Friday, January 30, 2015

Now or never!



Tôi thích những chuyến đi bụi thời trẻ trâu, cưỡi chiếc D-H Hàn xẻng cùi bắp (cùi bắp đến độ dựng giữa chợ Bà Chiểu 3 tiềng rưỡi đồng hồ vẫn không biến mất, đầu xe màu đỏ thẫm, đuôi xe loang lổ giữa màu cam và cánh gián, yên rời, nói chung là xấu xí, chỉ có máy là ngon, êm, khoẻ và  chưa bao giờ chết dọc đường, chưa bao giờ phụ bạc chúng tôi, sau này khi bán lại cho anh Hoàng chở ga, nghe đâu nó còn tận tuỵ phục vụ anh thêm cả chục năm nữa). Xe cùi bắp đã đưa chúng tôi đi khắp nẻo đường vạn dặm.



Phan Thiết của 15 năm về trước thật là hoang dã.  Khi ăn xong bánh canh chả cá chấm nước mắm dằm ớt hiểm cay xé lưỡi và nghe dân địa phương ở quán cóc bàn tán vbàu sen bí ẩn (“bí  ẩn” bởi vừa được phát hiện ra, chưa nằm trong danh sách những điểm cần tham quan của dân ở resort) chúng tôi nhất định bỏ resort, bỏ công ty, tách nhóm đi khám phá bàu Sen “bí ẩn”.  Hết đường quốc lộ chúng tôi rẽ vào một con đường nhỏ hẹp phủ đầy cát, chỉ vừa đủ cho bề ngang của chiếc D-H cùi bắp. Cát nhiều đến nỗi lắm lúc tôi phải nhảy khỏi xe ủn đít cho xe chạy qua được cát. Con đường nhỏ dẫn chúng tôi xuyên qua cánh rừng thưa, đầy những cây ít lá đầy gai nhọn. Những cái lá bạc màu nhỏ xíu lấm tấm những đốm trắng, thỉnh thoàng những cành nhỏ xướt vào tay của chúng tôi, làm tôi nhăn nhó. Chúng tôi chạy gần 10 phút trên con đường nhỏ ngoằn nghèo như rắn giữa những đụn cát. Càng ra gần biển càng nắng và càng thưa thớt cây… Bất thình lình con đường nhỏ kết thúc. Chúng tôi chính thức … tắt đường. Tôi cũng chả để ý từ lúc nào hai bên là đã  là  những trảng cát trắng hoang vu. Không một bóng cây trong tầm mắt. Và phía trước là những dãy đụn cát cao nhấp nhô nối nhau. Bạn nhìn tôi như có ý hỏi "Mình có lạc đường không?" Tôi lắc đầu "Chắc là mình phải trèo lên đụn cát này rồi “ấy” ạ!" Thế là hai đứa quẳng xe, bỏ giày, xắn quần trèo lên đụn cát. Nắng mùa hè gay gắt và cát dưới chân thì nóng rẫy.



Chúng tôi leo nhanh, thoáng chốc đã lên đỉnh một  triền cát cao. Whoa, trước mắt  chúng tôi hiện ra một biển hồ rộng mênh mông, lấp lánh ánh bạc dưới ánh trời rực rỡ. Những lá sen nhô cao, lơ thơ khỏi mặt nước. Những cánh sen hồng đậm hồng  nhạt  thấp thoáng sau những chiếc lá sen tròn xanh thẫm. Hai chúng tôi thở gấp vì mừng, ngồi bệt lên cát, dùng tấm bạc che cái nắng 3 giờ chiều, cứ thế nhìn bàu Sen trân trối, như thể vừa tìm ra đảo châu báu. Bạn chỉ tôi cách "thở như một yoga master" chính hiệu , đầu tiên là hít hơi vào bụng, làm tràn hơi trong bụng, giữ hơi tiếp tục hít khí vào đầy lồng ngực rồi lại giữ hơi tiếp tục làm tràn không khí phần cuống họng. Sau đó thở bung ra bằng mũi. Sau khi thở xong tôi tưởng mình vừa uống thần dược trường sinh bất lão vì chưa có ai dạy cho tôi biết "thở" sảng khoái như thế. Chúng tôi hít  hà mùi Sen, bằng bụng, bằng lồng ngực, bằng cuống họng bằng mũi, bằng tai, bằng mắt… cho đến khi những tia nắng cuối cùng rời khỏi  cánh sen mỏng.



Bạn nói "Đúng là "ấy" có đầu óc mạo hiểm. Nên có thể tìm ra những cái rất hay!"

Tôi nói " Umm! Cảm ơn "ấy" đã đi với mình"




Một lần khác chúng tôi tìm lên ngọn hải đăng. Ngày vắng giữa tuần, tàu du lịch không phục vụ khách, tôi và bạn phải thuê mủng của dân đánh cá vì chả hiểu tại sao tôi lại cứ nằng nặc “ mình nhất định phải lên hải đăng cho được. Now or never!” Cái mủng tròn to, có hai mái dầm bên cạnh. Ở giữa mủng có bắt một thanh gỗ cho người chèo ngồi nghỉ. Chúng tôi không ngồi vì phải loay hoay vật vã một hồi giữa biển, cuối cùng cũng chèo ra đến nơi. Đi loanh quanh một hồi chán cả hai đứa lại hì hục chèo về. Tính ra thời gian đi ra đi về còn nhiều hơn lúc chúng tôi ngồi dưới ngọn hải đăng trên hòn đảo nhỏ.  Hải đăng không để lại ấn tượng gì đặc biệt trong lòng tôi, trừ tô canh chua cá biển ngọt ngọt chua chua và mớ mực nướng tươi roi rói ngon tuyệt được chuẩn bị bởi vợ một anh chài lưới. Sau khi cơm nước xong thì hai chúng tôi  nằm lăn lóc trên sàn gạch mát lạnh của nhà chị, đánh một giấc dài, giữa tiếng sóng biển rì rầm bên cạnh.



Điều đọng lại trong lòng tôi là bạn đã cùng tôi đi rất nhiều đoạn đường dài, đã cùng tôi đặt ra nhiều mục tiêu và cố gắng đạt được.



Năm nay bạn lại cùng tôi đặt ra một mục tiêu mới, kỳ này là một kế hoạch dài hơi, là một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp và cuộc sống của gia đình tôi. Trước một thứ gì quá mới, quá to lớn, chúng tôi cũng như mọi người khác, chẳng biết phải làm gì. Cũng bối rối, cũng mơ hồ, cũng nghi ngại, cũng hoang mang, cũng “ngớp”…



Trước ngày thật sự bắt đầu, bạn nắm tay tôi " Are you ready for this?" Tôi gật đầu 'Why not?" Lúc đó tôi không cần biết điều gì phía trước mình. Cũng không  cần màng đến những thứ sau lưng mình. Tôi thấy mình đứng giữa ngã ba đường, một bảng chỉ đường nói "Go forward" (Đi về phía trước) và một bảng chỉ đường phía bên kia "Do nothing" (Không làm gì cả). Tôi chọn Go forward. Tôi thấy mình lập tức được nhấc lên khỏi mặt đất và ném về những năm 22, 23 tuổi, khi cùng bạn lang bạc, bụi bặm và ngơ ngác (nhưng cũng đầy niềm vui, năng lượng và  hứng khởi) băng qua rừng, qua biển và qua những trảng cỏ dại.



Sắc hoa vàng những miền đất ta qua
Biển và cát của một thời trẻ dại
Những làng vắng, màu hoa trên cát cháy
Con sóng đêm vàng chói cánh tay nâu.

"Quả chuông vàng rung ở cuối rừng sâu..."
Bài hát ấy bây giờ ai hát lại ?

9 comments:

  1. Chúc chị A & anh T sẽ đạt được mục tiêu của mình! Mà giờ em mới biết lạ chi A "có đầu óc mạo hiểm" nhé... giá hồi đó em có cơ hội được biết nhiều về chị hơn.
    em NP

    ReplyDelete
  2. Hi NP, cảm ơn em nhé. I am a risk- taking type of person which is one of the MISE profile characters I believe...:)

    ReplyDelete
  3. Có đi là có tới à. Chúc 2 bạn luôn sát cánh bên nhau đạt mục tiêu mới. May mắn luôn ở bên cạnh hai người.

    ReplyDelete
  4. Cảm on Hiền. Bây giờ tớ già rồi đi chậm lắm. :)

    ReplyDelete
  5. Không biết mục tiêu mới của hai bạn này là gì, nhưng cứ Go Forward là dzui rồi héng. Chúc may mắn và thành sự thật nha. <3

    ReplyDelete
  6. Theo Predictive Index test thì chắc chắn An Lâm là người có 'high A'.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn Anonymous gì ơi: "high A" as in "Authority"? or in "Agressiveness" :) ?

      Delete