Chúng tớ vừa tay trong tay xem Temptation (Cám dỗ). Cậu ấy quả là đúng bóc khi từ đầu film đã đoán được cô nàng marriage counselor kiều diễm sẽ choáng ngợp trước sự giàu có của người đàn ông thành đạt vốn không phải là chồng mình và sẽ sa vào lưới tình. Tớ thì vẫn còn đang choáng khi nghe nhân vật nam chính phát biểu “Trong hôn nhân không ai biết được mình có hạnh phúc hay không, cho đến khi có người thứ ba xuất hiện”. Dù cảm nhận về bộ film khác nhau, cả hai chúng tớ  đều đồng ý, nếu một người chung thủy trước sau như nhất với một bạn tình, thì làm sao biết mình đang được thỏa mãn tối đa về mọi mặt(kể cả nhu cầu tình dục)? Khi không có phiên bản thứ hai, thứ ba để so sánh, chẳng ai có thể chắc chắn trong cuộc hôn nhân hiện tại, mình đang được tối đa hạnh phúc, tối đa thỏa mãn, đủ đầy.

Tớ cũng không chắc là chúng tớ hoàn toàn hạnh phúc, hoàn toàn viên mãn, hoàn toàn đủ đầy, nhưng tớ chắc chắn 100% chúng tớ không phải là “cặp đôi hoàn hảo” (perfect couple). Cậu ấy là người thực tế, bận rộn, ít suy nghĩ mông lung như tớ, và cực kỳ ít đọc bờ lốc bờ leo của vợ. Nếu cùng lắm nghe ai ca ngợi vợ cái gì gì đó thì cậu ấy sẽ đợi lúc có mỗi hai đứa rồi hỏi: Này, ấy viết cái gì thế? Tớ sẽ khẽ khàng trả lời, chẳng có gì đâu, toàn những thứ lăng nhăng ấy mà!

Nói chung về vụ bờ lốc bờ leo, cậu ấy hoàn toàn ủng hộ vợ, và có một niềm
tin không gì suy chuyển là vợ mình có khả năng vượt sóng giang hồ trên mạng ảo để về nhà bình yên. Cậu ấy bảo, niềm tin ấy đã có từ khi cậu ấy lần đầu nhìn thấy tớ. Vào một buổi trưa của một ngày rất xa xưa, khi lần đầu tiên hai ánh mắt chạm nhau, cậu ấy đã  có niềm tin tớ sẽ trở thành mẹ của những đứa con của cậu ấy, sẽ quản lý tài sản bé nhỏ gồm mấy bộ quần áo cũ rích, một cái máy tính chạy MS DOS to bằng nửa cái tủ lạnh mini và cái túi tiền xẹp lép của cậu ấy. Niềm tin của cậu ấy son sắt đến thế, nên làm tớ ngộp, nhưng tớ còn choáng hơn nữa trước tình yêu của cậu ấy. Cậu ấy yêu tớ bằng tinh yêu của một người lớn với một người nhỏ, như người làm vườn đang trồng những cây con. Như thể đã nhìn thấy tiềm năng của tớ từ kiếp trước, cậu ấy làm mọi cách  để những tìm năng đó được phát triển tối đa. Cậu ấy chăm chút và nâng niu quan hệ của chúng tớ như đang chăm sóc một bụi hồng sắp nở hoa, dù có khi những gai góc của bụi hồng làm tim cậu rướm máu.  Như một người làm vườn chính hiệu, cậu ấy “à” lên một tiếng khi bị gai nhọn đâm vào tay rồi lại cần mẫn cúi đầu cắt cắt, tỉa tỉa, vun vun, xới xới. 

Cái hay nhất của cậu ấy là luôn biết cách làm cho tớ được là chính bản thân mình. Không màu mè, không ganh đua, không giả tạo, cậu ấy luôn cố gắng sống thẳng thắn và đơn giản.. Sự đơn giản và dễ chịu của cậu ấy giúp tớ hiểu rõ:  đời hoàn toàn nhẹ nhàng khi ta giữ vững những giá trị của chính mình. Cậu cũng không thích khoe mẽ, càng không phải là kẻ cơ hội. Cậu ấy không than vãn, play the victim game, cũng không tránh né những việc khó khăn, đùn đẩy cho vợ làm. Cậu ấy tôn trọng những sở thích của tớ, đồng ý với lựa chọn nghề nghiệp và những đòi hỏi công việc của tớ. Cậu ấy ủng hộ việc cả hai bố mẹ đi làm, và cho rằng con trẻ sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn khi có cả hai bố mẹ làm việc hơn là các gia đình có cha/mẹ làm stay at home dad/mom. 

Tớ hoàn toàn không đồng ý với quan điểm của Dr Kevin Leman : chỉ cần người ấy tốt, nhân hậu là đủ, dẫu người ấy có thế nào thì mình cũng sẽ yêu, miễn là mình ở bên cạnh người ấy (đủ lâu) và hiểu người ấy (đủ sâu), bởi vì tớ cho rằng một người tốt bụng và nhân hậu chưa chắc đã là mẫu hấp dẫn tớ. Mà thật tớ cũng không biết mu nào sẽ thật sự cuốn hút tớ? Cho nên, tớ hoàn toàn bối rối trước quyết định của chính bản thân mình 11 năm trước.

Nên cho dù cậu ấy không biết nấu nướng giỏi, không cực kỳ khéo tay, không biết đóng bàn ghế tủ giường hay làm sàn gỗ đẹp như dân chuyên nghiệp. Dù cậu ấy không mồm mép dẻo quẹo khen tớ xinh tươi như hoa mỗi sáng khi tớ thức dậy. Dù cậu ấy chưa bao giờ mua cho tớ những hạt, những chuỗi trang sức lấp lánh đầy giá trị. Dù cậu ấy không nhân nhượng, làm ngơ trước những khuyết điểm và sai lầm của tớ. Dù cậu ấy sẳn sàng trình bày với vợ những vấn đề khó khăn, khúc mắc của cậu ấy, đến nỗi làm tớ nhức cả óc - váng cả đầu, tớ vẫn thấy mình là một người vợ may mắn. 

Nếu cậu ấy có bao giờ đọc những gì tớ viết, thì đây, tớ vẫn bảo lưu quan điểm của 11 năm trước, khi chúng mình sắp sửa quyết định sẽ đi cùng nhau hết một con đường “Tớ sẽ đổi 1000 anh A để lấy một anh B, 1000 anh B để lấy một anh C, 1000 anh C để lấy cậu làm chồng”.  Happy anniversary, hy vọng cậu đủ dũng khí (và sức khỏe) để đi tiếp 11 năm nữa với tớ, nhé!