Sunday, December 22, 2013

13 khoảnh khắc thú vị của năm 2013


 
(***)
1.      Là lúc tôi nói chuyện qua điện thoại với Human Resources về những lý do, tôi (chứ không phải là ai khác) cần được đi training (150 người chọn 20 người). (Tôi tự nhận mình không có khiếu ăn nói nên thuyết phục những người mình chưa từng gặp mặt, chưa từng nói chuyện để họ lắng nghe và đồng ý với mình quả là không dễ dàng chút nào.)

2. Là lúc tôi parasailing lơ lửng trong không gian, bao phủ trong các màu xanh khác nhau của đất trời, biển phía dưới xanh như một viên ngọc, bầu trời xanh lơ ngay sau lưng, gần đến mức có thể chạm tay  là tới, cây cối xanh thẫm phía xa, nối tôi với chiếc ca nô trắng nhỏ xíu dưới biển là cọng dây dù nhỏ xíu, toàn cảnh thành phố Destin nhìn xa như những mô hình thu nhỏ. Tôi thấy mình nhỏ xíu, và ý thức rõ ràng sự vô hạn và hữu hạn của đời người, biết rằng con người chỉ tồn tại ở đây, trên thế giới này trong một thoáng chốc.

3. Là lúc cô giáo của bé K kể cho tôi nghe những gì bé đã làm trong lớp. Những giọt nước mắt tôi lăn dài. Lần đầu tiên trong đời tôi đi họp cả giáo viên và phụ huynh đều khóc.

4. Là lúc tôi và hai người bạn ngồi bên bình trà nóng, trong một gian bếp nhỏ, nhìn những bông hồng nở rực rỡ trong vườn sau nhà bạn. Giữa cái lạnh se sắt cuối đông. Nước chè được pha từ đọt chè (không lẫn lá, cũng không  cả cọng chè) nên không chát mà ngọt, dịu, thanh như nước suối tự nhiên. Đó có lẽ là bình trà ngọt nhất mà tôi từng uống trong đời.

5. Là những lúc tôi được tiếp xúc với những leaders nữ trong tập đoàn, học hỏi những” bí kíp” của họ, lắng nghe họ nói: rằng dù bạn “có lỡ” sinh ra là phụ nữ, bạn vẫn có thể thành công và hạnh phúc.

6. Là những buổi sáng mùa xuân, đọc sách cùng hai bạn nhỏ ngay sau hiên nhà. Hai bạn trải chiếu nằm dài trên nền gạch, còn tôi nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế gỗ, mỗi người mỗi cuốn sách, chúng tôi im lặng đọc bên nhau, quên bẵng thời gian đang trôi và tiếng chim cổ đỏ ríu rít bên cạnh.

7. Là lúc tôi vừa thi xong những môn khó nuốt, ra khỏi phòng thi, chân tôi như lướt đi trên mây, nhìn nhà cửa tan hoang, thấy như mình vừa sống sót qua một trận chiến.

8. Là mỗi lúc tôi ra khỏi phòng tập yoga hay phòng gym, các cảm giác đau đớn, uể oải, mệt mỏi,trầm uất đều rủ nhau biến mất, cả người khoan khoái nhẹ nhàng như vừa được uống một loại “linh đơn” thần diệu.

9. Là lúc tôi nhận được emai từ những bạn đọc blog của tôi, những người đã đọc và đã đồng cảm với những gì tôi viết. Tôi đã có vài phen cảm động suýt khóc trước tình ưu ái mà họ dành cho tôi.

10. Là lúc Samatha chở tôi đi qua một con đường rợp bóng cây, ở Charlotte, North Carolina. Ven đường là hàng cây sồi vài trăm tuổi, lá  đan vào nhau, ken dầy đến mức làm tôi tưởng mình đang lạc vào rừng. Phía xa ven đường là những ngôi nhà 200-300 tuổi tuyệt đẹp, những thảm cỏ dài xanh rì trải dài phía trước. Charlotte được xem là miền Nam nước Mỹ nên làm tôi liên tưởng đến trại 12 cây sồi của Cuốn theo chiều gió và tình yêu nồng thắm giữa Scalett và Red. Chúng làm tôi liên tưởng đến những năm tháng tôi từng cho rằng tình yêu là thứ duy nhất đẹp đẽ trên đời.

11. Là lúc tôi tưởng mình sắp quỵ ngã trước quá nhiều áp lực trong công việc,trước những giới hạn giữa người với người, trước những cánh cửa luôn mở ra, rồi đóng lại, rồi mở ra, trong một thế giới vốn quá nhiều toan tính.

12. Là lúc những đồng nghiệp bí mật làm cho tôi một chiếc stocking đỏ bằng nhung, có thêu tên tôi, họ  đổ đầy quà vào chiếc vớ, mỗi người góp một món quà, những món rất đúng sở thích của tôi và bắt tôi đứng dưới cây thông Noel để mở quà ra trước mắt họ.( Cho đến giờ tôi vẫn hoang mang không hiểu làm cách nào họ hiểu tôi đến như vậy.) 

13. Là lúc một chị bạn cực kỳ khá giả và quý phái nắm tay tôi và nói một cách chân thành “Nói thiệt, tui không có ăn có học, có gì nhờ A. chỉ bảo con tui dùm”…Tôi nhìn trong mắt chị, thấy tình thương vô bờ bến của một người mẹ, thứ tình cảm có thể làm cho người mẹ có thể làm mọi thứ cho con mình, lẫn sự nhẫn nại đầy thương cảm của một người đàn bà từng trải và hiểu biết. Tôi chợt thấy mình nể chị gì đâu…

Cho đến lúc này thì tôi tin đời quả là có nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, nhưng cũng có nhiều lúc đáng quên. Những gì đáng chán, thì hãy nhẹ nhàng bỏ qua, xem như một lúc vô thức mình vẽ nguệch ngoạc đời mình trên một trang giấy, xé toẹt đi là xong, như thể chúng chưa từng xảy đến. Còn những khoảnh khắc thú vị thì gom lại, gói gém, cất chúng vào một chỗ sâu thẳm và thiêng liêng trong lòng mình. Những khoảnh khắc thú vị ấy sẽ cùng mình đi vào một năm mới, ấm áp, bình an, và hạnh phúc.

Hy vọng những người đọc của tôi tìm được những khoảnh khắc đáng nhớ  trong năm 2013 của mình.

Thương gửi đến mọi người năm một mới 2014 bình an và hạnh phúc.

(***) : Trong lúc tập uống Margaritta pha Corrona tôi đã vẽ bức này, đó cũng là một khoảnh khắc thú vị, vì tôi đã phát hiện ra khả năng hội họa của mình rất đáng thất vọng.

3 comments:

  1. Em chúc chị An, anh Thái và 2 bé một GS thật vui và một năm mới thịnh vượng (thịnh vượng về mặt nào thì chị An tự chọn nha :))!
    Một trong những khoảnh khắc thú vị của em thời gian gần đây là đọc bài mới của blog chị ;)

    ReplyDelete
  2. Bài này hay quá bạn An. Chúc bạn An viết hay hơn nữa trong năm 2014.

    ReplyDelete
  3. Cam on troublemaker va Phuong Hien. You made my day!

    ReplyDelete