Wednesday, October 30, 2013

Đời người như gió qua (*) - The Halloween version

(*) Ôm lòng đêm
 Nhìn vầng trăng mới về
 Nhớ chân giang hồ
 Ôi phù du
Từng tuổi xuân đã già
 Một ngày kia đến bờ
 Đời người như gió qua (Trịnh Công Sơn)

 Giọng ngoại mừng rơn khi nghe tôi chào qua điện thoại. Sau khi hỏi thăm sức khỏe, ngoại kể đêm qua ngoại chiêm bao thấy cậu hiện về, trong giấc ngủ chập chờn của người già, để nói lời tạm biệt. Cậu ngập ngừng “Má ơi… kỳ này con sẽ đi xa”. Bên kia đầu dây, tôi nhắm mắt, tưởng tượng ra cách cậu luôn bắt đầu câu nói của mình bằng hai từ “Má ơi”. Cậu có một cách thưa ngoại rất đặc biệt so với các người con khác của ngoại. Có cái gì rất gấp rút, dồn dập như thể cậu phải lấy hơi trước khi nói, rồi bật ra rất nhanh “Má ơi” như thể sợ ngoại sẽ biến mất.

 Ngoại kể ngoại không nhìn thấy mặt cậu, chỉ nghe giọng cậu và nhìn thấy một quần sáng chiếu vào hai ống quần tây đen và chiếc áo sơ mi trắng có kẻ sọc rất nhuyễn (cậu luôn mặc quần tây đậm màu và áo trắng kẻ sọc). Nói tới đó thì ngoại bật khóc, “Tội nghiệp! Có chuyện gì là về báo với ngoại. Cậu mày còn nặng nghiệp quá con ơi. Hôm nay ngoại cúng, để cậu đầu thai sang kiếp khác”.

Tôi cũng khóc. Tôi không bao giờ chịu nổi khi phải nghe giọng người già lúc họ khóc. Nó luôn làm tôi liên tưởng đến một cây đèn dầu cũ bằng thủy tinh có nắp chụp cao cũng bằng thủy tinh và hơi ám khói, bị ai đó hung bạo ném xuống đất và vỡ tan ra hàng ngàn mảnh. Những mảnh sắc và nhọn vừa chạm đất như có ma lực lập tức bay lên khỏi mặt đất vội vã lao đến cắm phập vào tim đứa con gái nhỏ đang đứng nhìn, là tôi.

Tôi đã không và sẽ không bao giờ giải thích được sự ra đi của cậu. Cậu tôi mất vì bệnh tật hiểm nghèo, trong lúc túng bấn và nghèo khổ. Dù cả đời cậu chịu khó và tần tảo. Dù cậu không làm điều gì đáng chê trách. Dù cậu luôn sống phải phép, đàng hoàng và hiền lành với tất cả mọi người trong nhà. Và dù tôi luôn luôn được dạy rằng “ở hiền, gặp lành”…

Tôi không biết phải trả lời thế nào về những gì ngoại nói, rằng có hay không có sự liên hệ giữa việc nhà cậu đang rao bán và việc cậu hiện về chào ngoại để đi xa. Có hay không có những linh hồn mồ côi, đang dật dờ, lang bạt chung sống với thế giới mà chúng ta đang sống mà vì lý do nào đó, chúng ta không nhìn thấy họ? Có hay không có sự chuyển kiếp diễn ra nhẹ nhàng hay kéo dài bất tận, do lúc sống con người tạo nghiệp nhiều hay nghiệp ít, làm nhiều việc thiện hay không làm việc thiện?

Có cái gì đó không phải, khi người mẹ gần 90 tuổi như ngoại tôi phải nghẹn ngào khóc cho sự ra đi của con trai mình, kiểu như một cảnh trong phim hoạt hình, trong một ngày mùa đông băng giá lạnh lẽo, một cành cây đang lơ thơ vài chiếc lá trong gió, chiếc lá vàng đột ngột thét lên “Nooooooooooooooo…” khi chiếc lá xanh bên cạnh mình đột ngột rụng sóng xoài trên đất.

Tôi biết không người mẹ nào chịu được nỗi đau mất con. Chỉ có điều với mỗi người, nỗi đau ấy hiện hiện một cách khác nhau. Như một người bạn già của tôi, vào một buổi chiều mùa đông khi chúng tôi cùng uống Martini, nhai olive vừa cay vừa đắng, bà kể, khi mất con trai mình vào tay á phiện quá liều, bà đã lấy hết sự mạnh mẽ còn sót lại để quan sát nỗi đau của mình: ban đầu khi vết thương còn mới, nỗi đau dường như không thể chịu đựng được, nó bao quanh, dồn dập và quăng quật làm người mẹ tả tơi. Dần dần, nỗi đau sẽ nhỏ lại, gom nén vào một khối, như một viên gạch thẻ, có thể xách theo và bỏ trong túi. Nỗi đau chuyển dạng, từ “unbearable” (không chịu được) thành “manageable” (có thể chịu nổi) nhưng vẫn luôn ở đó, dằn vặt mình, làm tim bà nặng nề vô phương khi lỡ chạm tay vào nó.

Với ngoại tôi, nỗi đau là thứ không có gì so sánh được, và không diễn tả được bằng lời. Ngoại gọi nỗi đau là nỗi buồn. “Buồn lắm con, nhưng vẫn phải cố sống, vẫn phải cố gắng vượt qua”. Rấm rứt khóc (lại khóc!). Cả hai đầu dây cùng khóc (God damn it!).

Nói chuyện xong với ngoại, tôi nghĩ nỗi đau hay nỗi buồn của ngoại là thứ ngoại sẽ không bao giờ vượt qua được, nó sẽ luôn ở đó và gặm nhấm, day dứt ngoại. Tôi hình dung đến nồi nước lạnh được đun lên có con ếch da vàng ngồi ở giữa. Vì ếch là động vật lưỡng cư, nhiệt độ cơ thể của nó thay đổi từ từ theo nhiệt độ nước, từ từ nồi nước sôi luộc chín con ếch, và ếch ta qua đời. Tôi nghĩ với bất kỳ người mẹ nào, khi phải bất đắc dĩ chứng kiến cái chết của những đứa con mình rứt ruột đẻ ra, một phần trong họ cũng cố thích nghi với nỗi đau và dần dần cái phần đó cũng chết đi như con ếch vàng chết trong nồi nước sôi tội nghiệp.

Chỉ có điều họ chết mà không bao giờ biết là mình đang chết.

No comments:

Post a Comment