Friday, January 24, 2014

Này em ngoan ơi, nói câu tình cho thân ta tái sinh (*)...



Tối nay có một bạn thời thanh mai trúc mã nhắn tin, muốn tôi tư vấn về tình yêu. Phản ứng đầu tiên của tôi là "Thôi, thôi cho tớ xin. Tớ mềm yếu, mong manh, đồng bóng, điên rồ, mông lung, hay nghĩ ngợi, đầy ảo tưởng và không trưởng thành... không như cậu vẫn tưởng tượng về tớ. Xin cậu tha cho tớ."

Viết về tình yêu là một việc không dễ dàng gì. Phải nói là rất rất khó nữa là khác. Vì có quá nhiều thứ tôi không biết về tình yêu. Như là tại sao hai người từ hai nền tảng rất khác nhau với những cá tính và cách sống hoàn toàn ngược nhau lại có thể sống cùng nhau 50-60 năm trời.

Như là sau chừng 45 năm chung sống, con cái đã ra riêng, và chỉ còn họ với nhau, mỗi tối, ngồi trong phòng khách, nhìn lửa tí tách trong lò sưởi và vài chú mèo mập bên cạnh, nội dung của những mẫu đối thoại họ sẽ có là gì. Không lẽ chỉ nói về những ngày đã qua  hay là những ngày chưa đến? Hay là sẽ không ai nói gì hết và mỗi người sẽ tự lạc vào thế giới riêng của mình?


Như là làm thế nào để giải quyết các xung đột và tranh chấp trong quá trình chung sống, khi một trong hai (hay cả hai bên) đã “lỡ” có lúc “cố ý sao nhãng trách nhiệm gây hậu quả/ thiệt hại nghiêm trọng”?  


Như là cái gì sẽ liên kết hai người với nhau khi mọi giấc mơ tuổi trẻ đã tan biến và không ai còn đủ khả năng hay nhiệt huyết giữ lại cho mình điều gì, kể cả một ước ao?


Như là ai trong hai người sẽ phải là người cầm cân nảy mực trong một mối quan hệ giữa họ, mà có cần thiết là phải có người cầm cân nảy mực trong quan hệ vợ chồng? 


Nói chung hàng loạt các câu hỏi bắt đầu bằng who, when, why, what, how nhảy lung tung trong đầu tôi, làm tôi càng lúc càng bối rối.  Tôi nghĩ tốt nhất là tôi nên kể cho bạn ấy về giấc mơ đêm trước của mình. 

**********************************

Trong một giấc mơ nào đó của một ngày nào đó, tôi thấy mình đang ngồi giữa một khung cảnh tuyệt vời: mặt trời vừa lên, trước mặt là hồ nước mênh mông vào một ngày chớm thu. Những cây phong ở gần tôi hơn có vẻ đang vội vã khoác áo cam vàng nâu đỏ, những cây ở xa hơn còn vương vấn chưa chịu từ bỏ màu áo xanh bạc hà hay xanh thẫm. Ánh nắng buổi sáng chỉ vừa chạm vào những ngọn cây phía xa, nhưng những vùng nước đã gặp ánh nắng của ngày mới  thì đang lấp lánh. Vài góc chéo của mặt hồ nơi chưa có ánh sáng mặt trời vẫn còn bàng bạc hơi nước. Tôi không nhớ gương mặt mình, có thể tôi là một cô gái vừa trẻ vừa đẹp, hoặc có thể đẹp nhưng không còn trẻ, hoặc đang trẻ nhưng không đẹp, nhưng vì một lý do nào đấy, tôi có 5 phút để suy nghĩ tình cảm hiện tại của mình là Love hay Lust (yêu hay thèm muốn)  và xác định tại sao mình đã chọn người đàn ông này để yêu, mà không chọn một người khác…

Tôi nhớ mình đã từng rung động trước những bạn trai trong lớp từ lúc bé tí ti, nguyên do rung động nói chung là vớ vẩn nhưng tựu trung lại có thể là vì chữ lust ( tiếng Việt tươi đẹp gọi là “sắc, giới”- xin lỗi đạo diễn Lý An). Có thể chỉ vì một bạn trông rất khôi ngô tuấn tú, da trắng như trứng gà bóc, chân mày rậm, lông mi đã dài lại cong vút, mỗi lần nhìn nhau, gương mặt đẹp như tượng của bạn  tôi choáng váng và sởn hết gai óc.  Lần khác lại vì một bạn khác vừa vẽ đẹp, vừa đọc nhiều sách, lại nói chuyện đầy hiểu biết, mỗi lần được bạn tặng tấm thiệp nho nhỏ do bạn vẽ, mà theo tôi là đẹp gấp mấy nghìn lần tranh phong cảnh của Monet, tôi mê mê man man bay bay bổng bổng hết mấy ngày. Lần nữa là vì một bạn khác có giọng nói vừa ấm vừa mềm vừa mượt làm tôi liên tưởng đến những vai nam chính đa tình trong những vở kịch đầy nước mắt ở sân khấu Kim Cương. Rồi có thể vì một bạn rất nghĩa hiệp, dám làm những điều lũ trai trong lớp không dám nghĩ tới. Có thể lại vì một bạn rất có óc hài hước, làm tôi ngưỡng mộ vì sự thông minh đầy cá tính của bạn. Có thể vì một bạn giỏi kiếm tiền, lúc nào cũng bận bận rộn rộn và có bề ngoài phớt đời và rất đa tình.

Tôi vẫn nghĩ, trong hàng ngàn câu hỏi của cánh mày râu, câu hỏi  đáng được chị em phụ nữ trả lời nhất là:  điều gì có thể làm những người phụ nữ quyết định chọn yêu mình, mà không phải người đàn ông khác. Tại sao một người phụ nữ chỉ có thể rung động trước một người đàn ông, trong khi cả thế giới có thể khinh ghét người đàn ông đó? Tôi nhớ mình nhìn tờ giấy trước mặt (nơi có ghi sẳn vài giả thiết giải thích tại sao), quyết định bỏ qua thuyết số phận, gạch luôn tư tưởng duyên tiền định, tôi dừng lại ở “lựa chọn”. Lựa chọn là một khái niệm có vẻ đơn giản nhưng chứa đầy tính xa xỉ. Nó thể hiện bản tính độc lập to tát của phụ nữ nhưng cũng phản ánh những toan tính bé mọn của họ (Khi có lựa chọn nghĩa là tôi có thể đi với anh này vì những ưu điểm vượt bậc của anh so với người khác- giàu có, trẻ trung, đẹp trai, độc đáo, hài hước…). Từ “lựa chọn” làm tôi  nhớ đến với Dr Kevin Leman, người đã viết cuốn sách “A perfect match” mà nhiều bạn gái của tôi chọn làm cẩm nang tình yêu. Lý thuyết của ông cho rằng nếu người phụ nữ chịu khó tìm tòi và chọn lựa, thì xác suất của việc tìm ra người phù hợp với mình sẽ cao hơn rất nhiều so với những người phó mặc đời sống tình cảm của mình cho Thượng Đế, ngày qua ngày hy vọng mong manh vào sự xuất hiện của Bạch Mã hoàng tử. Kết luận của Dr Leman là nhờ lựa chọn cẩn thận, người phụ nữ sẽ có nhiều cơ hội bảo đảm đời sống chung dễ dàng và êm ấm hơn.

Thế nhưng, tôi nghĩ, tại sao có nhiều người chẳng có lựa chọn nào vẫn đi đến việc yêu người mình đàn ông mình yêu, như nhân vật nữ chính Vương Giai Chi trong film “Sắc, Giới” (Lust) chẳng hạn. Từ đầu đến cuối bộ phim, xen kẻ những cảnh phòng the nóng dẫy nẫy là nội tâm cô bị dằn vặt ghê gớm từ việc phải giết kẻ thù đến việc yêu thương luôn kẻ thù của mình. Tình yêu có phải là thứ có thể đến sau những ngày ân ái đầy cháy bỏng và đam mê đến khốc liệt? Vậy thì giải thích thế nào cho những phụ nữ, trong cùng một hoàn cảnh, dù bị /hay không bị cưỡng ép ái ân, vẫn không bao giờ yêu được người đàn ông đã cùng mình hoan lạc. Điều gì có thể giải thích tại sao một người phụ nữ chỉ có thể yêu người đàn ông mình chọn để yêu?


Tôi  hoàn toàn không biết rõ lý do tại sao mình yêu người đàn ông của mình: có thể vì cậu ấy ít nói (tôi luôn thích đàn ông ít nói) nhưng khi cần, vẫn đủ thông mình để gọi tên hiện tượng và sự vật đúng bản chất của chúng, có thể vì cậu ấy không hề tôn sùng vật chất nhưng không ngại tiêu tiền vào những thứ phù phiếm như những mùi hương (tôi vẫn tự hỏi tại sao cậu ấy có thể chọn các mùi hương hoàn toàn khác nhau -của nước hoa đi tiệc, nước hoa hàng ngày, sữa tắm buổi tối) những mùi gợi những gam màu rất tối hoặc rất sáng vốn hoàn toàn trái ngược nhau mà  vẫn làm tôi thích; có thể vì cậu ấy rất hạn chế và không thích giao tiếp với người lạ nhưng với những ai khó khăn, cơ nhỡ cậu ấy rộng lượng và chân tình; có thể vì cậu ấy dễ tính trong giao tiếp nhưng rất tinh tế trong đối đãi; có thể vì cậu ấytôn trọng sự riêng tư và cái tôi vĩ đại của tôi nhưng vẫn bên cạnh tôi để bảo vệ và chăm sóc…

Tôi, tuy vậy, vẫn lơ mơ lờ mờ không biết mình đã vô thức hay có ý thức chọn tình yêu của mình. Dù lý trí cho biết tôi hoàn toàn có thể so sánh cậu ấy với một bảng màu, đầy đủ các gam, tông và màu phong phú và đẹp đẽ nhất để thỏa mãn nhu cầu cơ bản nhất cũng như  tinh vi nhất của tôi, để giúp tôi vẽ nên cuộc đời mình (dĩ nhiên là với chàng), tôi cũng không chắc cậu ấy là sản phẩm của sự lựa chọn đầy lý tính hay là kết quả của con tim thổn thức đầy cảm tính. Và tôi cũng chịu, không biết việc cậu ấy xuất hiện trong đời có phải là kết quả của một cơ duyên nào đó từ kiếp trước. Tôi đâm ra nghi ngờ vào “duyên số”: Có hay không có  “uyên ương trời sinh”? Vì dù tôi có tính toán, cho rằng cậu ấy- fit the bill- đáp ứng tất cả những nhu cầu của một người tình lý tưởng thì có gì đảm bảo những tính toán bé mọn của tôi không phải là những điều thần Tình Ái đã cài vào tim tôi, ngay cả trước khi tôi có đủ thần trí và khả năng nhận ra chúng? Và vì vậy tình yêu của tôi là sự kết hợp của cả love và lust,  hay là kết quả của cả duyên số và toan tính mặc nhiên có được do sự an bài của số phận?

Thế là trong giấc mơ đã qua, vào phút cuối cùng trong 5 phút để ra lời giải đáp, dĩ nhiên là tôi tuyệt vọng.


Tôi nhớ mình chỉ kịp nghĩ đến những mối tình quanh mình, của ba mẹ, của dì, của cậu, của chị… Những người yêu nhau có vẻ muôn đời luôn vì nhau mà hy sinh và nhẫn nại. Bằng thứ tình yêu son sắt nhưng chứa đầy sức mạnh bí ẩn, họ dìu nhau qua gian nan, và những chìm nổi cuộc đời. Chẳng cần biết đến lust hay love, họ vẫn luôn yêu nhau, giản đơn, nhưng bền chắc và đằm thắm.

Có lẽ những người “vừa rảnh rỗi vừa nông nổi” như bạn, như tôi cần phải học hỏi từ họ.

***********************
Đó là tất cả những gì tôi biết về tình yêu. Mà những gì tôi biết có thể chỉ nhỏ như một hạt cát trong lòng biển.
(*) Còn ta với nồng nàn, NS Quốc Bảo

Monday, January 13, 2014

Bundles of joy

Bây giờ là 8h 30 sáng, ngày chủ nhật. Sau trận  bão đông làm cả nước Mỹ xiểng niểng, thời tiết như đang bù đắp lại cho con người. Trời ấm áp, trong và đẹp, gió nhẹ, nắng vàng chan hòa khắp nơi.
Bạn Katherine đang bấn loạn. Bạn đã trang điểm và phục sức rất gọn gàng cho giờ lễ đầu ngày chủ nhật (dân Mỹ ăn no ngủ kỹ nên lễ 9h sáng là lễ đầu ngày). Chỉ còn mỗi một việc đeo bông tai vào là xong. Thế mà trong lúc lui hui loáy hoáy bạn đã làm thế quái nào rơi chiếc bông hạt xoàn 1 carat đâu đấy. Trong lúc bạn đang la lối ì xèo như thể bạn đã quên mình là phụ nữ độc thân sống một mình trong một căn nhà rất to thì bạn mèo mập O-ré-o (lông màu trắng màu đen như bánh bít quy oreo) 10 tuổi chẳng buồn động đậy. Oreo tiếp tục  nằm lười biếng trên nắp của cái sọt đựng quần áo dơ, Katherine nhấc bạn mèo lên như nhấc một cái khăn bông nặng nề vì nghĩ chiếc hoa tai có thể đã rơi vào chỗ bạn mèo nằm. Nhìn quanh quất, không thấy, thế là bạn đặt bạn mèo mập xuống.  Dưới chân bạn là Wishbone, bạn chó mũi ngắn chân ngắn thân dài, đang loắn xoắn với Louis và Pepper hai bạn golden retriever. Các bạn biết mẹ sắp ra khỏi nhà nên đang tập trung thu hút sự chú ý của mẹ. Bạn Katherine luôn miệng ‘Geez, where the heck is it?” (Chúa ơi, chiếc bông quái quỷ đâu rồi?”). Rất bất ngờ Wishbone nhìn thấy một vật gì phát sáng dưới góc rất xa gần bồn tắm, bạn gâu gâu lên vài tiếng để gọi mẹ lập công. Dĩ nhiên là bạn được mẹ bạn ôm lấy hôn hôn hít hít sau khi chiếc bông tai đã được đặt lên bàn trang điểm.  “Good job, Wishbone. You’re a good child” (Giỏi, Wishbone, giỏi. Con là con ngoan của mẹ). Bạn thở phào “Whff, suýt mất của. May mà đời còn có…Wishbone!”
Ngay lúc ấy, cách 30 miles về hướng Bắc, trong một khu dân cư ở  sát bìa rừng, Marsha đang đi dạo. Cô đang cưỡi Zane, chú ngựa yêu quý của mình trên con đường làng vòng quanh nhà. Bên cạnh là cô bạn hàng xóm Evelyn cũng đang thích chí cưỡi cô ngựa Evita bên cạnh. Lâu lắm rồi Zane mới được ra khỏi chuồng nên chàng ta háo hức, vui vẻ, co co nhịp nhịp chân trước lên lên xuống xuống. Dù gì thì Zane cũng đã qua những khóa huấn luyện biểu diễn kỵ sĩ trên lưng ngựa, và Marsha với bản chất của một nàng cowgirl chính hiệu đã dành dụm tất cả những đồng tiền mình kiếm được vào đam mê nuôi ngựa, cưỡi ngựa, dạy dỗ và huấn luyện ngựa. Cô cũng đã bỏ tiền để thuê người dạy Zane cách cư xử như thế nào cho phải phép. Chẳng hạn như phải trầm tĩnh khi đi song song với các em ngựa gái hàng xóm (như là lúc này). Chẳng hạn khi cô chủ đập nhẹ tay vào hông và ra hiệu cho chàng ta rẽ qua tay phải, thì chàng không nên đi thẳng hay hất cô chủ bay khỏi lưng rồi chạy biến vào rừng (dù chàng ta có thừa sức mạnh để làm chuyện đó). Chẳng hạn như chàng và Miha (mẹ chàng) chỉ nên nhấm nháp từ những bẹ cỏ khô mà cô Marsha đã đem vào chuồng từ sáng sớm, chứ không nên cạp những cuộn cỏ còn tươi mà cô chủ vừa cuộn lại, vẫn còn nằm rải rác trên mẫu đất rộng 15 sào quanh nông trang của họ. Hôm nay Zane rất ngoan, và hẳn đã làm Marsha rất hài lòng, cô nhắn tin cho tôi “Happy Sunday! I had a great ride, the weather is perfect. What’re y’all doing?” 

 
Tôi đang làm gì? Tôi đang ở trong nhà thờ. Tôi không có chó, không có mèo cũng không có ngựa. Tôi chỉ có Strawberry và Tree bên cạnh. Đây là hai tên mới của con gái 8 tuổi và con trai 5 tuổi của tôi. Còn tôi cũng vừa được tên mớilà Ham và bố chúng được đặt tên là Skinny Coal. (Bạn đoán đúng, những cái tên mới này dĩ nhiên là theo màu áo khoác chúng tôi mặc vào sáng nay!) 
Chúng tôi luôn thích vào nhà thờ sớm hơn một chút, để không phải quá vội vã và chuẩn bị tinh thần sẳn sàng cho buổi lễ. Chúng tôi im lặng ngồi bên nhau trước giờ lễ. Bất ngờ Strawberry thì thầm vào tai tôi
-Mommy, I am so glad you’re my mom.
-How so? Tôi thì thầm lại.
- I love who I am and I love the way you’ve raised me. I am proud of who I am.
(Mẹ ơi con mừng lắm vì mẹ là mẹ của con.
Tại sao? 
Con thích bản thân con và cách mẹ nuôi dạy con. Con tự hào vì con là con).
Tôi không biết nói gì với Strawberry. Tôi chỉ biết siết cô con gái nhỏ vào lòng. Không lời nào có thể diễn tả được những gì mà những người làm bố mẹ cảm nhận được lúc này. Nó là sự pha trộn của hài lòng, tự hào, vui sướng. Nó làm bạn có thể muốn thời gian ngưng trôi, muốn vật đừng đổi, muốn sao đừng dời, làm bạn muốn freeze cái khoảnh khắc này lại. Bạn mong con bạn đừng lớn (không cần phải lớn quá nhanh), hãy cứ đáng yêu, hồn nhiên, và hãy cứ tôn sùng và thần tượng bạn như bây giờ. 


 

Tôi cũng từng cảm thấy như sung sướng như thế khi Tree đi từ hồ bơi về nhà, trong mùa hè vừa rồi. Khi vừa thò tay mở bung cánh cửa gỗ,  chàng đứng ngay giữa cửa, hai má phúng phính còn lấm tấm vài giọt nước, tóc sợi ướt sợi khô lỉa xỉa quanh khuôn mặt bụ bẫm. Chàng có vẻ đang tìm mẹ, nhìn xuyên qua hành lang dài và tối vào phòng khách, chàng nhìn thấy mẹ mình ngồi trên nền gạch run rẩy vì cảm, chàng hỏi “Mommy, what’s wrong?” “I think I am having a cold, and I miss my mom” (Mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ nghĩ là mẹ bị cảm cúm và mẹ nhớ bà ngoại), Tree không nói không rằng. Chàng đi thẳng vào phòng ngủ, lấy cái mền mềm nhất, ấm nhất, dễ chịu nhất mà chàng yêu quý nhất khoác lên người cho mẹ.

Không có nghiên cứu nào so sánh niềm vui từ mèo, chó, ngựa và con cái, để biết niềm vui nào lớn hơn niềm vui nào.
Tất cả đều là những niềm vui rất giản dị.
Tất cả đều xuất phát từ tình yêu.

Monday, January 6, 2014

Quà tặng cuộc sống

Đầu năm khai bút, tôi muốn viết về ý nghĩa của một món quà.

Sự thật là ai mà chẳng thích được nhận quà. Ở cái xứ cờ hoa rất ư là thương mại và vật chất (commercial and materialistic) này, Giáng Sinh và sinh nhật là dịp để nhà nhà người người mua mua, gói gói, biếu biếu, mở mở những món quà xinh xắn nhất trên trần đời. Vấn đề là càng sống, bạn càng ít bị impressed (rất ít món quà nào làm cho bạn phải thổn thức, ồ, à, í, ới, ối a, như hồi bạn còn bé). Và nếu bạn là người có xu hướng lạc quan, luôn trông chờ một điều gì đó tươi đẹp từ tương lai, như tôi chẳng hạn, thì những món quà bạn nhận được phần nhiều đều là những gói hàng đầy thất vọng. Chúng có thể là một bộ dao muỗng nĩa (mà khi mở quà bạn đã cố cười rất tươi và không trợn mắt, vì các ngăn tủ nhà bạn đã chứa đầy dao muỗng nĩa rồi), có thể là một chai nước hoa Opium của Yves Saint Lauren (bạn tuyệt đối không thích cái mùi ma quái bẵng nhẵng của cái chai mang tên Á Phiện này, dù nó có đắt đến cỡ nào đi nữa) hay là một hộp màu mắt Chanel mà chủ cũ của nó cũng không thích nó, đang cố gắng tống khứ nó đi để may ra nó còn có giá trị xử dụng.

Về nguyên tắc, quà là một thứ đáng để chúng ta trân trọng. Nó chuyển tải tâm tình của người tặng. Nếu được tặng đúng ý người nhận, món quà sẽ giữ một giá trị rất lâu trong lòng người nhận. Nhưng người xưa đã nói “của cho không bằng cách cho”, tôi luôn ủng hộ các cách tặng quà ý nhị. Tôi cực không thích việc phải thổ lộ với người khác bản thân mình thích quà gì, càng kỵ việc người khác chốt luôn bằng cách mua ngay cho tôi món quà ấy, ngay ở đó, lập tức và rốt ráo, (khi tôi vừa thốt lên “Ồ, món này nhìn hay quá!”), như thể sợ phải mất công đầu tư cho mối quan hệ giữa tôi và họ, như thể đây là món quà duy nhất có thể duy trì quan hệ giữa chúng tôi. Nên tôi ghét thấy người ta tặng quà nhau, trân tráo và trơ trẽn trên các mạng xã hội, như đang muốn hét to lên với thế giới, hãy nhìn tôi đây này, xem tôi hào phóng chưa, xem tôi đang tặng cho người này bao nhiêu tiền, tôi tặng cho người kia cái Phone Táo hay Phone Tàu. Bởi những hành động đó làm tôi liên tưởng đến nghĩa cử tặng quà đẹp đẽ đang bị dung tục hóa một cách thô thiển, tương tự như việc một bông hoa xinh đẹp hàm tiếu đang bị các bàn tay thô bạo, bứt, bẻ và vò nát.

Nhưng như đã viết lúc đầu, tôi muốn nói về ý nghĩa của một món quà. Một trong những món quà bí ẩn và đặc biệt nhất trong lịch sử loài người theo tôi là những món mà chúa Hài Đồng nhận khi ba nhà thông thái đến gặp Baby Jesus..


"And when they were come into the house, they saw the young child with Mary his mother, and fell down, and worshipped him: and when they had opened their treasures, they presented unto him gifts; gold, and frankincense, and myrrh" (Matthew 2:11).

Theo Matthew 2:11, Chúa Hài Đồng vừa mới sinh ra đời thì đã nhận được vàng, trầm hương và dầu myrrh - thứ chỉ được dùng để tẩm liệm người chết từ ba nhà thông thái. (Tưởng tượng bạn là mẹ Maria, chắc chắn bạn sẽ lo lắng sốt vó và tự hỏi, các ngài Thông thái này có vẻ hơi dở hơi và không thông thái chúc nào. Nỡ lòng nào tặng con tôi mấy thứ này cơ chứ! Có sớm quá không, có điềm báo gì đây?)

Kinh thánh dạy rằng vàng, nhựa cây thơm (một dạng trầm hương) và dầu xức là những thứ truyền thống ở Trung Đông dành tặng cho những đấng tối cao. Vàng là thứ chỉ dành cho vua, nhựa cây thơm dành tặng cho những người có tâm hồn sáng trong như Baby Jesus và dầu xức là thứ để sẳn cho lúc Chúa băng hà năm Ngài 37 tuổi. 

Ngay lúc được trao những món quà này, Đức Mẹ dĩ nhiên là không hiểu ý nghĩa của chúng. Tâm trạng của bà chắc cũng rối bời như những lúc chúng ta nhận những món quà mà mình không hiểu ý nghĩa. Những món quà đặt ta vào những tình thế bối rối và vượt qua khỏi sự hiểu biết hạn hẹp của mình. 


Tôi cũng từng bối rối và vật vã vì không hiểu nổi những món quà mình nhận. Như món quà tiếng Anh, lúc còn bé tôi đã không hiểu tại sao mẹ bắt tôi phải rất cam go khổ luyện tiếng Anh dù tôi chỉ thích đu theo lũ bạn để học thứ tiếng Nga đầy lốp cốp, lép xép và i-a thời thượng. Như món quà thể thao, ba tôi bắt tôi phải chơi thể thao, chủ yếu là chạy bộ những năm tôi mười mấy tuổi, muốn nổi loạn, tâm hồn đang ngập tràn sự ủy mị và đầy thù hận với thế giới. Tôi từng ghét cay ghét đắng việc chạy bộ rồi thở hồng hộc như một con chó già, nhưng bây giờ thì đã nhận ra thói quen tập luyện thể thao để tinh thần và thể chất lành mạnh chính là thứ quý nhất của một đời người.

Như việc tôi được tặng những quyển sách mà chỉ sau lần đọc thứ 5-6, đầu óc lơ mơ lù mù của tôi mới lĩnh hội được.

Như việc tôi đã tốt hơn nhờ giao du với những bạn hài hước, chân thành, quả cảm, rộng rãi, nhân hậu mà cuộc sống trao tặng.

Hay như việc bạn đã trưởng thành, và biết sống hơn nhờ va vấp với những người tham lam, trưởng giả học làm sang, giả dối, bủn xỉn, ưa khoe khoang hay quý tiền hơn cả mạng sống.



Nên năm 2014 tôi mong là bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa của các món quà bạn đã được nhận. Dù có lúc IQ của bạn phải “đầu hàng” trước món quà mà bạn nhận, thì bạn cứ hãy vững tin, đến một lúc nào đó sau khi trải qua một quãng đời đáng sống, cuộc sống sẽ lên tiếng và “ý nhị” giải mã cho bạn ý nghĩa của món quà mà bạn đã từng được trao tặng.

Nói theo ngôn ngữ của kinh thánh, lúc đó bạn sẽ không thấy mình uổng công chờ đợi. Bạn sẽ được đền đáp vì đã có lòng tin!:))