Có những người con gái đẹp hơn tranh vẽ, nhìn cứ như “mẫu” trong ảnh của
các nhà nhiếp ảnh tài ba, áo hoa dài chấm đất, nón rộng vành che nửa mặt, dáng cao gầy, sang trọng mà hư hao.
                                           
Có những nàng da bánh mật, răng đều hơn bắp, khi nhoẻn miệng cười, gợi bạn liên tưởng đến một“mùa thu tỏa nắng”.

Có những nàng tóc đen huyền diệu, làn da trắng như tuyết, tay mềm và mát như lụa, ánh mắt sóng sánh như nước hồ thu, cơ thể  sexy và đôi môi mời mọc đầy nhục dục.

Như bao đứa con gái nhỏ khác, bạn đã có một thời mê man chiêm ngắm họ. Từ các tranh vẽ, bìa tạp chí, báo, post cards. Trong một lúc nào đó của một thời rất xa xôi và thơ ngây, bạn đảm bào mình đã từng mộng tưởng, ấp ủ mình có thể trở thành người con gái trong tấm ảnh mẫu: xinh đẹp và hoàn hảo. Cũng như bao đứa nhỏ khác, bạn cũng từng vô tư nghĩ, với vẻ bề ngoài lịch lãm và diễm lệ ngần ấy, chắc chắn người con gái trong hình đang có một đời sống hoàn hảo, tràn đầy sung sướng và hạnh phúc bất tận. Đứa con gái nhỏ trong bạn không hề tưởng tượng đó chỉ là những “mẫu” được sắp xếp để chụp những ảnh mẫu. Cũng  không thể hình dung nổi sau những dung nhan kiều diễm lại có thể  là một cái gì khác, không giống với phiên bản xinh đẹp và hoàn hảo của họ.

Cho đến khi bạn quen biết những người thật, đẹp tương đương các diễm kiều ấy ngoài đời. Họ như từ trong tranh vẽ bước ra, vẻ đẹp của họ thoạt đầu làm bạn mê mệt, say đắm và choáng váng. Sau đó là một loạt các cảm giác khác, với những tên gọi khác nhau, họ nhẫn tâm dìm bạn vào đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ hoang mang (ôi, sao có người đẹp mà nhạt thế?), thất vọng (sao có người xinh mà ác mồm ác miệng thế?),  giận dữ (đẹp mà sao điêu thế, đặt điều khéo thế?), lo âu (người đẹp lại vừa vồn vã, vừa giả tạo thế này thì thiên hạ khó biết đâu là thật, giả) đến thương hại (đẹp thế sao không tự đứng trên đôi chân của minh?) hay khinh bỉ (đẹp mà sao nỡ tham lam, ăn cắp, giành giật, quy chụp, tranh cướp, chà đạp?). Cả một khoảng thời gian dài, các “mẫu” thật này làm đầu óc bạn quay cuồng, lo âu không biết khi trưởng thành bạn sẽ vướng vào loại nào trong những diễm lệ của đời thật.

May cho bạn, vừa nghe xong câu hát trong bài nhạc sến văng vẳng từ nhà hàng xóm “hoa nào mà không phôi pha sắc hương…(*)”, bạn tỉnh ngộ, lắc lắc đầu quầy quậy như chú chó con vừa được tắm táp, đang giũ người cật lực cho khô nước. Bạn tự nhủ, mình không cần là  Hà Kiều Anh, Ngô Mỹ Uyên, Trương Ngọc Ánh. Mình cũng chả cần phải biến thành copy của hot girl Angela Phương Trinh hay Mai Phương Thúy. Mình cũng không cần là phiên bản của bất kỳ ai khác trên đời. Mình chỉ cần lúc nào cũng tích cực, yêu người, yêu đời và sẳn lòng hưởng thụ cuộc đời đầy tươi đẹp. Chỉ cần làm sao, mình là mình là mình là mình là mình.

Vậy là bạn đẹp.  

(*) Quán nua khuya