Saturday, March 1, 2014

Don't mess with Texas (2)





Tuần này là Go Texan week ở Texas. Như entry trước tôi đã nói, hầu hết các bạn sinh ra và lớn lên ở đây đều rất “Proud to be Texan” nên từ bác bảo vệ già vốn là cảnh sát về hưu cho đến bạn radio talk show host yêu quý của tôi đều rất ư là serious về những gì “nên” diễn ra và “phải” diễn ra trong tuần lễ này.

Đầu tiên là công ty của tôi. Từ cuối tuần trước, chị trợ lý Vice President đã phát thảo một bản khen thưởng cho những người nào biết nghiêm chỉnh thể hiện tình yêu Texas. Giải thưởng rất đơn giản, một tuần không phải mặc quần áo công sở, chỉ cần ăn mặc casual là được (dân Mỹ vốn thực dụng nên nếu được mặc quần jean áo T shirt, không phải đóng thùng hay mặc váy là mừng lắm- đỡ phải tốn tiền dry clean). Nếu bạn nào chịu khó “deck out with Western gear”- ăn diện theo chủ đề Go Texan thì sẽ nhận phần thường rất oai là những đồng tiền vàng (gold coins) đem về cho nhóm. (Lần đầu tiên nhận gold coins tôi vui sướng như trẻ con được kẹo. Vì Gold coin quá đẹp, to tròn lóng lánh, có phù điêu của Nữ thần Tự Do và George Washington hai mặt hai bên,  lấp lánh như những đồng tiền vàng trong truyện cổ tích của anh em nhà Grimm. Phải nói thêm là  khi phát hiện ra các gold coins này không có giá trị giao dịch bên ngoài xã hội, tôi tặc lưỡi liên tục 15 phút như thạch sùng sắp chết trong não nề thất vọng). Nhờ những đồng tiền vàng này mà các nhóm sẽ có những bữa ăn sáng, Bbq, pizza, Haagen Daz ice cream, snack giữa giờ… nhóm nào càng có nhiều vàng, nhóm ấy sẽ càng có nhiều bữa ăn miễn phí. Bạn biết rồi chẳng có gì là free lunch, nhưng mà có vài bữa thế này một tháng cũng đỡ, không phải nặn óc suy nghĩ xem phải mang gì theo mỗi sáng đi làm. Để được 1 đồng tiền vàng bạn chỉ cần mang/mặc/đội Western gear (trang phục miền viễn Tây) như cowboy boots, cowboy hats, dây nịt của cowboy hay cowgirl, áo nỉ, khăn quàng cổ của dân cowboy hay là áo/quần/nón có in hình ngựa trên đó. Dễ ẹc,  xứ này xứ cao bồi,  nhà ai chả có mấy thứ này.


*************************

Vui nhất là buổi trưa khi đi tập strength training ra tôi va vào hai anh cao bồi văn phòng, hai anh cao, to, vai rộng, mang ủng mặc áo sơ mi kẻ sọc, jean và đội nón cowboy rất rộng. Các anh vừa đánh pingpong xong với nhau xong, đang còn thở hồng hộc, vừa nhìn thấy tôi thì cười rất tươi “Hi yoga guru, let’s have lunch together”.  Bị mang tiếng là yoga guru  không phải vì tôi có nội công thâm hậu gì hơn họ, chẳng qua là lúc cả phòng  tập đang rất thanh thoát yên  tĩnh, cả đám đang luyện  vài  tư thế rất khó khổ- như là đứng một chân, chân kia dạng ra  90 độ  song song với mặt đất, một tay nắm vào ngón cái của bàn chân đang dang ra, tay kia uốn sát cơ thể đang co gập song song với  mặt đất thì  hai bạn tráng sĩ chăn bò người cứng như củi này rung  bần bật như người giật kinh phong rồi bất ngờ nhảy chồm  chồm  như ngựa chứng - chỉ thiếu 1 mỗi hành vi sùi bọt mép là bức tranh sẽ hoàn hảo. Thấy tôi đứng cạnh nhắm nghiền mắt rất “zen” (dù đang gồng để khỏi cười ặc ặc trước tài yoga của hai bạn), các bạn trầm trồ thán phục, “whoa, whoa, she is doing it”...Lần này rủ đi ăn, tôi đoán chắc là để hỏi bí kíp… tôi từ chối ngay, anh mập hơn có vẻ dỗi “Why do you always say no, you never make time for
us?”, tôi cười “Sorry but I can’t, I am just too busy”…không lẽ  tôi nói bọn mày suốt ngày rủ người ta đi mà không báo trước, tao bận còn không có thời giờ thở nữa huống chi là đi với chúng mày?” Meetings, presentation, conference ngay sau giờ ăn trưa làm tôi chẳng bao giờ có thể lấy những bữa ăn dài hơn 45’, mà đi ra ngoài ăn thì ít nhất cũng mất 1 tiếng. Thấy hai tráng sĩ chăn bò có vẻ không hài lòng vì bị từ chối, tôi đành tặc lưỡi thưa với các bố, các bố muốn rủ con đi thì phải nói người ta trưc để người ta sắp xếp, đời con vất vả quen sống như robot nên không có thời gian hở tí là sểnh ra ngoài.. Hai cao bồi văn phòng có vẻ ngượng ngùng nên tẽn tò nhìn tôi với ánh mắt thương hại.  

************************

Trở  lại với  Texan week, bận vậy  mà tôi vẫn cố dành thời gian để làm giám khảo cuộc thi Chili cook
off.  Chili con carne là một món mang đậm truyền thống của Tây Ban Nha hay Mễ Tây Cơ (tiếng Anh là Chili with meat), gọi tắt là Chili, nay đã trở thành một món phổ biến của miền Tây Nam nước Mỹ. Người châu Á nghe chili tưởng là ớt, nhưng với món này, ớt không phải là thành phần cơ bản mà là thịt. Dân Texas xem đây là 1 món thịt hầm cơ bản, thường có mặt trong nhiều tiệc tùng hội họp. Thịt (thường là bò) băm/xay nấu với ớt khô, tỏi, củ hành, cà chua xay, đậu mềm nhừ và cumin (1 loại vị hương mà tôi quên mất tên tiếng Việt là gì rồi). Đây là món bắt buộc để bắt đầu tuần  lễ Go Texan week (giống như cuộc thi nấu bánh chưng trước Tết bên nhà).  Món ăn nấu cực dễ và nhanh, thơm lừng mùi cumin  có thể được ăn chung với chips hoặc ăn vã. Ngôi làng Whispering Pines-  Những cây thông thầm thì của tôi năm nào cũng tổ chức cho các cowgirl thi món này, công ty năm nào cũng thi món này, Rodeo cũng có chili cook off để bắt đầu mùa Rodeo. Chắc vì  tôi nấu nhiều lần món này quá mà đạt giải (theo lời bạn  Karlie nhà tôi, this is the best stew dish mommy cooks)và trở thành Queen of Chili năm trước, năm nay lại được mời làm giám khảo. Thật khó mà làm giám khảo chấm điểm ai sẽ về nhất…vì phần lớn các bạn đều nấu rất tuyệt.  Họ có những hand down recipe truyền cho họ từ mấy đời trước nên tôi đúng là chó ngáp phải ruồi khi đạt giải năm rồi, đem về những 5 đồng tiền vàng cho nhóm. Năm nay thì sẽ phải cầm cân nảy mực.  Chắc là sẽ chết vì không biết lấy ai bỏ ai.

À, mà tôi vừa nghĩ ra tiêu chí tuyển lựa, tôi sẽ chọn cowgirl văn phòng nào đẹp nhất, lông mi cong
nhất, biết cách ăn mặc mà không lộ mỡ bụng, eo, và đùi nhất. Dĩ nhiên bạn sẽ nói cái này dễ ẹc, em nào  chưa đẻ chửa, chưa béo phì sẽ nằm trong tốp này, nhưng mấy em Mỹ con chưa béo phì thì thường vụng về nấu nướng (giống như tôi trước khi lấy chồng) nên sẽ không đủ can đảm và kiên nhẫn để đi thi. Các em Mỹ trẻ này cũng thường nhạt toẹt vì sống chưa đủ, trải nghiệm chưa đủ, những cái vinh nhục, hay dở, cay đắng ngọt bùi của cuộc đời nào đã nếm qua, nên món ăn mà các em nấu cũng không đạt được độ đậm đà như các chị gái đã đẻ chửa vài lần quen mùi nấu nướng. 

Các chị này là những chị gái rất chân phương, cuối tuần cưỡi ngựa vào rừng thư giãn, hùng dũng lái xe pick up truck khi cần đi xa, trồng rau quả sau nhà trên mảnh đất rộng bao la do họ tự tay canh tác, thả chó mèo dê ngựa sau backyard vốn được bao bọc xung quanh là rừng, sử dụng súng thuần thục như cầm dao gọt táo. Ngày thi các chị sẽ mặc quần jean bạc màu ôm sát đùi, áo sơ mi rộng bỏ ngoài quần, mang những đôi ủng  cũ họ vẫn dùng để cưỡi ngựa, mỗi chị sẽ cột tóc mình bằng mấy cái bandana hoa li ti duyên dáng, đem theo một thố đầy ú hụ Chili và vui vẻ serve các giám khảo. Khi nghe tôi than là thật khó để judge họ, họ sẽ cười phá lên nói một thứ tiếng Mỹ rặt Texas accent “Bless your heart” (Chúa sẽ phù hộ bạn...chữ your của họ thường kéo dài như vô tận).

Kệ cứ thấy ai đẹp là tôi sẽ vote. Vì Dostoievski chẳng nói cái đẹp sẽ cứu vãn thế giới” là gì.
Ít nhất cũng sẽ cứu tôi khi tôi làm giám khảo. 

**************************************


Ôi Texas women, chứ không phải các chị gái thành phố (city girls) hay chưng diện và se xua trong các shopping mall, suốt ngày quần quần quần áo áo, chải chải chuốt chuốt, mà là các chị gái da nâu rực vì nắng, đang hay đã từng chăn bò, cưỡi ngựa, bàn tay chai sần và tóc bồng tết đuôi sam sau gáy. Tôi thật lòng ngưỡng mộ các chị gì đâu!

No comments:

Post a Comment