Sunday, August 4, 2013

Kiếm-toilet- ô tô

Hoàn toàn đồng ý với bạn Tequilla rằng, đời người có 3 giai đoạn cơ bản, khi kiếm là kiếm, kiếm là ý và khi kiếm lại là kiếm. Trong lứa tuổi 30-55 tuổi phần lớn loài người đang vùng vẫy, như những con cá bị giăng lưới, nhảy đành đạch tung lên tung xuống giữa tấm lưới đan bởi cơm áo gạo tiền, danh vọng, con cái, của cải, phải trái, đúng sai. Lúc ấy kiếm là ý, ý là kiếm. Đến khi về già, hoặc rơi vào tuyệt cốc, có cơ hội xa lánh cuộc đời và nhìn  lại, người sẽ thấy có những lúc mình tham sân si đến nực cười, không hiểu tại sao có lúc lòng  mình có thể chứa đầy sân  hận. Lúc lại lẩn quẩn đáng thương, khắc khoải, lúc bi thiết như là sắp chết đến nơi. (Những ai không chết được thì cứ giằng xé,vật vã hơn nửa đời người). Lúc trầm tĩnh lại, người có đủ bản lĩnh, trải đời sẽ ngồi nhẩn nha viết kiếm phổ lên đá, truyền lại cho hậu thế những gì mình đã học, đã sống, đã trải nghiệm. Lúc ấy kiếm lại là kiếm, là chất liệu để dạy hậu thế. (Những ai không có tuyệt kỹ gì để viết kiếm phổ sẽ sa vào cô đơn/ sầu muộn vì nỗi thất vọng to lớn, rằng mình đã sống một đời không có gì đáng viết, đáng kể).

Chuyện cái toilet là một điển hình cho kiếm-ý-kiếm, một cái toilet dơ bẩn, bốc mùi xú uế hôi thối là điều không ai chịu được, nên người ta cố gắng xây cho mình một cái toilet sạch sẽ, khô ráo và thông thoáng- kiếm là kiếm. Rồi dần dần khi tiền không còn là vấn đề, người ta đầu tư đủ loại chất liệu đắt tiền, gạch, đá, gỗ, trang bị máy sấy,  máy làm khô tay, vòi xịt, ánh sáng, mùi hương, thậm chí dát vàng trần nhà, dát vàng bồn cầu để biến toilet thành chỗ nghỉ ngơi hữu hiệu khi cần đáp lại tiếng gọi nơi hoang dã- kiếm là ý. Khi đã chán chê với tất cả những phụ kiện linh tinh này, ngẫm lại, loài người cảm thấy nhu cầu (tiểu tiện) của mình sẽ được thỏa mãn bởi một toilet sạch sẽ, khô ráo, thông thoáng, đúng chức năng của toilet. Người thấy vậy là đủ, là thỏa mãn, là hạnh phúc, vì lúc này người đã kịp “ngộ” ra rằng hạnh phúc/niềm vui là điều xuất phát từ bên trong tâm hồn chứ không phải phụ thuộc những vật chất bên ngoài. Lúc đó kiếm lại là kiếm.

Anh B.L vừa bán căn nhà 2.9 triệu đô la. Lao vào đời từ bé, và cât lực lao động, năm 40 tuổi, anh là chủ chuỗi 12 cây xăng và cửa hàng stop- and -go ở vài thành phố nhỏ. Anh từng lái những chiếc ô tô cũ mua từ nghĩa địa xe với giá $500 một chiếc, và cả những chiếc xe hạng sang vài trăm ngàn/ vài triệu. Một phút nào đó cách đây 5 năm, choàng tỉnh, nhận ra “đời người sao chóng qua”  anh quyết định xa lánh cõi đời trần tục, quy y, ăn chay trường. Anh đi chiếc ô tô bình thường như bao người Mỹ trung lưu khác đến uống bia với nhóm tôi.Tiền đầy túi, tình đầy tim, thế mà anh làm cả bọn cảm động khi xuất hiện hết sức dung dị, bình dân. Anh hài hước kể: anh từng có nhu cầu phải khoe mẽ, có lúc anh nghĩ nếu không khoe ra thì tiền lủng lẳng quanh người, biết làm đ. thế nào cho hết, không khoe thì lũ người (hay ngợm?) xung quanh nó khinh cho, ức lắm vì chúng không ý thức được anh giàu. Vả lại anh từng nghĩ đời ngắn ngủi, tội vạ gì mà không sống theo ý thích của mình. Bây giờ thì “ý mình” đã thay đổi, anh gác kiếm, giản dị sống. Anh bảo chẳng biết từ khi nào, anh thấy ô tô nào cũng như nhau và thấy mình chỉ cần có những tiện nghi tối thiểu, là đủ.


Anh ngồi nhai đậu phộng, hạt hạnh nhân, cả bọn còn lại cứ khoai tây chiên, bánh cua,  jalapeno, hành tây chiên mà chén,  trong lúc tu vài hơi bia thì lảm nhảm về chủ đề này- kiếm, toilet và ô tô, cho đến tận nửa đêm. Cuối cùng rút ra kết luận, không phải con cá đang giãy giụa  nào cũng có thể hiểu những điều các con cá ở các trạng thái khác đang tán phét. Người hay cá, đều là các sinh vật mà Thượng Đế tạo ra, đời người hay đời cá cách nhau vài mươi năm, chẳng là gì trong cái vòng đời mấy chục tỉ năm của trái đất. Cá hay người, người hay cá, đều giống nhau cả, trước sau gì cũng về cùng tro bụi; và kiếm, ô tô, toilet suy cho cùng cũng chỉ là những thứ rất hời hợt của một đời người. Thế là nức nở dìu nhau ra về, chuẩn bị cho một ngày mới làm người ( hay làm cá?).

2 comments:

  1. Chào An Lâm, bạn viết hay quá. Biết đủ càng sớm càng hay nhỉ. Nhưng mà cũng phải 'đã đến, đã thấy, đã nếm & đã chán'!

    ReplyDelete