Monday, May 5, 2014

Nhìn những mùa thu đi...


Tôi được giới thiệu nhạc Trịnh từ những năm 6,7 tuổi."Nhìn những mùa thu đi" là bài nhạc tôi hát theo nhiều nhứt, ưng ý nhứt. Bạn tôi nói nhạc gì sến vãi, nghe là biết sản phẩm của tầng lớp tiểu tư sản trí thức chế độ cũ, sao mà uỷ mị, sao mà ướt át. Thì còn gì nữa, chính là họ đó, các cậu các dì, các bác của tôi. Họ chính là sản phẩm của trí thức tiểu tư sản cũ. Những năm 80, khi văn hoá Sài Gòn cũ bị cấm, họ âm thầm chép nhạc này vào những quyển vỡ đóng bằng tay. Không có tiền, họ dùng  loại giấy rẻ tiền nhứt của nhà máy giấy thải ra, đã ngã màu cũ kỷ ố vàng, họ đóng lại thành tập sách, dày cả nghìn trang. Họ trang trí tập nhạc công phu, cầu kỳ, bằng thứ tình yêu và tiếc nuối dành cho những vẻ đẹp đã mất. Hằng đêm họ cầm tập nhạc mình yêu quý, họ cất tiếng hát đưa tôi vào giấc ngủ. Tôi đã từng không hiêu lời bài hát, từng không nhận ra những chữ G, M, T khi chúng được viết hoa rất khéo trên tựa bản nhạc, từng không hiểu tại sao các dì tôi phải vẽ sóng vẽ mây bên cạnh bài Biển nhớ, mẹ tôi phải nắn nót viết từng dòng nhạc dưới những cái tựa bài vốn đã được viết/ vẽ hết sức công phu. Sau này tôi mới hiểu sau những binh biến thời cuộc, khi vết thương chưa lành, nhạc là thứ duy nhứt người ta có thể ẩn náu, để còn có thể cảm thấy cuộc đời còn tươi đẹp. Sau này tôi đã hiểu mình thích loại nhạc này vì nó sến nhưng mà nó "nhã". Mà ở đời đâu phải ai cũng "nhã" được đâu, phải không bạn? (Giống như bạn đang bị theo đuổi bởi hai anh chàng- một anh nhà giàu mới nổi- neauveau rich- trình độ kém, chẳng coi việc học hành mở mang đầu óc làm trọng, nhưng tiền anh ấy thì đông như quân Nguyên, miệng anh thì ngọt như mật, ngày nào cũng lên FB/Instagram post hình mình chụp bên các chân dài"thích anh nhưng anh không thích lại" và những món quà mà anh đã "hào phóng" cho những người xung quanh (trước khi cho đi phải chụp hình làm bằng chứng) nhằm gửi gắm thông điệp với bạn là “Em ơi, anh delicious (ngon) lắm em ạ”. Còn anh kia thì đúng là đương thì đích thị Hàn công tử, nhà giàu mấy đời nhưng mà tính tình thì lạnh (giống last name của ảnh), không thích "xoắn", cũng chả ưa làm nổi lu xu bu trên mạng xã hội, thời giờ rảnh ngoài lúc phải làm việc thì anh âm thầm lo giúp đời giúp người, và đầu tư phát triển bản thân mình. Hai anh đều giàu, đều đẹp, đều lịch thiệp, đều delicious… Đặt hai anh lên bàn cân, mặt bạn nhăn nhó đỏ bừng, giờ biết lấy ai bỏ ai (tình yêu có tính toán) dưng mà theo tôi, yêu anh nhà giàu từ mấy đời trước nó vẫn "nhã" hơn bạn ạ :)).

Trở lại với chủ đề "Nhìn những mùa thu đi", tôi chỉ mượn bài hát này để nói với các bạn không còn trẻ nhưng cũng chưa già đã viết mail/ chat để hỏi tôi tư vấn. Họ nói bây giờ mình hoang mang quá, đời mình đã có đủ mọi thứ rồi, mình không còn ham hố gì nữa, vậy làm sao mà bước tiếp? Chẳng nhẽ cứ sống cầm hơi, sống  vì con?  Chẳng nhẽ cứ tuân thủ nguyên tắc" sống qua ngày chờ qua đời ?

********************************************


Tôi đảm bảo 100% bạn chưa đọc câu chuyện thần thoại sau đây khi bạn nghĩ mình nên tiếp tục sống mòn/ chết mòn.

Chuyện kể rằng "Ở một ngôi làng nhỏ hiền hoà và bình dị ven biển có anh chàng trẻ tuổi, tráng kiện làm nghề chài lưới. Anh có gương mặt vuông vức, ưa nhìn, cơ thể rắn rỏi, vòm ngực và đôi cánh  tay săn chắc mạnh mẽ. Bà con trong làng hay bảo nhau anh chàng đánh cá này thật may mắn vì Thượng Đế đã ban cho anh vẻ đẹp cứng cáp, hùng dũng của dãy núi xanh thẫm sừng sững phía chân trời. Vì tư chất anh thông minh, bản tính anh cần cù chịu khó nên mỗi ngày quăng lưới anh đều thu được những món quà biển cả. Anh sống phong lưu với những thành quả mình đạt được.

Đến một sáng ngày kia, khi những tia nắng đầu tiên đang chiếu lấp lánh qua hàng cây dương trước nhà, anh chàng đánh cá đẹp trai thức dậy. Lăn qua lăn lại trên cái phản gỗ giữa nhà, tự dưng anh không muốn đi đánh cá nữa. Anh nhớ đến mấy anh chàng bạn anh đã đi về kinh thành kinh doanh, Người thì kinh doanh bánh canh chả cá (cá do anh bắt cho thương lái chở lên kinh thành), người thì làm chủ hãng mực một nắng (cũng do anh câu được vào những đêm cuối tuần), người thì làm chủ tiệm cao lầu seafood. Thi thoảng chúng cũng về quê, kể cho anh nghe cuộc đời bọn chúng ở kinh thành, whoa, những cuộc đời thật sinh động, đầy màu sắc và hấp dẫn. Anh muốn trải nghiệm cuộc sống kinh đô nhưng anh tự nhủ, mình mà bén mảng lên chốn phồn hoa đô hội ấy, thì chết chứ chả chơi. Thứ duy nhứt mà mình giỏi và rành rẽ là đánh cá. Mà kinh thành thì làm gì có cá để đánh. Mình mà lên đó thì làm gì để sống. Sau một hồi lăn qua lăn lại, anh đứng dậy mặc quần áo rồi nhăn nhó buồn rầu vác lưới ra biển. Hôm nay anh có hẹn phải cung cấp cá trích cho thằng bạn làm chủ tiệm bánh canh chả cá.


Anh quăng lưới và 5 phút sau cảm thấy mẻ lưới của mình đã rất nặng. Anh vui mừng sung sướng, gương mặt đẹp trai rắn rỏi nhoẻn nụ cười sung sướng. Nhưng khi anh kéo được cả tấm lưới lên bờ thì nỗi vui mừng nhanh chóng nhường chỗ cho cảm giác thất vọng não nề. Giữa tấm lưới rộng chỉ là một chai xá xị nhỏ. "Làm quái gì mà nó nặng như thế nhỉ?" Anh tự hỏi và bước lại cầm cái chai lên ngắm nghía. Cả cái chai thuỷ tinh màu đen tuyền, nút chai cũng  làm bằng thuỷ tinh đen. Từ chai đến nút chai không có kẻ hở nào để ai có thể bật nút chai và mở nó ra.

Anh chàng đánh cá nổi tính tò mò, anh lẩm bẩm "Phải có cách gì chứ". Đầu loé
lên một suy nghĩ, anh cầm cả cái chai ném vào hòn đá to dưới chân mình. Cái chai kêu xoảng vỡ tan tành và tức thì một cuộn khói trắng xoáy tít dưới chân anh. Cuôn khói tan dần và anh nhìn thấy một vị thần nhỏ bé, tóc bạc như cước tay cầm phất trần giống đức Thánh thượng lão quân anh thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy trên mấy bức tranh trong ngôi chùa đầu làng. Vị thần nhỏ bé bằng ngón tay cái  đứng cạnh chân anh. Khi anh đặt vị thần lên lòng bàn tay mình thì v thần nhìn anh mắt lấp lánh vui mừng
-         Cảm ơn con đã giải phóng ta khỏi cái chai quái ác này. Ta đã bị nhốt 1,000 năm trong cái chai này con ạ. Bây giờ ta sẽ bay về trời, cảm ơn con chàng trai tốt bụng.
-         Nhưng mà thần ơi, bụt ơi, phật ơi cái này không đúng kịch bản. Anh chàng đánh cá thốt lên.
-         Vậy thế nào mới đúng kịch bản? Vị thần bé nhỏ tò mò.
-         Dạ, con được dạy từ trường fishing college là nêú may mắn trong đời đánh cá khi mình mở nút chai thấy một vị thần là lập tức mình phải xin một điều gì thì mới là đúng kịch bản, thưa ngài.
-         Ái chà chà, làm khó nhau nhỉ? Vấn đề là ta đã bị tước hết phép nên không thể làm gì cho con được. Nhưng ta có thể cho con 1 lời khuyên nếu con muốn
-         Thưa ngài thực ra là con đang rất cần một lời khuyên ạ. Thế là anh chàng đánh cá đẹp trai kể cho vị thần nghe những ước ao, niềm đam mê, những giấc mơ cùng với sự sợ hãi, lo âu, buồn phiền của mình về việc đến kinh thành.
Nghe xong vị thần bé nhỏ gật gù.
- Có hai loại người trên đời này con có biết không? Loại 1 sống bằng cách nghe hơi nồi chõ, chỉ biết nghe/nhìn/ngắm cuộc đời trôi qua bằng trải nghiệm của người khác. Loại 2 sống bằng cách lăn xả vào đời, làm điều minh yêu thích, sống đời có ích và cuối đời khi xuôi tay nhắm mắt sẽ ra đi trong hạnh phúc vì những gì mình đã tạo ra/ để lại cho đời. Ta vì mang tội với Thượng Đế nên bị giáng từ loại 2 sang loại 1, một nghìn năm này nhìn đời qua cái vỏ chai xá xị, ngày  nào  cũng buồn bã rên rỉnhìn những mùa thu đi tay trơn buồn ôm tiếc nuối”... Nhưng mà ta là Thần tiên, ta được Thượng Đế cho second chance, còn con là người, con có 100 năm thôi, con có biết không?

Anh chàng trẻ tuổi gật gù đang định mở lời cảm ơn vị thần nhỏ bé thì ông đã biến mất, như chưa từng bao giờ xuất hiện. Tưởng mình daydreaming, anh chàng cắn môi nhìn xuống dưới chân, thấy một đống mảnh thuỷ tinh vỡ vẫn đang nằm tung toé giữa những hòn đá.
***********************************
Cho nên lần tới khi bạn đi cà phê và thong dong rung đùi ngồi nghe "Nhìn những mùa thu đi",  bạn nghe thì cứ nghe nhưng tôi hy vọng bạn sẽ mĩm cười nhớ đến câu chuyện anh chàng đánh cá, triết lý sống mòn và lão thần tiên biết hát nhạc Trịnh này, bạn nhé!


2 comments:

  1. Vô tình vào blog này và đọc những bài viết của bạn. Không thề nào kìm được khi phài đề lại comment. Bạn viết hay và có rất nhiều điều khiến cho người đọc cảm thấy yêu thương cuộc sống này nhiều hơn. Cám ơn bạn. Phong Nguyễn.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn Phong ơi, rất cảm ơn bạn đã đọc blog của mình. Mình có facebook page ở đây nếu bạn muốn add vào thì click "like" những bài mới sẽ nhảy ra trong news feed của bạn. Keep reading

      https://www.facebook.com/pages/S%E1%BB%91ng-%E1%BB%9F-M%E1%BB%B9/635848033226789?ref=aymt_homepage_panel

      Delete