Monday, September 30, 2013

Ngày tháng nào đã ra đi (1)


Ngày bé, điều làm mình tự hào nhất là được nhận ánh mắt ngưỡng mộ từ bạn bè vì có mẹ là cô giáo. Vì có mẹ là cô giáo, mình luôn được gửi gắm vào lớp của những thầy cô khó tính nhất trong khối, mẹ tin rằng những thầy cô khó tính mà dạy giỏi sẽ biết cách “rèn dũa” cho con gái mình nên hồn (hay ra bã?!). Vì có mẹ là cô giáo, mình được đọc thiên kinh vạn quyển từ rất bé, từ truyện ngụ ngôn Phương Tây, truyện cổ Grimm, truyện cổ Andersen, truyện thần thoại Hy Lạp, truyện cổ Việt, truyện Tàu, Tam quốc chí, Phong thần, Tôn Ngộ Không, Hồng lâu Mộng, Kim Dung… đến văn học trường phái cổ đại, cận đại, hiện đại, phục hưng, lãng mạn, nói chung là từ đông sang tây, từ cổ chí kim, tất tần tật mình đều say mê. Phải nói thứ mà nhà mình có nhiều nhất mà bạn bè không ai sánh bằng là sách. Vì có mẹ là cô giáo, mình được đào tạo đi thi kể chuyện sách, kể chuyện phim và không biết bao lần giành những giải thưởng nho nhỏ, cấp thành, cấp tỉnh về viết lách, kể chuyện, hay hùng biện trước đám đông. Vì có mẹ là cô giáo mình được “định hướng” phải học hành thế nào mới thi đỗ vào trường chuyên thành phố. Từ lớp 1 cho đến lớp 4, mình may mắn chỉ học trường làng, nơi mẹ, dù là cô giáo “dữ” nhất trường cũng chỉ là cô giáo trường làng. Mình may mắn biết “trường làng em, cây xanh lá vây quanh” nơi có hàng cây dâm bụt và hoa phượng vĩ đỏ rực, mình biết la cà lối tắt qua những cánh đồng lúa, hít hà mùi lúa thơm nứt mũi những ngày được cho phép lội bộ đến trường. Mình biết những từ tiếng Anh đầu tiên khi mẹ vừa còng lưng chở mình đến trường vừa giảng giải cho mình (khi mình nhìn những bảng hiệu tiếng Anh "tàn dư chế độ cũ" trên đường phố). Mình biết liếm láp cà lem 2 xu và nhẩn nha kẹo kéo 5 xu (sợ hết). Đến lớp 5, mình được thầy hiệu trường đề cử thi vào trường chuyên của thành phố. Mình may mắn đứng nhất. Sau những đắn đo của mẹ và cuộc giằng co đầy cam go của ba mẹ với thầy hiệu trưởng: ba mẹ không muốn mình đi xa, thầy hiệu trưởng bị cấp trên gõ đầu vì không làm mọi cách để học sinh hạng nhất vào trường chuyên thành phố, mình lọc cọc đạp xe mỗi ngày 10 cây số đi học.


Đời mình bắt đầu tự lập từ những ngày lớp 5 ấy, khi mình bị bao vây xung quanh bởi toàn học sinh giỏi nhất của các quận, huyện về thành phố để luyện thi quốc gia. Mình làm quen với sức ép từ các thầy cô dạy trường chuyên, được xem là những người “luyện gà chọi chuyên nghiệp”. Trường chuyên của tỉnh, nơi được xem là lò luyện nhân tài nhưng theo mình nó là máy ép thần kinh trẻ con. Thi quốc gia là kỳ thi cao nhất thời mình còn bé, vì mình luôn đứng nhất trong các kỳ thi tỉnh, mình là đứa gánh nhiều sức ép nhất trong những kỳ thi quốc gia. Nghĩ lại mà sợ. Thần kinh mình và các bạn phải bằng thép thì mới qua được những kỳ học tập trung vào môn chuyên (mình là Văn, rồi có năm thi tiếng Anh) không học bất cứ một môn nào khác, chỉ mỗi môn chuyên mà các thầy cô có nhiệm vụ phải làm sao cho học trò mình "nội công thâm hậu" để đem chuông đi dánh xứ người. Bọn mình bị tách ra khỏi đám đông của lớp, học mỗi ngày 8-10 tiếng chỉ mỗi môn mà mình sắp phải dự thi trong 1 tháng dài đăng đẳng, rồi bước vào kỳ thi hai ngày, mỗi ngày 3 tiếng, viết hai bài văn hoặc trắc nghiệm viết, nghe, đọc, nói. Năm lớp 12, mình 17 tuổi, sau kỳ thi quốc gia được tổ chức vào tháng ba, là đến kỳ thi tốt nghiệp trung học vào tháng 5, rồi đến kỳ thi đại học đầu tháng 7. Phải nói là tổng sức ép toàn tập.

Ngoài các giải nhất tỉnh và các giải quốc gia đạt được, điều làm mình tự hào nhất là phụ huynh của mình
được mời lên lễ phát thưởng HS giỏi toàn diện cuối năm mình học lớp 10. Cả tỉnh chỉ có mình và bạn Ly Ly (một bạn gái xinh đẹp, con nhà bác sĩ cực kỳ nổi tiếng nơi mình ở, và nổi tiếng học giỏi ở trường Trần Hưng Đạo, 1 trường không chuyên, trong khi mình là dân trường chuyên) được chọn. Học hành thế nào mà điểm tổng kết tất cả các môn học của cả bạn ấy và mình đều bằng nhau: 9.1! Ngày lễ tổng kết, cả khán phòng (nhà hát tỉnh) nghẹt cứng khoảng 500 người, đại diện các ban ngành đoàn thể, thầy cô và học sinh toàn trường, hướng về mỗi mình và bạn, hai đứa được ưu ái đứng trong ánh đèn vàng chói lóa, dọi lên từ cuối nhà hát trong một điệu nhạc rất ư hoành tráng. Trong 5 phút nhạc nổi lên tưng bừng ấy, mình ngượng ngùng thấy mình giống cá mắc cạn nhưng gương mặt trắng hồng của bạn Ly Ly có vẻ sung sướng. Điều làm mình nhớ nhất là tình cờ mình nhìn xuống, thấy mẹ ngồi ở hàng ghế đầu tiên, mẹ lấy tay áo dụi nước mắt. Chắc không phải vì những hoa, sách vở, đồng hồ, xe đạp, tiền mặt hay học bổng của các nhà tài trợ mà mình được tặng. Mình nghĩ mẹ khóc vì mẹ nhận ra những gì mẹ đã làm trong 4 năm đầu tiên của đời mình bắt đầu có kết quả.

No comments:

Post a Comment