôi mắt rất sáng và hàm răng trắng đều hơn bắp. Cậu bé thông minh lạ lùng và  luôn biết hôm nào nàng mệt. Cậu sẽ lấy một cốc sành, cho vào một túi lọc trà Lipton, cho vào một lát chanh mỏng và châm nước bình thủy, nhỏ nhẹ đặt lên bàn gỗ thấp lè tè, chỉ vào những hôm nàng mệt. Cậu bé lễ phép, nhưng  thường không kể chuyện trường, chuyện nhà, không đá động đến những gì làm cậu vui hay buồn như những đứa bé khác. Đối với nàng, đây là cậu bé thông mình nhưng mù cảm xúc. 2 tuần trước khi nghỉ, nàng bảo thôi từ đây cậu bé cần tìm một cô giáo khác vì  nàng săp nhận nhiệm vụ mới phải di chuyển sang một đất nước khác, cậu bé chỉ mím môi không đáp. Hôm học cuối, cậu lấy hết tất cả những bài kiểm tra cậu đã từng có trong gần 3 năm học với nàng, những bài kiểm tra không cái nào dưới 9 điểm, được đóng thành tập, theo tháng, theo năm xếp ngay ngắn trong tập nylon cứng, đưa cho nàng và nói “Nếu cô không còn dạy em, em sẽ không bao giờ học tiếng Anh nữa”. Như đã chuẩn bị từ lâu, cậu bé nói trơn tru, không nước mắt, không mếu máo. Nàng bối rối, không biết trả lời thế nào, nên hai bên im lặng cho đến hết buổi học. Cuối buổi, cậu bé ngập ngừng “Em xin lỗi, em hiểu mà cô”.

Dù đã biết tất cả các cuộc chia tay đều buồn, nhưng không ngờ đứa bé 12 tuổi có thể làm nàng chạnh lòng đến vậy. Liệu cậu bé có buông tay khi nàng không còn bên cạnh? Liệu cậu bé có bị tổn thương khi nàng bỏ đi? Khi cậu bé đưa nàng vòng vèo qua các loại cậu thang xuống được đất, đặt tay lên vai cậu bé, nàng nhìn vào cặp mắt sáng có hàng lông mi dài cong vút :“Không sao đâu, chia tay là một phần cuộc sống của những người trưởng thành.  Em mà  hiểu là em đã lớn rồi đó”. Lần đầu tiên nàng thấy nước mắt bắt đầu dâng trong mắt cậu bé, nên phải ráng sức hít một hơi thật mạnh nàng mới ngoảnh mặt đi được. Trên đầu nàng, bầu trời sáng rực màu hồng trong ráng chiều , chan hòa những tia nắng vàng  chói lóa,  nhưng xuyên qua  khoảng sáng giữa các chung cư  xa xa, nàng  thoáng thấy màn mưa lất phất và mây đen kịt tối ở đường chân trời. Đúng là một bối cảnh lạ lùng cho một cuộc chia tay, nàng nghĩ.

Friday, June 21, 2013

Ngày bình yên


Dạo này bận rộn nhưng cố giữ thói quen, viết nhanh rồi quay lại với những công việc cần làm.
Sáng nay mở mắt, thấy bình yên bao quanh. Từ lâu rồi mỗi khi tôi thức dậy, cảm thấy rõ ràng mỗi ngày mới là một cơ hội mới mà cuộc đời đầy tươi đẹp ban tặng . Khi mở màn nhìn ra sau vườn nhà, nơi có gia đình chim cổ đỏ và hai chú sóc đuôi xù trú ngụ, nhìn cây cối mướt màu xanh trải ra trước mặt, dù là ngày mưa, ngày nắng, ngày mù sương, ngày ảm đạm, tôi vẫn cảm thấy mình may mắn hơn hàng triệu người “ra đi” trong giấc ngủ, không có cơ hội làm lại những gì mình đã làm sai trong đời, không có cơ hội sống và cảm nhận cuộc đời đầy tươi đẹp Nếu phải kể ra 10 điều tôi thích làm nhất trên đời lúc này, chúng sẽ là gì nhỉ?
1.       Đọc một cuốn sách hay (trên bờ biển, trước mắt là một ly mango majito thì càng tốt)
2.       Làm một giấc thật đẫy, cho đến khi nào không ngủ được nữa
3.       Đưa hai bạn nhỏ đi tắm biển, đi leo núi.
4.       Nấu cho hai bạn nhỏ và một bạn lớn mấy món mà các bạn thích, rồi nghe hai bạn nhỏ nói “Mommy, I don’t like it. I…love it!”
5.       Có thời giờ ngồi gõ những ý tưởng , mặc tình cho chúng chảy tràn lan trên phím
6.       Về thăm lại nơi hai bạn nhỏ đã sinh ra.
7.       Lặng lẽ thưởng thức món cá lóc hấp bầu, mắm kho, đậu hũ Tứ Xuyên, sườn non hầm củ sen  bà ngoại làm.
8.       Trồng thêm vài chục loại hoa hồng vừa đẹp, vừa thơm, vừa có nhiều gai sau vườn
9.       Nắm lấy tay mẹ, tay bà, tay Jacinta Cooper, tay dì, tay chị, những bàn tay dìu tôi qua nguy nan.
10.   Về ngồi im ắng dưới mái nhà xưa nơi tôi trải qua thời bé dại, uống ngụm trà thơm ngát từ những bàn tay biết cách “sao” trà.

Friday, June 14, 2013

Thank you for giving me space


E.L vừa hay tin toàn bộ văn phòng của bạn sẽ đóng cửa, chuyển công tác sang Ấn. Sinh ra và lớn lên ở Mỹ, viễn cảnh sang Ấn Độ  - đất nước nghèo, vệ sinh môi trường kém, không bạn bè, người thân là một dâu hỏi lớn đối với bạn. Dù được offer rất tốt, việc ký 5 năm contract có vẻ xa vời và huyễn tưởng. Hôm qua sau khi nói chuyện với bạn, câu cuối cùng bạn nói là“Cảm ơn đằng ấy đã luôn tôn trọng và lắng nghe tớ… “and thank you so very much for always giving me space”.


 Space – khoảng cách- đối với dân Mỹ là điều cực kỳ quan trọng trong các mối quan hệ. Không chỉ là khoảng cách không gian lịch sự (3 feet) để không đứng quá gần và không quá xa trong lúc đối thoại. Space theo nghĩa trừu tượng (trong những mối quan hệ) là sự lịch sự tối cần thiết để hai bên có thời gian hiểu và tôn trọng nhau, để không bên nào cảm thấy bị bên kia “bao vây”, lấn lướt, tướt đi sự riêng tư.  Give space là để cho người khác có thời giờ riêng của họ, không làm phiền họ, kiên nhẫn chờ đợi đến khi họ sẳn sàng bước vào mối quan hệ giữa mình và họ. Đó là lý do khi bạn xem film, thường nghe người Mỹ nói “Please give me some time” or “I need some space” khi họ cần thời gian cho riêng mình.

Trong nhiều mối quan hệ, cùng nhau chia sẻ và trải nghiệm (sharing and
togetherness) thường được xem là yêu cầu cơ bản- cùng nhau chơi, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau ăn uống, cùng nhau  mua sắm, cùng nhau tất tận tật… nhưng đó chỉ là một vế của câu điều kiện. Thỉnh thoảng vì  nhiều nguyên nhân: quan tâm đến nhau/ tâm lý càng đông càng vui/ hay để khỏa lấp nhu cầu có người xung quanh/ lảng tránh cô đơn, chúng ta quên cho người khác riêng tư. Đôi khi chúng ta  quên con người càng gần nhau càng trở nên giống nhau, càng nghẹt thở và càng mất đi bản sắc cá nhân. Tâm lý bầy đàn biến chúng ta trở thành những bản sao của nhau. Chúng ta quên bén đi, điều kiện tiên quyết để gìn giữ một mối quan hệ tốt đẹp là giữ cho nó luôn tươi, mới và lành mạnh. Và để có được một mối quan hệ như thế, ta phải học cách bước ra khỏi mối quan hệ hiện tại, trải nghiệm đời sống một mình trước khi quay lại chia sẻ với bạn.


Trong mọi mối quan hệ, cũng như  tình yêu, bạn không thể môi kề môi mãi mãi, (dù những  nụ hôn cháy bỏng có thể đem đến cho bạn cảm giác bất tận.) Sẽ đến lúc bạn phải ngừng hôn để… lấy không khí và để thở.

Space chính là sợi dây liên kết giữa sự tôn trọng và lòng tự trọng.

Thursday, June 6, 2013

Vì ai tôi viết?

Tôi thích những đêm yên tĩnh như thế này, nghe được tiếng dế, tiếng ve ngoài sân và tiếng đồng hồ tích tắc từng giây. Cả nhà đã yên giấc, toàn bộ căn nhà đang chìm vào giấc ngủ. Ánh sáng duy nhất là ánh sáng vàng ấm tỏa ra từ ngọn đèn chùm treo phía trên bàn ăn dài. Là nơi tôi thích ngồi viết. Tôi nhìn thấy ánh sáng hắt lên những viên gạch đỏ viền quanh lò sưởi, rang rỡ trên những bức tranh vẽ những cánh đồng hoa poppies trên tường rồi yếu dần khi chúng chạm vào nền gỗ, bị màu gỗ nâu thẫm nuốt lấy.

Tôi nghĩ về lý do mình thích viết. Chúng  như những vòng tròn vàng đồng tâm (golden circles) mà tâm vòng tròn là hành vi viết. Vòng ngoài là what is writing, viết nghĩa là gì? Viết là một hành vi cá nhân. Viết là một hành động riêng tư. Ở trong thế giới viết, người viết thể hiện sự kiểm soát tối đa trang viết và những gì được viết ra. Dù không có khả năng kiểm soát cuộc sống thật ngoài đời, người viết có đầy đủ sức mạnh trên trang giấy. Dù không viết về mình, tác phẩm khi hoàn tất vẫn thể hiện nhân sinh quan tác giả nên vô hình chung viết là cách con người bộc lộ cá nhân mình. Viết ở một chừng mực nào đó chính là sự giải phóng, hay giải thoát con người.

Vòng tròn thứ hai, how to write, viết như thế nào? Viết là đẩy mình đến ranh giới cùng cực của cảm xúc để mình bắt lấy những ý tưởng, cảm xúc và cố gắng thể hiện chúng bằng ngôn ngữ. Viết rất khó vì nó giống như hành động đi trên vỏ trứng- những điều viết ra vừa phải mang tính đại chúng để tìm được sự đồng điệu vừa phải mang tính độc đáo để thể hiện bản sắc người viết. Kỹ thuật viết cũng có thể so sánh với kỹ thuật múa, lúc dập dìu, lúc da diết, lúc bạo liệt, sinh động, lúc chấp chới, hoang hoải.

Vòng tròn thứ ba nhỏ nhất, ở trong cùng, cũng là vòng tròn quan trọng nhất: why, tại sao tôi viết?  Viết giúp tôi đưa những ý tưởng ra giấy, làm rỗng đầu óc mụ mị đầy những ý tưởng chằn chéo . Từ khi biết đọc, song song với việc đọc để nạp năng lượng  (inputs), viết đã trở thành nhu cầu tinh thần không tránh khỏi từ những ngày còn rất bé, đó là cách tôi giải thoát năng lượng (outputs). Viết vừa là niềm vui vừa là nhu cầu. Dostoyevsky đã từng viết “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”, qua công cuộc viết, người viết nào cũng nỗ lực với tay đến bờ bến của cái Đẹp, cái Tốt, cái Thực (dù cuối ngày không phải người viết nào cũng đạt được điều đó)  Dù đạtbến bờ Chân Thiện Mỹ hay không , đối với tôi, viết là hành vi cứu rỗi. Nó cứu tôi khỏi những đêm dài như thế này. Và vì thế, tôi biết mình cầm bút viết vì chính bản thân mình.

Sunday, June 2, 2013

Don’t mess with Texas (1)

Gặp nhau trên FB, vài bạn nghe tôi ở Texas đều tò mò, “Texas hả?  Texas có gì hay mà cả thế giới có vẻ ngưỡng mộ thế? Có thật là người ta còn cưỡi ngựa ở Texas? Có phải xứ đó ra ngõ là gặp cao bồi (cowboy) và anh chàng  nào cũng có súng giắt ngang hông? Có phải Texas là xứ toàn dầu khí (oil and gas) nên dân ở đó giàu có? “

Đối với chúng tôi, Texas State, dù không được trời phú cho  khí hậu mưa thuận gió hòa như California, nhiều cảnh đẹp như ở Oregon/Washington ở bờ Tây (West coast) , hay không có hệ thống phương tiện công cộng tiện ích, và hệ thống đại học đồ sộ lâu đời như các tiểu bang bờ Đông vùng New England bờ Đông (East coast), vẫn là một tiểu bang đáng ngưỡng mộ.

Dân Texas có 2 câu nổi tiếng mà tôi được truyền dạy từ thời còn sống ở Singapore bởi các anh thuyền trưởng Đan Mạch, từng bôn ba đến xứ sở cowboy này:  “Don’t mess with Texas”  (đừng giỡn mặt với Texas) hay “Proud to be Texan” (Tự hào là người Texas). Sau này, trong những lúc trà dư tửu hậu
với bạn bè/ hàng xóm là dân Texas chính hiệu, tôi cảm nhận được lòng tự hào này lan tỏa trong mọi cuộc nói chuyện.  Dân Texas luôn tự hào cha ông mình ( những người Mỹ da trắng đến đây 200 năm trước) đã đánh bại người da đỏ và người Mễ Tây Cơ để biến tiểu bang này thành đất Mỹ. Dù trận chiến Alamo là thất bại thảm hại của dân Texas, nhưng cuối cùng họ cũng chiến thắng và biến tiểu bang này thành nơi có nhiều công ăn việc làm nhất nước Mỹ. Texas là một trong những tiểu bang cuối cùng tham gia vào liên bang Mỹ, vì họ luôn cho rằng họ thừa khả năng đứng vững như là một quốc gia độc lập. Trong lúc nước Mỹ khủng hoảng tệ hại nhất (2009-2010), tỉ lệ thất nghiệp của cả nước Mỹ lên hơn 12-14% (California 14.4%, Michigan 13%) thì tỉ lệ này chỉ là 7-8% ở Texas. Trong khi California thâm hụt ngân sách 9 tỉ dollar (2012) va 25 tỉ dollar (2011) thì Texas thặng dư 8.8 tỉ dollar (2012) và thống đốc tiểu bang đang tìm cách thuyết phục các ban bệ ra một nghị định nào đó trong luật nhằm thối lại tiền cho dân chúng. Các công ty tuyển dụng liên tục, thống đốc tiểu bang luôn được ủng hộ bởi chính sách đầu tư kinh doanh thân thiện nhằm thu hút các doanh nghiệp từ các nơi khác đến. Dầu khí, các ngành công nghiệp ứng dụng, vận tải, xây dựng dân dụng là những ngành phổ biến ở Texas

Tôi nghĩ lòng tự hào mình là người Texas bắt đầu với bạn bè tôi từ những ngày
họ còn nhỏ, những bài hát về bluebonnets (hoa tượng trưng cho tiểu bang) đã đi vào lòng người và nằm yên ở đó, chỉ chờ có dịp trỗi dậy. Wikipedia còn cho biết, đến nay có nhiều bài hát được viết về Texas hơn là viết về nước Mỹ, không có tiểu bang nào khác ở Mỹ được trở thành cảm hứng cho nhiều bài hát và bài thơ bằng tiểu bang Texas . Dân Texas phần lớn thích lối sống hoang dã, đồng quê, yêu thích việc cưỡi ngựa (các bạn thân của tôi đều có nuôi ngựa sau nhà và cuối tuần có hoạt động cưỡi ngựa với bạn bè hàng xóm) nên họ chọn làm việc ở các khu trung tâm downtown nhưng thích mua nhà ở các thành phố nhỏ ở ngoại ô lân cận.  Các chương trình hội chợ mang đậm tính dân dã (rodeo) rất được yêu thích ở xứ này.Đó là nơi các anh chàng cowboy thi thố tài năng xem mình có nhanh/khỏe hơn những loài gia súc mà mình chăm sóc: họ cưỡi trên lưng bò tót (làm sao để không bị bò
tót hất khỏi lưng), họ bẻ cổ ngựa (chạy nhanh từ chuồng ra và vật con ngựa đang chạy qua một bên),  họ ôm cườu  (con nít ngồi trên lưng và ôm cổ cườu đang được thả rong xem trụ được bao lâu) và hát. Nhạc đồng quê (country music) rất phổ biến ở xứ này, phát họa người đàn ông Texas bảo thủ, mạnh mẽ, dũng mãnh, làm việc cật lực nhưng luôn bảo vệ những giá trị mà họ đã kỳ công xây dựng. Người đàn bà Texas giỏi giang, thông minh, nấu các món miền Nam ngon, luôn bảo vệ gia đình và những đứa con. Bạn có thể nghe thử God bless Texas, If you’re gonna play in Texas, 100% Texan, Blame in on Texas, Deep in the heart of Texas, All my exes live in Texas…
 Dù đàn ông hay đàn bà, họ tuyệt đối tin tưởng vào Chúa và cực kỳ ngoan đạo. Người Texas tin vào Chúa và súng (God and Gun), nên cực kỳ ghét người khác xâm phạm lãnh thổ, tài sản của họ, theo luật tiểu bang, họ có quyền bắn chết những ai bước lên thảm cỏ/địa phận nhà họ mà không xin phép. Texas State vẫn còn chính sách death penalty nên đây là câu cửa miệng của Texas “In Texas we have the death penalty and we use it. That's right, if you come to Texas and kill somebody, we will kill you back. We don’t put you in the waiting list, we make sure to put you in the express lane”. (Ở Texas chúng tôi có luật xử tử và chúng tôi sử dụng nó, nêu bạn giết người, bạn sẽ bị xử. Chúng tôi không để bạn phải chờ đợi, chúng tôi đưa bạn đi (xử tử) bằng dịch vụ tốc hành)  Nghe có vẻ rất ư là thân thiện phải không?
Texas cũng thú vị vì là một trong những tiểu bang hiếm hoi mà người dân rất thích thú việc dùng cờ làm biểu tượng trang trí trong nhà. Tôi ít thấy điều này ở những tiểu bang bờ đông và bờ tây mà mình có dịp đến thăm. Lá cờ và hình dạng tiểu bang Lone Star (ngôi sao cô đơn) được in khắp nơi, trên các mẫu áo gối, khăn tắm, phù điêu, vật trang trí cây thông Noel, ly nước, bình trà và trang trí khắp nhà làm tôi ngưỡng mộ lòng tự hào của người Texas.


Everything is big in Texas. Cái gì ở Texas cũng to, không chỉ vì đất ở đất rộng người thưa (diện tích tiểu bang gấp 2 lần diện tích VNM- 696,241 km² so với 331,690 km² nhưng dân số chỉ khoảng 26 triệu người) mà còn vì người Texas hào sảng, phóng khoáng và rộng lượng. Đôi khi họ làm tôi liên tưởng đến  người miền Tây xứ mình, hào hiệp, hài hước và hiếu khách.  Tôi đã nhìn thấy những phần steak -bò bít tết được served lên đến 72 oz (tương đương với 2kg). Tôi cũng nhìn thấy xe truck (loại xe pick up có thùng xe phía trước và thùng trống phía sau để chở đất đá, cỏ khô) chạy đầy đường làm chiếc SUV của tôi nhiều lúc trông như xe đồ chơi trong film hoạt hình Tintin.

Ở Texas lâu, tôi chắc chắn trái tim yếu đuối của mình  không sớm thì muộn cũng sẽ  thổn thức với niềm tự hào Texas. Nhưng trước khi “Proud to be Texan” tôi biết mình từ lâu đã yêu Texas State, một niềm yêu nhẹ nhàng, tự nhiên và thanh khiết, bởi đó là nơi gia đình bé nhỏ của tôi, tình yêu của đời tôi và hai đứa con bé bỏng của tôi cư ngụ. Đó là nơi chúng tôi gọi là nhà. Because it’s Texas- it’s home.