Saturday, March 29, 2014

Nhớ bạn (3) - Đời thì dài mà giai thì nhiều


Bạn trai đầu tiên xuất hiện khi tôi cảm thấy mình cần phải chơi với một bạn nào đó "xứng đáng" với trình độ của mình. Tôi học hạng nhất trong lớp, dĩ nhiên là phải chơi với bạn học hạng nhì, chứ giao du với mấy đứa học hạng bét thì còn ra thể thống gì. Điều ngạc nhiên là tư tưởng cực kỳ sai lầm và ngu xuẩn này không phải do ba mẹ tôi truyền dạy mà là sản phẩm của quá nhiều ngày đọc tiểu thuyết lâm ly uỷ mị của Hồ Biểu Chánh, những cô nàng gia giáo xuất thân giàu có phải lựa chọn cho mình người "môn đăng hộ đối". Còn tôi 10 tuổi đang tự "làm khôn" thì phải chọn cho mình mấy bạn học giỏi cỡ tương đương thì mới "oách xà lách". Lúc tôi thi văn đứng nhất thành phố thì bạn này hạng nhì, lúc tôi giật giải nhứt tỉnh thì bạn nhì tỉnh, lúc tôi đạt giải 3 quốc gia thì bạn này…(well, you got the point). Trong lớp thì  khỏi nói bạn luôn xếp sau tôi. Tôi nghĩ, vì bạn là trưởng nam, lúc nào cũng cố gắng là con ngoan trò giỏi nên bạn ây mới học dữ dằn như vậy để theo sát tôi (dĩ nhiên là do sức ép của vị trí trưởng nam trong gia đình phải làm gương) chứ bạn biết rồi đó, con trai tuổi này thường chơi là chính... Câu "văn là người" đúng y bon với bạn. Bạn hay được cô giáo khen là văn bạn viết thể hiện bạn là người tốt bụng, những câu chuyện bạn kể luôn kết thúc bằng cái nhìn hồn hậu, dĩ nhiên là còn nhắn nhủ thầm kín- nào chúng ta hãy làm cùng cuộc sống tốt đẹp hơn (rất đúng chất con trai trưởng). Ngoài việc bạn học giỏi,
hiểu hết những gì tôi cần nói, những câu tôi cần đố (sao mà tôi thích các câu đố lúc 10 tuổi thế?) thì  bạn rất là thông minh và tâm lý. Tôi nhớ mãi sinh nhật 10 tuổi của bạn , cả đám được mời đến dự tiệc sinh nhật của bạn lúc 3h chiều. Sau khi ăn xong bánh kem, bánh bích quy và uống xá xị Tribeco thì tôi chỉ huy cả đám con gái xuống bếp phụ mẹ/dì/ cô của bạn nhặt rau để xào miến gà. Cả đám lăng xăng lít xít cố gắng làm lơ mấy cái bụng đang kêu ọc ọc trong khi mùi cari bò kho đang lan toả  ngào ngạt trong không khí...Cho đến lúc 5h chiều khi chúng tôi được lệnh phải giải tán thì cả bọn hụt hẫng như té từ trên thiên đàng xuống đất, đó là tea party- tiệc trà đầu tiên của tôi, tôi đi về thì đói như con sói...Bạn trai thông minh thương người chắc là nhìn thấy mắt cả đám con gái tối sầm lại và những gương mặt thuỗng ra vì thất vọng. Với bản tính thích happy ending và make the world a better place (lại rất đúng chất con cả), bạn dấm dúi cho chúng tôi mỗi đứa 3-4 cái bánh quy cầm hơi lúc đạp xe về, hihi... Dù sao cũng phải cảm ơn bạn vì bản tánh nhân hậu thương người. nhờ bạn mà chúng tôi đã không ngã lăn giữa đường và tôi biết tea party là gì (hehe).

Chơi với dân chuyên văn chán tôi chuyển qua dân

chuyên toán vào năm kế tiếp. Bạn này đích thị là công tử con nhà “đại gia”, cả gia đình dòng họ bạn chỉ có mỗi bạn là con trai. Bạn may mắn vô cùng vì mẹ bạn cưng bạn như trứng mỏng, dĩ nhiên là cưng luôn tôi vì tôi là BFF (best friend forever) của bạn. Mẹ bạn có giọng nói mượt mà như nhung và phong cách vô cùng quý phái. Tôi nhớ mỗi khi tôi đứng trước mẹ bạn tôi cứ như bị trời trồng, ước ao sau này là phụ nữ mình cũng có thần thái nhẹ nhàng như mẹ bạn. Nhà bạn thì sạch tinh tươm từ trong ra ngoài, lúc cả bọn chúng tôi đi những chiếc xe đạp xấu xí cũ kỹ thì bạn chạy xe đạp màu bạc mới cáu cạnh, sạch không có  
chút bụi, niềng xe, căm xe, th ắng xe trắng tinh trắng phốp. Bạn luôn xài những compa bút chì nước ngoài gửi về thơm nức mùi tư bản. Nhà bạn gần trường nhưng ngày nào bạn cũng vòng lên đón tôi rồi cả hai cùng đạp xe đi học. Dù bị cả trường chuyên
ghép đôi, cả hai chúng tôi đều không chút ngượng nghịu mà bỏ qua cơ hội để có tình bạn tươi đẹp. Chúng tôi cùng thích truyện kiếm hiệp nên ngồi hàng ngàn giờ huyên thuyên bình loạn về Lệnh hồ xung, Cô cô, Dương Quá, Hoàng Dung, Quách Tỉnh, Ti ểu Long Nữ, Triệu Minh, Trương Vô Kỵ, Chu Chỉ Nhược...nói chung là "bình loạn" văn chương Kim Dung với bạn này thì rất thích vì bạn cùng quan đểm với tôi về mọi mặt. Bạn còn vẽ đẹp, (sau này bạn trở thành kiến trúc sư nổi tiếng là phải) và hay vẽ tặng tôi những cánh thiệp xinh xắn dễ thương. Tấm thiệp đầu tiên mà tôi có trong đời là từ bạn, tôi vẫn nhớ như in chữ bạn nắn nót "Mùa hè sắp đến, chúng ta sắp xa nhau..." cái thiệp nhỏ xíu  bằng lòng bàn tay, làm từ  giấy pơ luya cam với nét vẽ mực xanh học trò rất mộc mạc, được luồn vào khe của nhà tôi khi tôi đi vắng..
Lớn hơn chút nữa tôi chuyển qua chơi với dân chuyên Anh, bạn này là con trai trưởng, rất nghiêm nghị và đầy trách nhiệm (tuc gọi là "ông cụ non"). Bạn bị "first love" bỏ rơi nên tìm tôi để tâm sự. Bạn sở hữu hai hàng lông mi rất cong và rất dài, nên hay bị tôi trêu là lông mi bò. Dù bị ghẹo bạn cũng không bao giờ khó chịu tức tối, vì bản tính của bạn rất rất hiền. Hai chúng tôi có thể ngồi hàng giờ để buôn về tất cả những chuyện xảy ra trong trường, với những đứa bạn xung quanh, thậm chí về hàng xóm của bạn... Tôi còn nhớ bạn “mọc rễ” nhà tôi từ 7h tối đến quá 10h đêm vẫn không nhúc nhịch, lúc 9h bạn bị ba tôi ra tằng hắng, nhắc khéo "Con ơi mai còn đi học". Bạn vẫn say sưa tán phét không hiu ý phụ huynh, đến 10 gi ba tôi lại  lượn ra, lần này thì trợn mắt "Thằng này, mày đi về nhà ngủ, ngày mai đi học".. bạn có vẻ bừng tỉnh, lủi thủi dắt xe ra về. Lúc bạn về ba tôi còn căn vặn, hai đứa mày nói cái gì mà nói nhiều thế? Ba tôi đâu có biết tôi là trưởng lớp từ lớp 1 đến lớp 12, lúc nào chẳng có nhu cầu cần “ăn cơm nhà  vác tù và hàng tổng” Tính tôi lại hay nể bạn nên lúc nào cũng sẳn lòng ngồi nghe nhứt là những lúc đời người ta khó khăn trắc trở như lúc  bạn thất tình, ba bạn bị tai biến, em bạn bị thần kinh… bạn tự dưng phải thành trụ cột của gia đình. Đời quả khó khăn khi người ta mới mười mấy tuổi đầu nhưng đã có nhiều những trọng trách quá lớn cần phải chia sẻ (còn tiếp).

No comments:

Post a Comment