Sunday, August 11, 2013

Dry sense of humor

Sếp D. của mình là một anh chàng trẻ tuổi, cực thông minh, trình độ IT thuộc loại có một không hai trong tập đoàn (mình thật sự nghĩ sếp phải làm cho Google hay Facebook mới gọi là vừa đúng tâm vừa đủ tầm). Vì vừa trẻ vừa giỏi, sự nghiệp sếp cứ thế mà lên vùn vụt như diều gặp gió, chỉ sau vài năm cong lưng cày bừa, bây giờ sếp đã bay lên ngồi chiếu trên, ngang hàng với các senior directors/ vice presidents của hãng, dưới trướng dăm chục em nhân viên vừa giỏi, vừa dạn dày kinh nghiệm (đầu đầy sạn sỏi, lại còn hay tỏ thái độ!).

Hôm qua sau buổi nói chuyện one-on-one hằng tuần, sếp nhìn mình lạ lùng “A., sau nửa năm quen biết mày, tao biết thêm một điều về mày. Mày có biết là mày rất hài hước không? Nhưng mà rất khó biết mày đang nói đùa hay nói thật, vì mặt mày lúc nào cũng nghiêm nghị, chẳng đoán được là mày đang nói đùa hay nói thật nữa.” Mình đỏ bừng mặt (ít bao giờ nói chuyện riêng tư thế này với sếp) nhưng cố trấn tĩnh“Thế à? Thế nói đùa mà mày bảo tao cười hô hố trước khi kể chuyện đùa thì còn gì là “duyên” nữa?” Sếp gật gù “Tao biết, tao biết. Tao bảo đảm mày có dry sense of humor, tính cách mày giống như tụi Anh, mặt bọn chúng cứ lạnh như tiền, nhưng những điều bọn chúng nói ra thì rất buồn cười”.

Mình bối rối cực kỳ vì ai nói mình dry (dù là dry bất cứ về thể loại nào) là mình đều không thích. Mình lập tức phi về phòng riêng, tra cụm từ “dry sense of humor” (óc khôi hài khô khốc) từ reference.com, và gửi cho sếp cái note này, “Có hai loại người có dry sense of humor. Loại đầu tiên là những người nói những điều rất buồn cười nhưngchẳng tỏ vẻ gì rằng họ đang kể chuyện cười. Họ luôn làm bạn phân vân không biết nên cười hay không trước những điều họ nói ra, nhưng thật sự họ rất hài hước! Loại thứ hai có dry sense of humor là khi một câu chuyện cười được kể ra, ai cũng cười, chỉ một người không cười (kiểu như ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu), người không cười đó chính là người có dry sense of humor. Nếu mày đọc đến đây mà vẫn chưa cười thì đích thị mày có dry sense of humor”.

Sếp mình email lại lập tức “A ơi, vậy chắc là tao có dry sense of humor rồi, vì từ ban đầu đọc note của mày đến giờ tao cứ tưởng mày nghiêm túc!”. Mình phá lên cười thành tiếng, thò đầu vào phòng sếp trên đường ra khỏi văn phòng, miệng ngoác đến mang tai “Hey, welcome to the club!”

Ha, cuối cùng thì cũng thuyết phục sếp được rằng dry sense of humor là đặc tính không chỉ của riêng ta, (và cười thầm là loại dry sense of humor thứ nhất của mình dù sao cũng đỡ buồn đỡ tủi hơn loại thứ hai của sếp), nhưng chắc cũng gián tiếp xác nhận luôn với sếp mình không phải họ Lâm mà là họ Cãi.

No comments:

Post a Comment