Saturday, March 15, 2014

Nhớ bạn (1)




Đời tôi toàn gặp những đứa bạn thông minh, xuất sắc, giỏi giang hay may mắn

Điển hình là lớp 1, tôi chơi với một con bạn, cái gì nó cũng biết, cũng giỏi. Nó là đứa bạn đầu tiên mà tôi được đến nhà để sleep over. Lúc đó là mùa hè, nhưng tôi hoàn toàn không có khái niệm sleep over hay  summer camp hoành tráng như bọn trẻ con ở Mỹ này.  Tôi đã chia tay lớp 1, chuẩn bị vào lớp 2 và đang phiền muộn vì có thể sẽ không được học cùng với nó nữa.  Nó cũng con nhà giáo. Mẹ nó và mẹ tôi là bạn dạy chung trường, ba nó và dì tôi lại làm  chung xí nghiệp nên hai nhà biết nhau khá rõ. Khi mẹ cho biết tin tôi được đến nhà nó  chơi cả weekend, dĩ nhiên là tôi nhảy cẩng vì sung sướng. Ba của nó làm việc ở Trung tâm nghiên cứu khoa học kỹ thuật môi trường nên nhà nó là một nơi cực kỳ thú vị. Trước nhà nó có giàn nho, trái nho nhỏ thôi nhưng ngọt lịm (phải nói thêm xứ tôi ở quanh năm nắng nóng thì nho là một xa xỉ, nho ngọt thì càng xa xỉ hơn), sau nhà lại là giàn bầu đầy trái treo lủng lẳng.

 Cách nhà một hàng rào đầy rau mùng tơi là  đồng ruộng mênh mông, nơi tôi ra xem ba nó quây lưới nuôi ếch, thả cá lóc, và ngưỡng mộ nhìn nó, lúc đó bé  tí  ti lội ruộng bắt cá lóc bằng hai tay rất ngon lành (sau này nghe thành ngữ bắt cá hai tay tôi hay nghĩ đến nó, bắt cá hai tay thật ra cũng đâu có tệ!).. Tôi nhớ nhất là tôi và nó trèo cây hái mận bằng một tay, vì tay kia bận cầm vốc muối ớt- để lên đến nơi có sẳn muối chấm mận. Hai đứa cứ trèo lên lại tuột xuống, trèo lên lại tuột xuống, hết  bám lại víu cành cây bằng một tay, mãi vẫn ở dưới gốc mận. Cuối cùng con bạn thông minh của tôi đưa ra sáng kiến "Thôi bà cầm hết muối đi, để tay tui rảnh tui đẩy đít bà lên!". (Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao hai đứa con nít 6 tuổi có thể kêu nhau bằng bà xưng tui ngọt sớt như vậy?). Tôi chắc chắn mình ăn rất nhiều thứ cao lương mỹ vị ở nhà nó nhưng vì lý do nào đó tôi chỉ nhớ mỗi bữa cơm  trưa  đầu tiên do nó nấu. Nó nhóm lửa, vo gạo, nấu ra một nồi cơm trắng thơm nứt mũi trong cái niêu bằng gang có dính tí  xíu  cháy ở đáy nồi. Khi tôi đang hít hà tưởng tượng mình sẽ ăn hết niêu cơm con con này không cần thức ăn thì bà nội nó đem ra dĩa một dĩa bầu luộc rất to, một chén chao và dĩa nước mắm dầm mấy trái trứng (gà nhà đẻ)... Một bữa ăn organic tuyệt vời mà tôi không thể nào quên được.


Đến lớp ba tôi lại gặp một challenge khác. Tôi kết thân với một bạn cao hơn tôi một cái đầu (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), bạn này nấu ăn, cụ thể là xào (rau) và chiên (cơm)ngon tuyệt vời. Để giữ cọng rau màu xanh, bạn (mới 8 tuổi) đã biết cần luộc sơ rau rồi đập dẹp dẹp tép tỏi cho vào chảo, xèo xèo, thơm nức mũi.  Rau muống bạn xào cọng nào cọng nấy mướt mát, xanh um, thơm thơm, giòn giòn ngọt ngot. Cơm chiên của bạn thì chỉ có tí dầu ăn, tỏi và 1 quả trứng con con cùng rất rất nhiều tiêu, thế mà chúng tôi chén tì tì hết cả cái chảo cơm to, làm chị, mẹ, ba và anh của bạn rất nhiều phen ngỡ ngàng. Me của bạn này (cựu tù nhân Côn Đảo, thêu áo gối trong nhà tù còn đẹp hơn mẫu thêu ngoài chợ) thì thương tôi rất mực, thi thoảng bác còn cắt móng tay, móng chân cho tôi và hỏi xem tôi có thích gội đầu bằng nước hương nhu và lá sả.  


Tôi và bạn hay băng qua con lộ trước nhà để đi qua rẫy, nơi có mấy luống ngô, đậu bắp luôn mơn mởn trĩu quả, mấy giồng rau lang, rau muống, khoai mì xanh um tươi tốt.  Sau này tôi phát hiện ra bạn còn hát hay như hoàng oanh/hoạ mi/sơn ca thứ thiệt (tôi vẫn chưa phân biệt được sự khác nhau của ba giọng hót này).  Bây giờ bạn vẫn hát rất hay và thường đọc blog của tôi, hihi, làm mỗi lần đi karaoke với bạn là tôi phải ngồi im thin thít nhìn bạn với ánh mắt ngưỡng mộ. Vì giả sử nếu tôi có can đảm hát, tôi chắc chắn nó sẽ bảo tôi shut up, nó sẽ nói rất nhẹ nhàng một câu gì đó nhưng đại loại suy ra là "Thôi "bạn này" im đi để "bạn" hát hầu "bạn này" (lại một cách xưng hô rất là ngộ nghĩnh phải không?")



Lên lớp 6 tôi đi trường khác, dĩ nhiên là chơi với hai bạn khác, tâm đầu ý hợp đến mức lập ra một nhóm gọi với tên gọi rất hoa mỹ là Bạch lập phương (khối màu trắng). Ba đứa cùng lập ra một dạng chữ viết chỉ có ba chúng tôi có thể hiểu, đại loại như I love you thì sẽ viết là J mpwf zmv..(well, you know the logic)...Chúng tôi cùng thích một loại sách, nghe Beatles, Carpenter, Lobo, Elton John, Eagles, Michael Jackson… thích tiếng Pháp, viết chữ thì tập cho nét giống y nhau, và gay go hơn nữa là bắt đầu để ý đến bọn con trai..Mà con trai tuổi này bạn biết rồi đó, chúng mà nhỡ thích ai thì không biết cách giấu diếm, nên hai bạn thông minh tuyệt vời của tôi bèn nghĩ ra trò mình sẽ ngồi dưới gốc phượng nhìn xem đối tượng nào đang nhìn đứa nào, bao nhiêu lần trong một phút. Quả là một cách sử dụng đồng hồ tuyệt vời phải không bạn? 

Trong hai bạn này có một bạn may mắn hơn cả, vì lý do là bạn ấy không có bố. Ít nhất hồi đó tôi nghĩ là  bạn may mắn, vì bao nhiêu tình cảm trên đời mẹ bạn dồn hết cho bạn. Mẹ bạn là single mom mạnh mẽ, kiên cường nuôi 3 anh em bạn bao nhiêu thì mềm mại, ngọt ngào với bạn bấy nhiêu. Sự ngọt ngào của bác nhiều bao la bát ngát đến nỗi tôi cũng được hưởng sái. Vừa nhìn thấy tôi đạp xe đến (mà sao mỗi tuần tôi cứ phải đến vài lần vào đúng lúc 3h chiều khi gần đến giờ snack) là thể nào bác cũng âu yếm hỏi tôi: Con ăn gì, ăn ốc luộc nhé hay nghêu luộc, hay hôm nay ăn bún mộc, bún riêu, canh bún, bánh xèo nhé? Rồi chỉ cần nghe chúng tôi ra quyết định là bác nh chị người làm mua thức ăn về hầu hai công chúa. Trời những con ốc mập ú ủ  mình  trong lá ổi, lá sả, lá chanh và chén nước mắm thơm lừng làm tôi không sao chia tay bạn được, dù thỉnh thoảng hai đứa cũng giận hờn cãi vả đủ cả (tình bạn có tính toán, hehe)...

Con bạn còn lại thì cực kỳ xinh đẹp. Nhà bạn gốc Huế, chắc có dòng i hoàng tộc (họ ngoại của bạn là Tôn Nữ...) nên bạn rất dịu dàng, rất e ấp và rất duyên dáng. Nói chung cái gì của bạn cũng over the top, bạn mặc váy áo thì ủi cực thẳng, viết chữ thì cực đẹp, học thì cực giỏi, nhà thì cực kỳ gia giáo. Tôi nhớ mình đã hàng nghìn lần tự nhủ, kiếp sau mình mà là con trai, mình sẽ đi theo bạn này, suốt ngày, suốt đời, suốt kiếp...Nói chung tôi có biggest crush với bạn này. Dĩ nhiên là tôi ngưỡng mộ cả  hai bạn vì dòng i, gia đình và vẻ đẹp của hai bạn.

Lớn lên một chút tôi ngưỡng mộ hai con bạn khác vì hai điều khác. Một bạn thì gương măt xinh như hoa, đi đến đâu là các anh quay hết đầu nhìn lại. Tôi và nó từng ngồi phân tích- tích phân xem tại sao đàn ông thích nó, vì tất cá các nét của nó tách ra thì bình thường hoặc xấu nhưng đặt chung với nhau lại thì làm khuôn mặt nó trở nên rất xinh xắn. Phải nói là nó được trời ban làn da trắng như sứ. Kết luận của tôi là " Thôi tao không biết tại sao, trời cho mày mày hưởng!" Còn nó thì bảo "Tao rất thích mày vì tính mày lạnh, mày chả bao giờ ghen tỵ với nhan sắc của tao" (Dĩ nhiên tôi thừa biết nó là mình hac xương mai còn mình thì mình quạ xương voi nên chả bao giờ ganh tỵ với nó). 

Con bạn còn lại thì được tôi ngưỡng mộ vì chính sách velvet glove (bao tay nhung) bởi tính tình nó cực kỳ phúc hậu. Nó được sinh ra trên đời với mission là không làm ai buồn. Nó luôn cư xử rất nhẹ nhàng và phải phép với mọi người. Nhiều khi tôi có cảm giác hàng ti tỉ chuyện rơi vào tay tôi thì sẽ hỏng be bét nhưng nó biết cách walk on the eggshell (đi trên vỏ trứng) làm cả nhà đều vui vẻ. Gia đình của hai đứa này cũng cực kỳ quý tôi.

Trong nhiều năm liền, 30 Tết chúng tôi luôn được một phần mâm cỗ ngày Tết với những món ngon nhất trần đời, mùng 1 Tết ở nhà đứa khác và mùng 3 Tết là ở nhà tôi. Chúng tôi cùng cuốn bao nhiêu cuốn rau với nhau, bằng dưa giá chua, thịt kho tàu, ăn cùng nhau bao nhiêu đòn bánh Tét, lạp xưởng tươi, múc bao nhiêu vá của nồi canh khổ qua dồn thịt, xé bao nhiêu cái nem tré. không chỉ cùng thưởng thức món ngon vật la, chúng tôi cũng đã ở bên nhau những ngày tháng luyện thi đại học đầy khổ ải, ở nhà mỗi đứa, hết nằm lại ngồi, lê lết giải bộ đề thi  từ  7-8 hđến 11-12h khuya, từng sống rất nhiều ngày bằng mì gói nấu cà chua hay bánh mì không, chỉ để dành tiền mua sách. Lúc rảnh rỗi, cả bọn còn đạp xe lọc cọc đi Sài gòn mua thiệp Giáng sinh về trước trường đứng bán hòng kiếm tí tiền để mua sách vở. Chúng nó cùng với tôi thật ra là toàn là lũ con nhà nghèo, nhưng chẳng bao giờ nghĩ đến tiền và lúc nào cũng có thể nô giỡn, lúc nào cũng có thể cười rất tươi và lòng rất vui bởi  niềm vui là tất cả những gì chúng tôi có.

Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn nghĩ mình cực kỳ may mắn có những đứa bạn như vậy trong những năm đầu đời. Và tình bạn của chúng tôi sở dĩ được vững bền là nhờ tình yêu thương mà lũ chúng tôi nhận được từ gia đình. Nhờ nó mà tôi luôn được chào đón một cách ấm áp nồng hậu nhất khi đến chơi với chúng nó (chứ chẳng phải vì tôi học giỏi, luôn có thành tích này nọ).

Người Mỹ có câu “You can't give people what you don't have (bạn không thể cho đi cái bạn không có)- tôi cho rằng lũ bạn tôi là những đứa bé rất được yêu thương, trân trọng. Nhờ được filled up bằng tình yêu và năng lượng từ gia đình mà chúng tôi đã có th dành cho nhau những gì tươi đẹp nhất trong quãng đời đầu tiên của chính mình. 

We did have joy, we did have a lot of fun, we did have all the seasons in the sun. Yeah, we sure did.

1 comment:

  1. Bây giờ tôi vẫn nghĩ mình cực kỳ may mắn có những đứa bạn như vậy trong những năm đầu đời . Và tình bạn của chúng tôi sở dĩ được vững bền là nhờ tình yêu thương mà lũ chúng tôi nhận được từ gia đình .
    ............................
    thép hòa phát | thép hộp mạ kẽm

    ReplyDelete