Sunday, December 22, 2013

13 khoảnh khắc thú vị của năm 2013


 
(***)
1.      Là lúc tôi nói chuyện qua điện thoại với Human Resources về những lý do, tôi (chứ không phải là ai khác) cần được đi training (150 người chọn 20 người). (Tôi tự nhận mình không có khiếu ăn nói nên thuyết phục những người mình chưa từng gặp mặt, chưa từng nói chuyện để họ lắng nghe và đồng ý với mình quả là không dễ dàng chút nào.)

2. Là lúc tôi parasailing lơ lửng trong không gian, bao phủ trong các màu xanh khác nhau của đất trời, biển phía dưới xanh như một viên ngọc, bầu trời xanh lơ ngay sau lưng, gần đến mức có thể chạm tay  là tới, cây cối xanh thẫm phía xa, nối tôi với chiếc ca nô trắng nhỏ xíu dưới biển là cọng dây dù nhỏ xíu, toàn cảnh thành phố Destin nhìn xa như những mô hình thu nhỏ. Tôi thấy mình nhỏ xíu, và ý thức rõ ràng sự vô hạn và hữu hạn của đời người, biết rằng con người chỉ tồn tại ở đây, trên thế giới này trong một thoáng chốc.

3. Là lúc cô giáo của bé K kể cho tôi nghe những gì bé đã làm trong lớp. Những giọt nước mắt tôi lăn dài. Lần đầu tiên trong đời tôi đi họp cả giáo viên và phụ huynh đều khóc.

4. Là lúc tôi và hai người bạn ngồi bên bình trà nóng, trong một gian bếp nhỏ, nhìn những bông hồng nở rực rỡ trong vườn sau nhà bạn. Giữa cái lạnh se sắt cuối đông. Nước chè được pha từ đọt chè (không lẫn lá, cũng không  cả cọng chè) nên không chát mà ngọt, dịu, thanh như nước suối tự nhiên. Đó có lẽ là bình trà ngọt nhất mà tôi từng uống trong đời.

5. Là những lúc tôi được tiếp xúc với những leaders nữ trong tập đoàn, học hỏi những” bí kíp” của họ, lắng nghe họ nói: rằng dù bạn “có lỡ” sinh ra là phụ nữ, bạn vẫn có thể thành công và hạnh phúc.

6. Là những buổi sáng mùa xuân, đọc sách cùng hai bạn nhỏ ngay sau hiên nhà. Hai bạn trải chiếu nằm dài trên nền gạch, còn tôi nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế gỗ, mỗi người mỗi cuốn sách, chúng tôi im lặng đọc bên nhau, quên bẵng thời gian đang trôi và tiếng chim cổ đỏ ríu rít bên cạnh.

7. Là lúc tôi vừa thi xong những môn khó nuốt, ra khỏi phòng thi, chân tôi như lướt đi trên mây, nhìn nhà cửa tan hoang, thấy như mình vừa sống sót qua một trận chiến.

8. Là mỗi lúc tôi ra khỏi phòng tập yoga hay phòng gym, các cảm giác đau đớn, uể oải, mệt mỏi,trầm uất đều rủ nhau biến mất, cả người khoan khoái nhẹ nhàng như vừa được uống một loại “linh đơn” thần diệu.

9. Là lúc tôi nhận được emai từ những bạn đọc blog của tôi, những người đã đọc và đã đồng cảm với những gì tôi viết. Tôi đã có vài phen cảm động suýt khóc trước tình ưu ái mà họ dành cho tôi.

10. Là lúc Samatha chở tôi đi qua một con đường rợp bóng cây, ở Charlotte, North Carolina. Ven đường là hàng cây sồi vài trăm tuổi, lá  đan vào nhau, ken dầy đến mức làm tôi tưởng mình đang lạc vào rừng. Phía xa ven đường là những ngôi nhà 200-300 tuổi tuyệt đẹp, những thảm cỏ dài xanh rì trải dài phía trước. Charlotte được xem là miền Nam nước Mỹ nên làm tôi liên tưởng đến trại 12 cây sồi của Cuốn theo chiều gió và tình yêu nồng thắm giữa Scalett và Red. Chúng làm tôi liên tưởng đến những năm tháng tôi từng cho rằng tình yêu là thứ duy nhất đẹp đẽ trên đời.

11. Là lúc tôi tưởng mình sắp quỵ ngã trước quá nhiều áp lực trong công việc,trước những giới hạn giữa người với người, trước những cánh cửa luôn mở ra, rồi đóng lại, rồi mở ra, trong một thế giới vốn quá nhiều toan tính.

12. Là lúc những đồng nghiệp bí mật làm cho tôi một chiếc stocking đỏ bằng nhung, có thêu tên tôi, họ  đổ đầy quà vào chiếc vớ, mỗi người góp một món quà, những món rất đúng sở thích của tôi và bắt tôi đứng dưới cây thông Noel để mở quà ra trước mắt họ.( Cho đến giờ tôi vẫn hoang mang không hiểu làm cách nào họ hiểu tôi đến như vậy.) 

13. Là lúc một chị bạn cực kỳ khá giả và quý phái nắm tay tôi và nói một cách chân thành “Nói thiệt, tui không có ăn có học, có gì nhờ A. chỉ bảo con tui dùm”…Tôi nhìn trong mắt chị, thấy tình thương vô bờ bến của một người mẹ, thứ tình cảm có thể làm cho người mẹ có thể làm mọi thứ cho con mình, lẫn sự nhẫn nại đầy thương cảm của một người đàn bà từng trải và hiểu biết. Tôi chợt thấy mình nể chị gì đâu…

Cho đến lúc này thì tôi tin đời quả là có nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, nhưng cũng có nhiều lúc đáng quên. Những gì đáng chán, thì hãy nhẹ nhàng bỏ qua, xem như một lúc vô thức mình vẽ nguệch ngoạc đời mình trên một trang giấy, xé toẹt đi là xong, như thể chúng chưa từng xảy đến. Còn những khoảnh khắc thú vị thì gom lại, gói gém, cất chúng vào một chỗ sâu thẳm và thiêng liêng trong lòng mình. Những khoảnh khắc thú vị ấy sẽ cùng mình đi vào một năm mới, ấm áp, bình an, và hạnh phúc.

Hy vọng những người đọc của tôi tìm được những khoảnh khắc đáng nhớ  trong năm 2013 của mình.

Thương gửi đến mọi người năm một mới 2014 bình an và hạnh phúc.

(***) : Trong lúc tập uống Margaritta pha Corrona tôi đã vẽ bức này, đó cũng là một khoảnh khắc thú vị, vì tôi đã phát hiện ra khả năng hội họa của mình rất đáng thất vọng.

Sunday, December 15, 2013

Xài hàng hiệu

Khóa mùa thu này, Dr Mintu, chủ xướng môn Marketing quản lý (Managerial Marketing) đưa ra một đề tài tranh luận rất hấp dẫn: Tại sao con người phải xài hàng hiệu?


Dù nền kinh tế thế giới vẫn còn đang ngáp ngáp sau mấy năm dài khủng hoảng 2009-2011, đầu năm 2012 đến nay, bà con khắp thế giới đã nô nức rủ nhau sắm hàng hiệu, nhằm thỏa mãn cơn bệnh mua sắm trầm trọng đã ăn sâu vào xương tủy. Theo thống kê năm 2012 của Bain & Company, xài sang nhất trên thế giới dĩ nhiên là dân Tàu. Riêng trong năm 2012, dân Tàu đổ khoảng 300 tỉ yen (tương đương 49 tỉ usd) vào “luxury goods”. Mỹ tụt xuống đứng hàng thứ hai, sau đó là một loạt các sắc dân châu Á, Singapore, Đài Loan, Hongkong, Việt Nam (điều này giải thích tại sao xe “khủng”/ xe “siêu sang” đậu đầy ở những con đường trung tâm Sài Gòn)…Riêng ở nước Mỹ, sắc dân thích xài hàng hiệu nhứt là Mỹ gốc Phi và gốc Á. Nếu bạn muốn hình dung tình yêu mua sắm của dân Mỹ thì đây, dân tình có thể thức suốt đêm thứ năm Thanksgiving xếp hàng rồng rắn trước các cửa hiệu chờ đợt sale của Black Friday (ngày thứ sáu sau Lễ Tạ Ơn). Họ chen chân, huýt tay, cào cấu, xịt tiêu đen vào mắt nhau để giành giật các món hàng on sale. Tuy nhiên đó  chỉ là những món hàng đại chúng. Tình yêu hàng hiệu “luxury goods” lại được thể hiện ở lòng đam mê quần áo, dây nịt, xe sang, túi xách, đồng hồ, được bán ở những khu shopping mall cực kỳ sang trọng thơm tho nhưng vắng người mua, camera giăng mắc khăp nơi, cảnh sát chìm mặc trang phục người thường đi lãng vãng để theo dõi hành tung của bọn chuyên chôm hàng hiệu. 

Tại sao con người cần đến hàng hiệu? Các MBA tương lai trình bày rất nhiều nguyên nhân, ai cũng dẫn ra những bài nghiên cứu “tâm lý tiêu dùng” đầy xác đáng, nhưng tựu trung lại vẫn là: nhiều người bị “bệnh” nghiện mua sắm, không control được lòng ham muốn cần phải tiêu tiền (hội chứng bị “tiền cắn túi”) nhất là không phải đồng tiền do họ nhọc nhằn kiếm ra, những người khác (nhất là trẻ con mới lớn) lại cần hàng hiệu để giúp họ trở nên tự tin trong mắt xã hội (theo sự tự đánh giá, họ cho rằng bản thân mình chưa hoặc không có gì đáng được xã hội trân trọng nên cần hàng hiệu để nâng cấp bản thân mình), một số người khác cần hàng hiệu vì chúng là biểu tượng của sự thành đạt (status symbol), họ muốn chứng minh với thế giới mình vừa giàu có vừa biết cách hưởng thụ. Một số khác lại đến với hàng hiệu vì chúng là biểu tượng của chất lượng cao, làm họ tự tin hơn khi sử dụng món hàng .

Các bạn MBA gốc Á không ngại chế giễu bản chất  “sang chảnh” thích xài sang và khoe của của dân Châu Á. Các bạn MBA Mỹ gốc Phi thích chí bộc lộ những ví dụ trong cộng đồng họ, những người lười lao động, ăn tiền thất nghiệp, xin tiền welfare từ chính phủ nhưng thích xài điện thoại sang, xe sport bóng loáng, loa mỡ hết cỡ nhạc rap xập xình đầu đường cuối phố. Tựu trung lại cũng vì tính sĩ diện “keep/save face”,  thích khoe khoang của con người mà ra. Các bạn MBA gốc Mỹ trắng thì giả vờ ngỡ ngàng trước sự phô diễn “trưởng giả học làm sang” của hai sắc dân xài sang nhất nước Mỹ, nhưng câu hỏi của họ “Những người thích xài hàng hiệu mà chúng mày nói tới, có phải họ từng rất nghèo khó, bây giờ có chút tiền nên họ phải chứng minh với thế giới là họ đã chạm tay vào giấc mơ Mỹ ?” thì quả là một câu hỏi đáng suy nghĩ.

Anh Dimitri. làm Store Manager của một cửa hàng Loui Veuillton sang trọng chia sẻ, khách hàng chính của anh là dân châu Á,  những người có xu hướng xem vật chất là thước đo giá trị và đẳng cấp. Vài tháng một lần, họ sẽ đến cửa hàng của anh, lựa chon rất lâu và sẽ dừng lại ở một cái túi nào đó từ 3,000-17,000 usd, nếu có tiền họ sẽ trả đứt món hàng (pay off)- loại khách này thường là các quý bà đến từ Trung Quốc đại lục, Đài Loan hay Việt Nam, còn lại những quý bà/ quý cô khác sẽ trả góp món hàng dần dần (kiểu như người ta trả nợ ngân hàng). Loại này thường cho túi LV vào một túi xốp, sau đó cho túi xốp vào một túi giấy sang trọng hơn và đi đâu cũng giữ khư khư túi giấy vì sợ bị mất cắp. Khi nhìn thấy nhiều người quen xung quanh, họ sẽ khẽ khàng mở các lớp túi giấy và bịch xốp, khoác túi LV vào tay để “lòe” thiên hạ trong vài phút…

Kết luận của Dr Mintu là việc có tiền và xài tiền như thế nào là quyết định riêng tư của từng cá nhân. Khi tài khoản trong ngân hàng có nhiều số dư, việc tiêu tiền thế nào thể hiện bản lĩnh sống của bạn. Các nhà tư bản Mỹ (trong đó có những MBA tương lai trong khóa mùa thu này) đã được huấn luyện sẽ phải đánh vào tâm lý thích tiêu tiền của con người như thế nào để họ xùy tiền ra, nhất là các cách trang trí bày biện cửa hàng (websites) như thế nào để không khách hàng nào có thể tay không đi ra khỏi cửa hiệu mà không mua một món nào đó. Đằng nào thì những người thích mua hàng “luxury” cũng chết vào tay bọn tư bản bóc lột (capitalism) với chủ trương “Don’t leave money on the table” (có tiền trên bàn là vét) của họ.

Kết luận của tôi là dù “giàu sang” và “nghèo hèn” là những từ thường đi đôi với nhau nhưng vẫn có những người giàu mà không sang, hoặc nghèo mà không hèn. Như việc tôi đã nhìn thấy người bạn vui tươi hóm hỉnh của mình chết lặng, mặt thuỗng ra, mắt tối sầm khi đến thăm nhà người anh sau bao năm lưu lạc. Ông anh giàu có (và hãnh tiến) đã rước về nhà 1 bộ bàn ăn sang trọng nhưng quấn rất nhiều lớp ny lon (vì sợ trầy xước) đến nỗi trong buổi đoàn viên, con em cháu chắt và cả chủ nhân phải ngồi giữa một núi bao nylon để trò chuyện. Hay như việc cô bạn thân nhất của tôi phải quýnh quáng bỏ tiền thay một khoảng sàn gỗ bị trầy xước vì đứa con trai nhỏ của cô vô tình làm rơi đồ chơi trên sàn gỗ ở nhà người bạn.  Các mối quan hệ dĩ nhiên cũng trầy xước và xây xát sau những accidents như thế này.

Dr Mintu quả không sai khi kết luận dù muốn hay không, rất nhiều lúc trong đời, bản lĩnh tiêu tiền (mua món gì, ở đâu, bao nhiêu tiền và xài như thế nào) vẫn thể hiện mồn một bản lĩnh sống và nhân cách của một con người.

(Dù không cần trình độ tiến sĩ mới có thể chiêm nghiệm ra điều này, nhưng cứ theo lời tiến sĩ là chắc cú - lúc thi chắc chắn sẽ đạt điểm cao, hihi...)