Tuesday, August 20, 2013

Take me home, country roads

(Enjoy the song while reading, by double-clicking the white button, down at the end.)

Almost heaven, West Virginia
Blue Ridge Mountains
Shenandoah River -
Life is old there
Older than the trees
Younger than the mountains
Growin' like a breeze

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads

All my memories gathered 'round her
Miner's lady, stranger to blue water
Dark and dusty, painted on the sky
Misty taste of moonshine
Teardrops in my eye

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads


I hear her voice
In the mornin' hour she calls me
The radio reminds me of my home far away
And drivin' down the road I get a feelin'
That I should have been home yesterday, yesterday

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads.

Dù John Denver là chàng nhạc sĩ lãng tử thuộc thế hệ của bố mẹ tôi, tôi vẫn mãi mãi là big fan của ông, vì nhiều lý do khác nhau.  Vì ông chơi guitar, loại nhạc bình dân dễ chơi dễ hát. Vì lời nhạc của ông gần gũi, chân thực và dễ cảm. Vì ông luôn trung thành với cây đàn thùng khi nghêu ngao hát lên nỗi lòng mình. Nhưng lý do vĩ đại nhất là vì ông là tác giả của bài hát này.

Bài này tôi đã bật lên hàng ngàn lần mỗi chiều trên đường lái xe về nhà, bật rồi để chế độ replay, để có thể nghe đi nghe lại. Những buổi chiều nắng sắp tắt, le lói vài tia sáng trên nền trời màu mỡ gà, tôi lái xe trên con đường nhỏ, uốn lượn giữa những mảng rừng đầy những cây thông thẳng tắp, chạy về phía Đông của thành phố. Sau một ngày dài và bận rộn, bản nhạc này chưa bao giờ làm tôi thất vọng. Lòng tôi dịu hẳn khi tiếng guitar ngân lên, những lo âu căng thẳng từ từ tan đi như một cuộn khói nhỏ. Vì một lý do nào đó, những nốt nhạc đầu bài hát làm tôi liên tưởng đến những giọt café fin chậm rãi nhỏ xuống ly café mờ hơi vì nước nóng, và khi anh chàng cất lời tâm sự, tức thì có một cái gì đó vỡ òa trong lòng tôi. Anh chàng ca rằng trên đường thiên lý, mỗi buổi sớm mai, anh nghe tiếng miền đất mẹ (West Virgina) gọi tên mình, rằng tiếng radio làm anh nhớ rằng anh đang ở rất xa quê hương, rằng mọi thứ làm anh có cảm giác mình lẽ ra đã phải trở về nhà từ lâu rồi,.

Tôi đã từng ngân nga hát theo anh. Có khi tôi im lặng. Cơ thể phản chủ của tôi đôi khi bộc lộc cảm xúc quá mức cần thiết. Có khi nó làm tôi cay sống mũi, có khi vài giọt nước mắt lăn, có khi tôi khóc mà không biết là mình đang khóc. Tất cả những nơi tôi đã đi qua, và những lục địa tôi đã sống đều có quá nhiều điều làm tôi lưu luyến. Nhưng có lẽ bài hát này đánh đúng vào điểm yếu nhất của trí nhớ rõ mồn một của tôi. Nó làm tôi nhớ nhà quay quay quắt quắt. Đôi khi nó làm tôi mơ tưởng đến nơi mình trải qua 18 năm đầu đời. Nhớ mảnh vườn ăn trái ngon lành của ba mẹ, nơi có 3 cây gốc mít chi chit trái, mỗi  quả mít to hơn bao gạo 10kg. Nhớ cây mận trái mọng nước, ngọt lừ, cây ổi xá lị thơm nức, cây xoài cao vút đong đưa quả. Nhớ cây vú sữa đầy trái tim tím ở góc vườn, cây đào lộn hột quả chát ngắt nhưng hình dáng tuyệt đẹp. Rồi những cây thuốc nam trị suyễn, trị kiến cắn, trị sởi, những gốc sả, gốc chanh, gốc nhài, gốc mười giờ loanh quanh vướngchân tôi ở đầu hồi. Tôi nhớ cả những buổi trưa nằm trải chiếu nằm trên đất đợi mẹ đi dạy về, nhớ những khi mưa đổ ầm ầm, mảnh sân đất đỏ đầy bụi đục ngầu và khi nước chưa kịp rút, mảnh sân nhìn như một cái ao nhỏ,  tôi ngồi thẩn thờ nhìn mưa bong bóng nghe tiếng ếch nhái kêu ộp oạp vang rền cả một góc trời. Tôi nhớ cả những lúc tôi tắm mưa từ nước máng xối, ngửa cổ đớp những giọt nước trời ngọt lừ, trong vắt, rồi sau đó sũng ướt lập cập chạy vào nhà.

Quả đúng là bài hát này làm tôi nghe tiếng đất mẹ gọi tôi về thật. Bài hát làm mình tôi lien tưởng đến hình ảnh mình đang đu đưa trên một cành nhỏ của một cây đại thụ, vị trí của mình lại đang đứng ở rất rất xa gốc cây, tìm về cội là một điều gì đó đôi khi có vẻ rất tuyệt vọng. Nó cũng làm tôi ân hận cho cái sự chần chừ nấn ná mãi không chịu trở về nguồn cội. Chỉ có điều West Virgina của tôi bây giờ, vườn đã phá, nhà đã xây, miền đất mẹ của tôi giờ đã nâng cấp lên thành phố từ nhiều nhiều năm trước.  West Virginia ấy của tôi, cũng như nhiều thứ khác trong đời tôi, giờ chỉ còn là ký ức.  

2 comments:

  1. Ôi giời ơi, cái blog của bạn hay quá!

    Mình mới đọc một số bài và rất muốn bấm nút follow hoặc gửi message riêng tới bạn, nhưng không thấy các nút ấy đâu cả. Mình cũng không tìm thấy địa chỉ email của bạn để gửi mail. Đành dùng cách comment vậy.

    Blog của mình viết xong là bỏ đó, ít khi comment hoặc trả lời comment của mọi người, kể cũng bất lịch sự. Chủ yếu là mình không muốn biến blog thành chỗ giao tiếp rộng rãi, để tránh cảm giác khi viết là để viết câu like, mình muốn giữ cái sự vắng vẻ ở mức độ đủ cho sự tự do viết lách những việc rất cá nhân.

    Vì thế mà dù vui khi có ai đó khen ngợi, like, follow... và mình thường vào các blog của những người đó để xem họ là ai, nhưng ít khi mình để lại dấu vết. Thú thật là ít khi gặp được cái blog như của bạn.

    Ngoài những ý hay, thì phải nói là văn của bạn viết rất nuột. Không phải là cố ý nuột nà làm dáng mà mà là cái nuột tự nhiên, dựa trên một nền tảng mạnh về trí tuệ, trải nghiệm và ngôn ngữ.

    Mình đoán là bạn cùng tầm tuổi với mình hoặc có thể là hơn tuổi. Bạn lại là người tài giỏi, đi nhiều hiểu rộng và thuộc về thể loại mà mình rất ngưỡng mộ.

    Vì thế nên bằng cái comment này, mình xin bày tỏ mong muốn được kết bạn với bạn. Mình sẽ rất vui nếu bạn đồng ý.

    Mình tên là Đức, sinh năm 1979, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Email của mình là binhduc@gmail.com.

    Chúc sức khỏe!
    Tequila

    ReplyDelete