Wednesday, June 26, 2013

Chia tay 1


Thinh thoảng, nàng nhớ  đến một con hẻm nhỏ ở một thành phố  rất lớn nơi nàng từng trải qua thời niên thiếu, nơi không thiếu những ngôi nhà chung cư bệ rạc và cũ kỹ. Mỗi tuần 2 lần, dọc con hẻm nhỏ nàng sẽ đậu rất sát một chiếc xe gắn máy cũ kỹ vào bức tường ở chân chung cư sắp sụp, nàng sẽ đi vào một cánh cửa rất tối, có một cầu thang  gạch cũng tối dẫn lên tầng 5 của khu chung cư, sau đó nàng đi vào căn hộ ở cuối câu thang, có một lối đi nhỏ  xuyên qua căn hộ này. Nhìn bằng đuôi mắt nàng thấy hai người già và 2 em bé sống trong ánh đèn vàng lờ mờ của căn hộ cũ, nàng sẽ tự nhủ, có vẻ  giống ông bà ngoại nuôi cháu nhỏ. Họ luôn luôn im lặng, gật đầu chào nàng rồi quay đi. Nàng sẽ đi xuyên qua căn nhà có hai người già và hai em bé này để đến mảnh sân cuối nhà, dùng cầu thang gỗ đặt cuối căn hộ đó để trèo lên tầng trên cùng của tòa chung cư, nơi gia đình của cậu học trò nhỏ của nàng sinh sống. Nàng thường nghĩ có lẽ cầu thang bê tông của chung cư đã hỏng nên họ phải dùng cầu thang gỗ nhưng tại sao lại đặt trong nhà hàng xóm, chịu không giải thích được.

 Khi lên đến tầng 6, vào được trong căn phòng nhiều ánh sáng nhất ở chung cư sắp sụp này, nàng sẽ ngồi sếp bằng trên chiếu, tựa lưng vào bức tường cũ kỹ và dạy cậu bé  một ngoại ngữ thời thượng. Cậu bé cần giỏi ngoại ngữ để mẹ cậu chứng tỏ với gia đình bên nội rằng con tôi không dốt, rằng tôi sẳn sang đầu tư vào sự học của con bằng bất cứ giá nào, cho dù đó có là phải trả giá cho gia sư đến nhà mỗi tuần hai buổi. Cậu bé có đôi mắt rất sáng và hàm răng trắng đều hơn bắp. Cậu bé thông minh lạ lùng và  luôn biết hôm nào nàng mệt. Cậu sẽ lấy một cốc sành, cho vào một túi lọc trà Lipton, cho vào một lát chanh mỏng và châm nước bình thủy, nhỏ nhẹ đặt lên bàn gỗ thấp lè tè, chỉ vào những hôm nàng mệt. Cậu bé lễ phép, nhưng  thường không kể chuyện trường, chuyện nhà, không đá động đến những gì làm cậu vui hay buồn như những đứa bé khác. Đối với nàng, đây là cậu bé thông mình nhưng mù cảm xúc. 2 tuần trước khi nghỉ, nàng bảo thôi từ đây cậu bé cần tìm một cô giáo khác vì  nàng săp nhận nhiệm vụ mới phải di chuyển sang một đất nước khác, cậu bé chỉ mím môi không đáp. Hôm học cuối, cậu lấy hết tất cả những bài kiểm tra cậu đã từng có trong gần 3 năm học với nàng, những bài kiểm tra không cái nào dưới 9 điểm, được đóng thành tập, theo tháng, theo năm xếp ngay ngắn trong tập nylon cứng, đưa cho nàng và nói “Nếu cô không còn dạy em, em sẽ không bao giờ học tiếng Anh nữa”. Như đã chuẩn bị từ lâu, cậu bé nói trơn tru, không nước mắt, không mếu máo. Nàng bối rối, không biết trả lời thế nào, nên hai bên im lặng cho đến hết buổi học. Cuối buổi, cậu bé ngập ngừng “Em xin lỗi, em hiểu mà cô”.

Dù đã biết tất cả các cuộc chia tay đều buồn, nhưng không ngờ đứa bé 12 tuổi có thể làm nàng chạnh lòng đến vậy. Liệu cậu bé có buông tay khi nàng không còn bên cạnh? Liệu cậu bé có bị tổn thương khi nàng bỏ đi? Khi cậu bé đưa nàng vòng vèo qua các loại cậu thang xuống được đất, đặt tay lên vai cậu bé, nàng nhìn vào cặp mắt sáng có hàng lông mi dài cong vút :“Không sao đâu, chia tay là một phần cuộc sống của những người trưởng thành.  Em mà  hiểu là em đã lớn rồi đó”. Lần đầu tiên nàng thấy nước mắt bắt đầu dâng trong mắt cậu bé, nên phải ráng sức hít một hơi thật mạnh nàng mới ngoảnh mặt đi được. Trên đầu nàng, bầu trời sáng rực màu hồng trong ráng chiều , chan hòa những tia nắng vàng  chói lóa,  nhưng xuyên qua  khoảng sáng giữa các chung cư  xa xa, nàng  thoáng thấy màn mưa lất phất và mây đen kịt tối ở đường chân trời. Đúng là một bối cảnh lạ lùng cho một cuộc chia tay, nàng nghĩ.

No comments:

Post a Comment