Sunday, February 23, 2014

Những phát hiện đầu năm


Bạn Tyler 5 tuổi của nhà mình vừa phát hiện rằng không chỉ trường của bạn mà tất cả các trường học ở Mỹ đều cấm học sinh không được mang các sản phẩm có đậu phộng đi học (peanut butter chocolate, peanut butter cookiers, peanut butter sandwiches, ect...) vì nhiều bạn trong trường bị dị ứng với các sản phẩm từ đậu phộng. Thế mà tại sao bạn bị dị ứng với tất cả các thể loại rau (trừ rau muống, bầu bí, bông cải, đậu que) mà mẹ yêu quý của bạn không có phương pháp nào để giúp bạn tránh xa các loại rau ở nhà? Thậm chí mẹ yêu quý của bạn còn cắt nhỏ tất tần tật các thể loại rau rồi trộn vào  khoai tây nghiền/cơm để  bạn không phận biệt được rau gì là rau gì?


Bạn Karlie 8 tuổi phát hiện ra tất cả các bé gái tóc xoăn đều đẹp, xinh, duyên dáng, đáng yêu trong khi tất cả những bé khác có tóc thẳng (giống bạn) đều không shinh đẹp mấy. Tại sao bạn không được sinh ra với mái tóc quăn tít vàng óng ả?

Phát hiện nữa cũng của bạn Karlie. Đã học lâu hơn thì dĩ nhiên phải giỏi hơn. Thế tại sao bạn mới học piano 2 năm mà lại chơi khá hơn bạn Daira cùng lớp đã học 5 năm? Rồi bạn kết luận có lẽ bạn không cần phải practice nhiều như thế.

Học là một từ đáng sợ và là một hoạt động mang tính hủy diệt. Nó át được vía những người rất quan trọng của đời mình. Ngày còn bé mình chỉ cần trả lời ba mẹ “Dạ, con đang học” là mọi người đều tránh xa mình ra, mình dĩ nhiên được miễn tất cả các  hoạt động làm việc nhà như nấu nướng, quét dọn, chùi rửa. Bây giờ mình chỉ cần chúi mũi vào quyển sách dày cỡ 1,000 trang là cậu ấy lập tức tránh xa mình ra để đi chợ, làm việc nhà, đưa con ra công viên, hay đi thư viện. Mình end up với đầu rất to và cặp mắt rất cận, cơ thể béo phì, mỡ đóng hai bên sườn, tóc tai xơ xát cùng bộ não rất là lơ mơ, lù mù trước mọi sự đời. Tới giờ vẫn không hiểu tại sao những  người yêu quý nhất của mình nhìn thấy mình đi vào chỗ chết (như là chốn học hành) mà cam tâm nhìn mình và không có nỗ lực nào ngăn cản?




Cái này thì biết lâu rồi: Respect is not free. You have to earn it. Kiểu như đời chả bao giờ  “ngưỡng mộ” ai khơi khơi, mình phải làm gì thì mới được đời “ngưỡng mộ”. Nhưng tình cờ đi bar với các đồng nghiệp ngồi cười ặc ặc uống blonde bombshell nhoay nhoáy thì mới học được câu nói này của chị gái Marylyn Monroe “Đàn ông ngưỡng mộ tất cả những gì các cậu ấy không hiểu”. Thảo nào bạn chồng thấy mình tập yoga là tránh xa ra, đồng thời nhìn vợ với cặp mắt rất là “ngưỡng mộ” vì không hiểu tại sao vợ mình có thể uốn dẻo như rắn mà thân hình không kêu rôm rốp như cậu ấy. Along the same line, khi mình chui vào cái walk-in closet của mình để sắp xếp những món đồ phụ nữ như các thể loại vớ da mỏng, vớ da giày, stocking mùa đông, legging mùa thu, panty hose mùa hè là cậu ấy đều nhìn mình rất “respectfully”. Hóa ra là vì cậu không hiểu tại sao phụ nữ phải có nhiều thứ phụ tùng có cùng công năng nhưng nhìn rất khác nhau từ màu sắc đến hình  dáng như vậy, rõ ràng theo cô Marilyn Monroe xinh đẹp, cậu không hiểu thì mới nhìn vợ một cách trân trọng như vậy.

Trong tất cả các từ tiếng Anh mà mình từng học, cụm
từ khó hiểu nhất, bí hiểm nhất, huyễn hoặc nhất là từ “One day” (một ngày nào đó). Giống như một ngày nào đó tôi sẽ đến Dead sea, thả nổi người trên mặt nước của biển Chết, tôi sẽ nằm giả chết, hoặc lềnh bềnh trôi nổi trên biển để đọc một quyển sách của Orhan Pamuk. One day, chúng tôi sẽ “phượt” một chuyến từ bờ Đông sang bờ Tây của nước Mỹ. One day, tôi sẽ đi đến nơi hai chúng tôi đã từng đến, từng mua một ổ khóa, từng thì thầm vào đó bí mật tình  yêu, từng  treo ống khóa lên thành cầu và ném chìa khóa xuống sông. Chúng tôi sẽ tìm ổ khóa mình đã treo trong hàng triệu ổ khóa trên thành cầu. Chắc là sẽ tìm không thấy, chắc là sẽ tuyệt vọng mà hỏi nhau “Đời thì ngắn mà sao chúng ta toàn làm những điều vớ vẩn?” Mà one day đó là khi nào?! 

P.S: Cậu ấy vừa phát biểu: Nhìn vào hình là biết sẽ không tìm ra rồi, còn đi đến nơi để làm giề? 

Bạn T đang mừng vì mùa hè được đi tắm biển còn bạn K lần đầu bắt được con gì nó búng tanh tách trong tay bạn làm bạn rất khoái chí mặt mày sáng rỡ.


No comments:

Post a Comment