Monday, January 13, 2014

Bundles of joy

Bây giờ là 8h 30 sáng, ngày chủ nhật. Sau trận  bão đông làm cả nước Mỹ xiểng niểng, thời tiết như đang bù đắp lại cho con người. Trời ấm áp, trong và đẹp, gió nhẹ, nắng vàng chan hòa khắp nơi.
Bạn Katherine đang bấn loạn. Bạn đã trang điểm và phục sức rất gọn gàng cho giờ lễ đầu ngày chủ nhật (dân Mỹ ăn no ngủ kỹ nên lễ 9h sáng là lễ đầu ngày). Chỉ còn mỗi một việc đeo bông tai vào là xong. Thế mà trong lúc lui hui loáy hoáy bạn đã làm thế quái nào rơi chiếc bông hạt xoàn 1 carat đâu đấy. Trong lúc bạn đang la lối ì xèo như thể bạn đã quên mình là phụ nữ độc thân sống một mình trong một căn nhà rất to thì bạn mèo mập O-ré-o (lông màu trắng màu đen như bánh bít quy oreo) 10 tuổi chẳng buồn động đậy. Oreo tiếp tục  nằm lười biếng trên nắp của cái sọt đựng quần áo dơ, Katherine nhấc bạn mèo lên như nhấc một cái khăn bông nặng nề vì nghĩ chiếc hoa tai có thể đã rơi vào chỗ bạn mèo nằm. Nhìn quanh quất, không thấy, thế là bạn đặt bạn mèo mập xuống.  Dưới chân bạn là Wishbone, bạn chó mũi ngắn chân ngắn thân dài, đang loắn xoắn với Louis và Pepper hai bạn golden retriever. Các bạn biết mẹ sắp ra khỏi nhà nên đang tập trung thu hút sự chú ý của mẹ. Bạn Katherine luôn miệng ‘Geez, where the heck is it?” (Chúa ơi, chiếc bông quái quỷ đâu rồi?”). Rất bất ngờ Wishbone nhìn thấy một vật gì phát sáng dưới góc rất xa gần bồn tắm, bạn gâu gâu lên vài tiếng để gọi mẹ lập công. Dĩ nhiên là bạn được mẹ bạn ôm lấy hôn hôn hít hít sau khi chiếc bông tai đã được đặt lên bàn trang điểm.  “Good job, Wishbone. You’re a good child” (Giỏi, Wishbone, giỏi. Con là con ngoan của mẹ). Bạn thở phào “Whff, suýt mất của. May mà đời còn có…Wishbone!”
Ngay lúc ấy, cách 30 miles về hướng Bắc, trong một khu dân cư ở  sát bìa rừng, Marsha đang đi dạo. Cô đang cưỡi Zane, chú ngựa yêu quý của mình trên con đường làng vòng quanh nhà. Bên cạnh là cô bạn hàng xóm Evelyn cũng đang thích chí cưỡi cô ngựa Evita bên cạnh. Lâu lắm rồi Zane mới được ra khỏi chuồng nên chàng ta háo hức, vui vẻ, co co nhịp nhịp chân trước lên lên xuống xuống. Dù gì thì Zane cũng đã qua những khóa huấn luyện biểu diễn kỵ sĩ trên lưng ngựa, và Marsha với bản chất của một nàng cowgirl chính hiệu đã dành dụm tất cả những đồng tiền mình kiếm được vào đam mê nuôi ngựa, cưỡi ngựa, dạy dỗ và huấn luyện ngựa. Cô cũng đã bỏ tiền để thuê người dạy Zane cách cư xử như thế nào cho phải phép. Chẳng hạn như phải trầm tĩnh khi đi song song với các em ngựa gái hàng xóm (như là lúc này). Chẳng hạn khi cô chủ đập nhẹ tay vào hông và ra hiệu cho chàng ta rẽ qua tay phải, thì chàng không nên đi thẳng hay hất cô chủ bay khỏi lưng rồi chạy biến vào rừng (dù chàng ta có thừa sức mạnh để làm chuyện đó). Chẳng hạn như chàng và Miha (mẹ chàng) chỉ nên nhấm nháp từ những bẹ cỏ khô mà cô Marsha đã đem vào chuồng từ sáng sớm, chứ không nên cạp những cuộn cỏ còn tươi mà cô chủ vừa cuộn lại, vẫn còn nằm rải rác trên mẫu đất rộng 15 sào quanh nông trang của họ. Hôm nay Zane rất ngoan, và hẳn đã làm Marsha rất hài lòng, cô nhắn tin cho tôi “Happy Sunday! I had a great ride, the weather is perfect. What’re y’all doing?” 

 
Tôi đang làm gì? Tôi đang ở trong nhà thờ. Tôi không có chó, không có mèo cũng không có ngựa. Tôi chỉ có Strawberry và Tree bên cạnh. Đây là hai tên mới của con gái 8 tuổi và con trai 5 tuổi của tôi. Còn tôi cũng vừa được tên mớilà Ham và bố chúng được đặt tên là Skinny Coal. (Bạn đoán đúng, những cái tên mới này dĩ nhiên là theo màu áo khoác chúng tôi mặc vào sáng nay!) 
Chúng tôi luôn thích vào nhà thờ sớm hơn một chút, để không phải quá vội vã và chuẩn bị tinh thần sẳn sàng cho buổi lễ. Chúng tôi im lặng ngồi bên nhau trước giờ lễ. Bất ngờ Strawberry thì thầm vào tai tôi
-Mommy, I am so glad you’re my mom.
-How so? Tôi thì thầm lại.
- I love who I am and I love the way you’ve raised me. I am proud of who I am.
(Mẹ ơi con mừng lắm vì mẹ là mẹ của con.
Tại sao? 
Con thích bản thân con và cách mẹ nuôi dạy con. Con tự hào vì con là con).
Tôi không biết nói gì với Strawberry. Tôi chỉ biết siết cô con gái nhỏ vào lòng. Không lời nào có thể diễn tả được những gì mà những người làm bố mẹ cảm nhận được lúc này. Nó là sự pha trộn của hài lòng, tự hào, vui sướng. Nó làm bạn có thể muốn thời gian ngưng trôi, muốn vật đừng đổi, muốn sao đừng dời, làm bạn muốn freeze cái khoảnh khắc này lại. Bạn mong con bạn đừng lớn (không cần phải lớn quá nhanh), hãy cứ đáng yêu, hồn nhiên, và hãy cứ tôn sùng và thần tượng bạn như bây giờ. 


 

Tôi cũng từng cảm thấy như sung sướng như thế khi Tree đi từ hồ bơi về nhà, trong mùa hè vừa rồi. Khi vừa thò tay mở bung cánh cửa gỗ,  chàng đứng ngay giữa cửa, hai má phúng phính còn lấm tấm vài giọt nước, tóc sợi ướt sợi khô lỉa xỉa quanh khuôn mặt bụ bẫm. Chàng có vẻ đang tìm mẹ, nhìn xuyên qua hành lang dài và tối vào phòng khách, chàng nhìn thấy mẹ mình ngồi trên nền gạch run rẩy vì cảm, chàng hỏi “Mommy, what’s wrong?” “I think I am having a cold, and I miss my mom” (Mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ nghĩ là mẹ bị cảm cúm và mẹ nhớ bà ngoại), Tree không nói không rằng. Chàng đi thẳng vào phòng ngủ, lấy cái mền mềm nhất, ấm nhất, dễ chịu nhất mà chàng yêu quý nhất khoác lên người cho mẹ.

Không có nghiên cứu nào so sánh niềm vui từ mèo, chó, ngựa và con cái, để biết niềm vui nào lớn hơn niềm vui nào.
Tất cả đều là những niềm vui rất giản dị.
Tất cả đều xuất phát từ tình yêu.

1 comment:

  1. Cảm ơn bài chia sẽ của bạn!
    Mai Thanh – Maketting online
    -------------------------------------------------------------------
    • Xem chi tiết về Dịch vụ trang trí đám hỏi tại nhà gồm những gì?
    • Hoặc Dich vu trang tri dam hoi tai nha gom nhung gi?

    ReplyDelete