Saturday, May 17, 2014

I will let you know my hand!



Trước vụ việc mấy hôm nay bên nhà căng thẳng, biển Đông dậy sóng, lòng dân bấn loạn thì công ty tôi gửi thông báo như thế này ra cho toàn bộ mấy ngàn nhân viên ở Mỹ.
 
"Vietnam - China Sea Tension - Riot in industrial zones in southern VietnamProtests involving many factory workers have occurred over the last 2 days in response to the state-run China National Offshore Oil Corporation (CNOOC) moving a large oil rig into a contested area of the South China Sea in early May. The Vietnam-Singapore Industrial Park where the protests, riots and burning of Chinese factories is taking place, is located approximately 94km northwest of Vung Tau where the TP6 calls and approximately 25km north of the port area in Ho Chi Minh City. If the situation continues in the coming days, our customers can expect delay in their production, cargo delivery and trucking. Based on the severity of the impact to production our utilization will likely be affected. We will continue to update you as the situation develops. Below are some links to news releases on the protests".

(Căng thẳng Vietnam Trung Quốc, bạo động ở các khu công nghiệp miền Nam Vietnam liên quan đến công nhân phản đối việc Trung Quốc đưa dàn khoan lớn vào vùng biển có tranh chấp hồi đầu tháng 5. Khu công nghiệp Vnm Singapore nơi xảy ra các cuộc phản đối, bạo đông, đốt nhà máy TQ nằm cách Vung Tau 94km về hướng Tây Bắc, và cách SG 25km về phía Bắc. Nếu tình hình còn tiếp diễn khách hàng sẽ bị  ảnh hưởng do chậm trễ ….)

Dĩ nhiên là các bác chỉ nghĩ đến vụ nổi loạn đốt nhà máy của công nhân làm việc trong các khu công nghiệp Vietnam Singapore (Bình Dương) ảnh hưởng thế nào đến tàu bè của các bác. Nếu công nhân "bạo loạn" thì nhà máy phải đóng cửa, dẫn đến hàng không được xuất khẩu, dẫn đến  tàu hàng không đầy, dẫn đến lợi nhuận giảm sút. Là hãng tàu biển lừng lẫy tiếng tăm trên thế giới nên công ty tôi nghĩ đến lợi nhuận là phải. Và cũng  phải luôn cập nhật tình hình chiến sự thế giới để nhân  viên còn  biết nói chuyện với khách hàng hay giải thích các biều đồ.

Còn tôi nghĩ gì? Tôi nghĩ đến 16 chữ vàng “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và 4 tốt “Sơn thủy tương liên/Lý tưởng tương thông/ Văn hóa tương đồng/ Vận mệnh tương quan” mà china (không viết hoa) vẫn dùng để đàn áp vietnam (cũng không viết hoa nốt).

Thật ra những gì china đang làm với vietnam chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Họ chỉ làm lại việc họ đã làm mấy ngàn năm  nay. Trong mối quan hệ hàng xóm láng giềng china là  thằng nhà giàu, to khoẻ, vâm váp, trong khi vietnam là anh nhà nghèo, ốm đói, nhỏ bé.

Năm 1979, thằng nhà giàu đã chẳng dạy cho thằng nhà nghèo một bài học là gì. Bài học ấy nói hoạch toẹt như GS Ngô Bảo Châu ra là “tao đánh mày đấy, xem thằng đồng minh Liên xô có nhúc nhích một ngón tay để ứng cứu mày hay không? Chính vì vậy mà Đặng Tiểu Bình chỉ tấn công Việt Nam sau khi có thông tin tình báo của Mỹ khẳng định Liên Xô mệt lắm rồi, Liên Xô sẽ không động đậy dù chỉ là một ngón tay út. Lần này (2014), xem xét qua vụ Syria, vụ Crimea thì thấy nước Mỹ của Obama cũng mệt rồi. Cái ông Obama ấy sẽ chẳng làm gì hơn là thực hiện phép biện chứng về xoay trục, xoay đi xoay lại vẫn thế. Rõ ràng đây là thời điểm lý tưởng để Trung Quốc nhắc lại cho Việt Nam bài học của Đặng. Sẽ chẳng có ai nhúc nhích một ngón tay út để bảo vệ nước Việt đâu”.



Trở lại vụ quan hệ giữa hai hàng xóm, nhìn từ bên ngoài đã thấy là một mối quan hệ không tương xứng nhưng vì lý do nào đó hai thằng vẫn chơi với nhau. Lúc thân- lúc sơ -lúc lỏng lẻo lúc quấn quít nhưng tóm lại là trong lịch sử hiện đại mấy chục năm qua đầy quan hệ thân tình trên 4 tốt 16 chữ vàng. 16 chữ vàng này được viết lại bởi những nhà hoạt động chống china thành Láng giềng khốn nạn/Cướp đất toàn diện/Lấn biển lâu dài/Thôn tính tương lai. (ahem-icon cười chua chát).
Bây giờ thằng nhà giàu muốn flex his muscles, thằng nhà nghèo có kêu gọi mấy bạn hàng xóm khác vào cứu thì ai mà giúp. Bọn Mã, Thái, Sing rất đúng khi tìm cách làm ngơ, "Ơ, lúc cơm lành canh ngọt sao chả bao giờ thấy kêu đến chúng tao? Tao tưởng chúng mày là anh em thân thiết với nhau lắm chứ?".

Người ngoài ai chả thấy đó là mối quan hệ giữa một  ngươì lạm dụng và một người bị lạm dụng. Một thằng bully và một đứa bị bullied. Ai chả biết là trong một mối quan hệ lạm dụng, mình nên walk away. Ngay lần đầu tiên phát hiện ra chồng mình vừa vũ phu, thô lỗ, vừa đánh đập mình không thương tiếc, hôm sau lại ve vãn to nhỏ nhỏ to, để đạt được cái nó muốn, sau đó lại đánh đập, bạo hành thì mình nên tỉnh thức. Thế mà cụ nhà nghèo có 4000 năm văn hiến vẫn không tỉnh người ra được. Nó đểu với mình thế, nó mất dạy thế, nọ toàn chơi trên cơ mình, lại còn thi thoảng chỉ mặt đá đít dạy cho mình nhiều bài học mà mình vẫn lao vào nó thì rõ ràng mình tự bắn vào chân mình. Tôi đồ rằng cụ 4000 năm tuổi hiểu hết, biết hết, know it all, biết mình bị lạm dụng, bị bạo hành, nhưng mà vẫn phải "cố đấm ăn xôi" vì nhiều thứ tròng tréo trong DCS của cụ làm cụ phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Giờ tự dưng hục hặc, nó trở mặt chuẩn bị dạy cho cụ bài học nhưng mà cụ yếu ớt dặt dẹo kém cỏi như thế, những chiêu mà cụ sắp tung ra thì thằng bạn to khoẻ của cụ nó đều biết cả (bời xưa nay cụ đều răm rắp học cùng thy với nó, kiến trúc, lối sống, chủ trương, quan điểm nhà cụ và nhà nó giống nhau như đúc) thì cụ cũng "cùn" chả đào đâu ra s tự tin mà xuất chiêu. Lý Quang Diệu cha đẻ của Singapore hiện đại còn ca thán một cách bi thảm hơn " Trong một thế giới mà toàn cá lớn nuốt cá bé thì thật thảm thương cho những con cá bé".

Người Mỹ hay nói “there’s a lesson in everything”,  bài học rút ra từ mối quan hệ của hai cụ bốn năm nghìn năm tuổi, là, ở đời, dẫu mình nhỡ sinh ra là cá bé thì mình nên có nguyên tắc riêng - principles của mình - mình nên cư xử thế nào cho những thằng to béo giàu có nể trọng. Lý Quang Diệu sở dĩ nhép miệng cảm thán được như thế vì đất nước bé tí ti mà ông tạo ra đang vững như bàn thạch, bởi vì  Singapore có “chiêu” có bí kíp riêng để cả thế giới phương Tây ngưỡng mộ nó (những năm tôi sống ở Sing rất ngưỡng mộ các chiêu thức của đất nước này).


Những principles mà cụ cần trước tiên sort out his own house (dọn dẹp hết đống shit trong cái nhà của cụ, làm mọi cách để thoát khỏi cái bóng ám ảnh đầy ma quái của thằng bạn to khoẻ tham lam lúc nào cũng âm mưu bá chủ thế giới và vất luôn cái mớ học thuyết- triết lý vớ vẩn của cụ vào sọt rác), làm ăn tử tế đàng hoàng với bạn bè năm châu bốn bể, đảm bảo con cái của cụ có thu nhập ổn định, sống có văn hoá, có nét riêng, làm bạn với thế giới nhưng tuân thủ nguyên tắc "hoà nhập nhưng không hoà tan". Dần dần sau vài chục năm cụ già sẽ thu được sự nể trọng. Dần dần cụ sẽ lấy lại sức lực, sẽ mạnh mẽ, sẽ vững chãi, sẽ đanh thép. Một ngày nào đó khi thằng bạn nhà giàu xấu tính tham lam của cụ có nhỡ tỏ ý gây hấn với cụ, cụ sẽ có thể hoàn toàn tự tin, hoàn toàn hùng dũng chỉ thẳng tay vào mặt nó "I will let you know my hand" (Tao sẽ cho mày biết tay tao). 

Dĩ nhiên nói thì dễ hơn làm, cụ giờ thân thể cũng thoi thóp, đầu óc cũng cuống cuồng vì ti tỉ thứ chẳng còn biết đường nào mà lần nhưng thực lòng là con dân nhà cụ tôi mong cho cụ điều đó lắm thay!

No comments:

Post a Comment