Sunday, September 28, 2014

All-around-kids


Tự dưng có cặp vé đi xem vũ ballet tớ bối rối kinh. Xưa giờ tớ vốn chả mặn mà gì với loại hình nghệ thuật tao nhã này. Cứ tưởng tượng 2 tiếng rưỡi đồng hồ ngồi trong khán phòng lạnh cóng xem chúng nó nhún nhún nhảy nhảy, xoay vòng tròn, tung người lên xong lại nhún nhảy xoay vòng tròn rõ là chán. Nhưng mà bỏ vé thì uổng, chả mấy khi được đi xem bọn Mẽo  thượng  lưu  trí thức ăn mặt  tử  tế ngồi yên thưởng thức âm nhạc, thế là mẹ nghĩ ngay ra cách dụ cô con gái 9 tuổi. "Bé K này, con có thích đi xem múa ballet không? Mommy có cặp vé “From Houston to the world” chỗ ngồi rất tốt, có phục vụ cocktail nhưng mà có th sẽ chán lắm. Nếu mà nếu chương trình quá dài thì mình đi về giữa chừng con chịu đi không?" Vừa nghe tớ nói xong thì con bé đã rú lên, "Whoa, From Houston to the world? Chương trình này ni tiếng lắm mommy, mấy đứa bạn con kháo nhau về chương trình này mấy tuần rồi. Nhưng mà mình phải google xem có câu chuyện gì lồng trong vỡ diễn không mommy ạ!" Mẹ bị kích động- mắt mở to "Ơ, vậy à, vở ballet nào cũng có câu chuyện à?" "Dạ, thường là có những câu chuyện để người xem tiện theo dõi". Mẹ âm thầm trợn mắt lên tư nghĩ “Sao mà bạn ấy biết chứ?”

Rồi bạn ngồi giải thích cho mẹ những điều mẹ nên trông đợi ở một vở diễn ballet trong 1 nhà hát lớn: Chương trình sẽ chia làm mấy phần, mỗi phần bao gồm những gì, có phải là một câu chuyện khác nhau không hay là xuyên suốt. Nền nhạc đệm của ai (thường là nhạc cổ điển)? Ai là biên đạo múa? Có nổi tiếng không? Đã biên đạo những chương trình nào nổi tiếng?

Bạn dặn mẹ bạn cần để ý đến trang phục, chủ đề, ánh sáng, phông nền của vỡ diễn. (Chắc có nghiên cứu nên bạn ấy rành rẽ lắm) vì “những điều đó hay lắm, sẽ làm mẹ thích thú”

Mẹ bạn dĩ nhiên là há hốc mồm kinh ngạc. Ôi em bé của mẹ. Thế là em có triển vọng thành all around kid rồi. Như bao nhiêu bà mẹ cả lo khác, t vẫn sợ em biến thành mọt sách mà không biết tí gì về âm nhạc, nghệ thuật, thể thao, điện ảnh. T vẫn lo em bị bọn Apple mê hoặc- mắt lúc nào cũng dí vào các loại thiết bị thông minh - tay lúc nào cũng cong cong bấm bấm- nên cho đến giờ t cố gắng giới hạn sự tiếp xúc của emvới chúng. Tớ cũng chả thích em thành mọt sách. Từ khi em bắt đầu cắp sách đến trường,  tớ vẫn ngại ép em học vì nhiều lý do khác nhau như 1/t không thích con cái phải vác trên vai giấc mơ của bố mẹ 2/ tớ ngại con cái bị sức ép nặng nề phải tập trung học chả có thời gian cho việc gì khác,  lớn lên con sẽ thành một người lớn cực kỳ buồn chán (vì hoặc là sẽ chả biết nói chuyện gì với đám đông, hoặc là mở miệng là nói sai nói càn) 3/ Vì t vẫn tự an ủi, người ta chỉ có vài năm làm con nít, hãy cho người ta hoàn toàn là con nít.

Như  bao bố mẹ tầm thường khác, t chỉ  mong con vui sướng làm những thứ con muốn, với hy vọng con thành đứa bé biết tạo ra và tận hưởng những món quà từ cuộc sống.

Có thể nào giấc mơ có  all-around -kid của t sắp thành hiện thực?

T chả biết nhưng mà t biết con nít kia biết nhiều thứ lắm rồi. Biết nhiều thứ mà bố mẹ bạn vẫn chưa hề nghe qua. Như tối qua: "Con đố mommy oxymoron là gì? " Mẹ mắt chữ I mồm chữ O "Ơ, con nói gì thế?" Oxymoron?" "Hmm, thôi, Mommy thua" (sau khi đã quét hết vốn từ vựng mẹ có thể nhớ trong óc) "À, oxymoron là 1 cụm từ được kết hợp từ hai từ có ý nghĩa hoàn toàn trái ngược nhau, ví dụ Shrimp là "bé nhỏ", Jumbo là "to", Jumbo Shrimp là nghĩa là tôm to - đó là một oxymoron. Hay là old news (bản tin đã cũ, kết hợp giữa old và new) hay như freezer burn (freeze là đông lạnh, burn là cháy) kết hợp là phỏng lạnh nhưng mà nếu để riêng thì chúng là hai t ừ hoàn toàn trái nghĩa nhau. Whoa, whoa whoa…

Thừa thắng bạn ấy xông lên “Mommy, còn palindrome? Mommy biết nó là gì không”?“Palin what? Palindrome, dĩ nhiên là không” Ồ nó là một từ mà mình vừa có thể viết xuôi vừa có thể viếtngược như Hannah, Bob, madam, kayak, noon, level…

T choáng váng trước nguồn kiến thức mới, tí ngã ra đất.




Nhưng điều bạn làm t choáng nhất là vụ sinh nhật bạn. Bạn có một wish list dài thậm thượt (những món quà bạn mơ ước). Bạn được mời 8 bạn trong sinh nhật 9 tuổi. Bọn bạn đều sống quanh quẩn trong làng, chơi với bạn từnh ững năm mẫu giáo xa xưa nên các bố mẹ rất thân quen với bạn. Trước sinh nhật 1-2 tuần ai thấy bạn cũng vồ lấy hỏi "K ơi, cháu muốn được tặng quà gì cho ngày sinh nhật?" (kiểu như thăm dò thông tin để đi mua quà cho dễ đỡ mất thời gian suy nghĩ). Bạn trả lời "Dạ, con thích sách". Gặp ai bạn cũng “thích sách”. Mẹ bối rối quá hỏi bạn "Ơ thế mấy món đồ khác (búp bê, cái gối, quần short, giày thể thao, nintendo, DS) mà con thích sao con không nói?” Bạn mặt mày rất nghiêm trọng” "Mommy, thật là inappropriate (không phải) khi mình mong đợi người “lạ” tặng những món quà đắt tiền cho mình"'

Mẹ nghe bạn nói xong ngạc nhiên quá đỗi, không thôt nổi một lời. Hồi sau qua cơn xúc động mẹ nhìn bạn "Hey K., con sắp 9 tuổi phải không? Nếu ai mà bảo con 90 tuổi thì mẹ cũng tin nữa đó.” “Sao vậy mommy?” “Ơ, vì con không những suy nghĩ như một cụ già mà trông con cũng giống 1 cụ bà lắm!!!!:”...

Bạn hơi  mĩm  cười, ánh mắt  hóm  hỉnh ‘Vậy thì mommy nên nhớ con là 1 cụ bà khi con đi tắm mỗi ngày mommy ạ” (Bạn tắm cực lâu, những 15 phút, cơ thể thì xương xẩu, gầy tong teo, chả biết kỳ cọ chỗ nào gì mà lâu thế) Ha! Thì  ra bạn đã  biết trêu  mẹ rồi đấy.

Bố khỉ, đúng là suy nghĩ như cụ bà thật rồi! Nhưng mà mẹ yêu bạn lắm lắm, cụ bà của mẹ ạ.