Monday, October 7, 2013

Ngày tháng nào đã ra đi (2)

Mình thi đỗ vào 4 trường đại học, dùng dằng mãi mới được ba mẹ cho phép cùng lúc học hai đại học: Tổng hợp ngành Anh Văn và Ngoại thương (Sau khi ba mẹ đã tham khảo ý kiến của chục thầy cô giáo hiệu phó, hiệu trưởng các trường mình học). Mình xa nhà trọ học từ năm 18 tuổi, khi ba vẫn còng lưng làm lụng cho mình đủ tiền tiêu, mẹ vẫn chăm chỉ dạy học và lo cho hai em nhỏ.

Sài Gòn là nơi dạy dỗ mình về một cuộc sống đầy cám dỗ nhưng tươi mới, cạnh tranh và đầy năng động. 4 năm đại học tương đối dễ vì mình được học bổng toàn phần ở cả hai trường (xem như không phải đóng tiền học), chương trình học cực kỳ relaxing, đề tài nghiên cứu chủ yếu được hoàn thành từ bài giảng, sách giáo trình cũ kỹ và thư viện cũng cũ kỹ. Nói chung mình không có ấn tượng lắm với đại học ở VN vì nghĩ sinh viên VN xứng đáng được đầu tư một chương trình tốt hơn, hoàn chỉnh hơn và cập nhật với thế giới hơn. Ngoài cơ hội được làm thân với các bạn bè rất thông minh và đầy ấn tượng ở hai trường, và tấm bằng con con để sau này đi sinh việc, đại học chẳng giúp gì nhiều cho mình. Mình nhớ sinh viên run như giun dế khi gặp thầy cô, sinh viên (có cả mình, thật xấu hổ) phải đến nhà thầy học thêm để nâng điểm, nạn quay cóp như rươi trong các kỳ thi, phòng đào tạo hạch sách học sinh như một lũ ăn bám làm phiền họ. Theo phát biểu của ngài Einstein vĩ đại “Education is what remains after one has forgotten what one learns in school” (học vấn là cái còn lại sau khi ta đã quên đi những gì mình học) thì mình bị xem như kẻ vô học ngay sau khi tốt nghiệp vì bài vở thì đã vội trả ngay sau kỳ thi và kiến thức trong đầu sau 4 năm còn vỏn vẹn ít hơn một nhúm cát.

Sài Gòn là nơi ngoài giờ học, những khi rãnh rỗi, mình thích đến British Council (hội đồng Anh), một chi nhánh về văn hóa của Lãnh Sự Quán Anh Quốc, nơi mình được làm quen bao nhiêu bạn bè giỏi giang sau này được nhận học bổng thành các thạc sĩ, tiến sĩ của các trường đại học nổi tiếng, nơi mình được tiếp xúc với tiếng Anh của Nữ Hoàng, BBC, kịch Shakespear, Charles Dickens và hàng ngàn bản sách tiếng Anh mà mình chỉ có dịp đọc bản dịch tiếng Việt khi còn bé. Mình luôn đến sớm nhất, chỉ để bàn tay có cơ hội mân mê mải miết những cuốn tạp chí và báo mới tinh vừa được gửi từ nước ngoài đến còn thơm mùi mực in, mà bạn bè mình hay gọi đùa là “sực nức mùi tư bản”.

Sài Gòn là nơi có Viện văn hóa Pháp Idecaf nơi mình có cơ hội học tiếng Pháp trong 4 năm song song với chương trình đại học. Học phí thì đắt lè lưỡi nhưng Idecaf có khuôn viên xinh đẹp, thư viện rộng rãi, xanh mát là nơi cho học sinh thực tập đọc sách, nói tiếng Pháp với các chuyên gia, giáo viên, du học sinh người Pháp nhan nhản khắp nơi. Mình chìm đắm trong các truyện Tintin, Lucky Luke tiếng Pháp hết hai năm đầu đại học nhưng thực sự tạp chí Elle hay Madame mới là những cẩm nang đầu đời của mình về “tính nữ”, chẳng hạn phải như thế nào để biến đứa tomboy như mình thành con gái chính hiệu, hoặc dạy dỗ mình những cẩm nang rất là hoành tráng như cách chăm sóc đời sống tinh thần, hay đời sống thiêng liêng của con người, đại thể là học để biến thành một madame Pháp chính hiệu (dĩ nhiên là mình không học được hết các kỹ năng này nên giờ đành chọn một nơi không phải là Pháp để sinh sống!)... Idecaf còn là nơi có nhà hát ấm cúng với sức chứa 300 chỗ, nơi mình xem phim của tài tử Brigitte Bardot và Alan Delon vào những dịp film festival. Sau này nhóm kịch Thành Lộc, Thanh Thủy biến sân khấu Idecaf thành một trong những sân khấu đắt giá nhất thành phố.

Nhờ bạn bè ở British Council mình được tạo cơ hội đi dịch tiếng Anh cho phái đoàn bác sĩ của Canada, khám chữa bệnh cho những người phụ nữ bên lề xã hội. Mình có dịp tiếp xúc với những chị gái bán hoa khắp thành phố, hiểu thêm về thế giới thật của họ và nhìn trong mắt họ thấy niềm cảm kích vô bờ khi được giáo dục tình dục an toàn và khám chữa bệnh miễn phí. Nhờ Idecaf, mình được đi dịch tiếng Pháp cho Renault khi họ nhập xe bồn tưới cỏ cho công ty Vệ sinh sạch và xanh của thành phố. Bao nhiêu ngày lang thang giữa cái nắng Sài Gòn để dịch thuật, mình không khỏi chạnh lòng nhìn thấy những anh công nhân lam lũ của công ty Vệ sinh thành phố, vội vã lao mình xuống cống theo lệnh các chuyên gia nước ngoài để thử những thiết bị được nhập về từ Pháp và ngâm mình hàng giờ dưới cống rãnh thành phố. Đứa con gái 20 tuổi trong mình dậy nên sự thương cảm vô bờ đối với những người lao động nhọc nhằn kiếm đồng tiền lương thiện đẫm mùi mồ hôi và nước mắt. Nhờ bạn bè thầy cô ở Tổng Hợp Anh, mình được nhiều cơ hội gõ đầu trẻ, và dấn thân vào nghề giáo ở các trung tâm dạy tiếng Anh trẻ con để trong những lúc khan tiếng- khàn giọng vì mệt mỏi, hiểu tại sao mẹ từng than thở làm nghề giáo vất vả lắm con ơi.


Cảm ơn những người bạn đại học của mình, những Hân, Hương, Thi, Chi, Hoa, Linh, Chính, Tú Anh, Bình, Diễm, Liêm, Bắc… mà mình đã có dịp gặp gỡ ở Sài Gòn, những người đã cho mình cơ hội để tiếp xúc với những cùng cực của xã hội, và để biết cuộc sống của mình còn tốt hơn cả triệu triệu người. Cảm ơn Sài Gòn, nơi cho mình cơ hội ngỡ ngàng phát hiện ra: mình chưa phải là mình.

No comments:

Post a Comment