Wednesday, November 18, 2015

Chúng ta phải đóng cửa biên giới!




Khi đi máy bay tôi ghét nhất là lúc máy bay sắp cất cánh.  Nếu bạn từng đi máy bay thì bạn biết giây phút mà tôi đang nói tới, khi máy bay đang chạy cuối đường băng thì bác phi công già phát hiện ra đường băng sắp hết con mẹ nó rồi, bèn rồ ga hay chuyển số hay là làm cái gỉ cái gì đó để cái khối sắt khổng lồ phải gồng lên, rền rĩ một cách thảm hại và ầm ĩ, sao cho trong tích tắc cái máy bay phải vọt  lên trong không trung. Dĩ nhiên là lúc đó tôi không nghĩ gì khác ngoài việc là phải hồ hởi tiếp chuyện với người ngồi bên cạnh để nhấc tâm trí tôi khỏi viễn cảnh khủng khiếp là cái khối sắt chở tôi đang phải “cố quá” thành ra cả lũ người ngồi trên máy bay sắp thành “quá cố”.

Ngồi bên cạnh tôi là Dedra,  ngoài 50 tuổi, là con của một nhà ngoại giao Mỹ đã về hưu. Khi còn bé chị theo bố chu du khắp thế giới trong những nhiệm kỳ ngắn/ dài hạn và dù chị có cảm kích bố mẹ vì đã cho chị cơ hội đặt chân đến gần một trăm quốc gia hoàn toàn miễn phí trước khi chị 21 tuổi và đã nhận ra thế giới thực (bên ngoài nước Mỹ) là nghèo nàn, khốn khổ nhưng lạc hậu và diễm lệ thế nào thì chị cũng không khỏi căm thù cha mẹ chị đã không cho chị có cơ hội để có một tình bạn đẹp. (chị học 15 trường trong 12 năm trung học thì làm sao mà có một tình bạn nào bén rễ.) 

Thật là khốn nạn khi một người không có ai là bạn ấu thời. Tôi nghĩ nhưng không nói ra. 

 Dedra như đọc được ý nghĩ của tôi, chị hơi nhướng đôi mắt xanh da trời tròn xoe, vuốt vuốt mái tóc dầy như mây đang kẹp gọn sau gáy và mĩm cười:
 -      Nhưng mà chị có những cái khác. Được gặp những người thú vị. Được thấy nhiều thứ mà không phải ai cũng thấy. Nhất là ở lục địa đen, Trung Đông và ở Châu Á.
-    - Lục địa đen ?

 Thế quái nào mà các bạn Tây và Mỹ đều cảm thấy thích thú khi có cơ hội khám phá ra lục địa đen nhỉ ? Lục địa đen có Mozambique v à Botzwana nơi bạn Niels và Gerald thân thiết của tôi  sau khi tốt nghiệp chương trình huấn luyện đặc biệt thì hăm hở xung phong làm country tops cho hai cái nhãn hàng nho nhỏ của công ty. Hai bạn hồ hởi khám phá lục địa đen vào cuối tuần bao nhiêu  thì trong tuần khi làm việc bải hoải thất vọng bấy nhiêu  khi thấy nhân viên toàn chui vào cubicle ngủ trong giờ làm, ăn cắp dụng cụ văn phòng của  công  ty đem bán,  nhiệm vụ thì chả khi nào hoàn thành, 100 việc đến tay thì  luôn có 1001 nguyên do căn cớ nào đó để không hoàn thành nhiêm vụ, không có project nào của hai bạn là hoàn thành mỹ mãn ở lục địa đen và hai  bạn Tây Mỹ ấy đã thất vọng quay về, hoàn toàn đầu hàng. Hai bạn, sau khi bầu nhiệt huyết đã xẹp không còn hăng tiết vịt thì đồng ý luôn rằng đó là lý do tại sao thế giới phương Tây chán nản lục địa đen quá thể và dồn hết tình thương nhân loại về phía Châu Á.
 -           Chị không thích Châu Phi lắm, chị chỉ có thể ở đó vài năm nhưng chị có thể sống ở Châu Á cả đời. Dedra nói.
-           Em cũng vậy. Em cũng có thể sống ở Châu Á cả đời. Tôi nháy mắt, nói.
-           Ha ha ha. Dedra cười phá lên. Hoàn toàn hợp lý.
-           Còn Trung Đông thì sao?
-           Trung Đông thì quá phức tạp.
-           Nền văn minh xa lạ  nào chả phức tạp?
-           Đúng, nhưng văn minh hồi giáo là nền văn minh không có chỗ dung nạp cho những khác biệt. Kinh Coran không chấp nhận những tôn giáo khác biêt, những giá trị đạo đức, quy ước xã hôi khác biệt. Họ chỉ muốn dùng Jihad làm thống lĩnh thế giới. Ai đi ngược lại họ thì sẽ bị bắn bỏ. Phụ nữ không bao giờ được bầu cử. Đàn ông được 4 vợ còn đàn bà ngoại tình thì bị ném đá đến chết. Ai mà động đến họ là chết, bạo lực là thứ duy nhất mà họ biết sử dụng để đáp trả lại mọi thứ.
-           Nhưng mà kinh Coran chị đọc đã được dịch sang tiếng Anh, không phải là tài liệu gốc.
-           Không, bố chị đọc Coran gốc em ạ.
-           Ngày xưa Mỹ cũng chả cho đàn bà bầu cử là gì? (Tôi nhớ đến câu hỏi mình đọc qua trong kỳ thi quốc tịch, ai là người mang lại quyền bầu cử cho phụ nữ)
-           Yeah, nhưng mà chúng ta nhận ra "đã" điều đó và "đã" bỏ cái điều lạc hậu đó cả trăm năm nay rồi. Chúng ta "đã" tiến hoá xa lắm rồi.
-           I see. Người Mỹ, người Châu Âu tiến hoá nhưng thế giới hồi giáo chúng nó chưa tiến hoá. Không ai có thể thúc đẩy quá trình tiến hoá của một nền văn minh khác đúng không? Chúng ta chỉ có thể đem ngựa đến bên dòng nước nhưng không thể bắt chúng uống. Người Mỹ chả nói thế là gì?
-           Em nói giống như vợ của bố chị.
-           You mean mẹ kế của chị?
-           No, chị thích gọi bà ta là vợ của bố chị.
-           O..k..a..y then. Tôi kéo dài giọng.
-           Bà ta và chi hoàn toàn khác nhau em ạ. Hôm vừa rồi lúc đến nhà chị ăn cơm xong thì bố chị  nói về vấn đề Syria. Bà ấy thì cho là nước Mỹ có nguồn gốc là nhâp cư nên bây giờ cứ việc thoải mái chấp nhận người nhập cư từ Trung Mỹ, Nam Mỹ tiến vào. Như là Châu Âu đang mở rộng của cho người tỵ nạn Syria ấy. Còn chị và bố chị thì cho rằng nhâp cư đó là thời mấy trăm năm trước, bây giờ chúng ta đã là một quốc gia độc lập có hiến pháp, luật lệ, không còn thời mông muội nữa,  không nên cho người nước ngoài tiến vào ồ ạt để những người lương thiện như chúng ta phải làm việc quần quật  trả tiền viện phí cho chúng. CIA thì vô dụng, không thể nào phân biệt được đâu là người cần tỵ nạn và bọn hồi giáo cực đoan nên cho đến khi nào chúng ta tìm ra giải pháp thì chúng ta nên đóng cửa biên giới phía Nam. Vợ của bố chị là sản phẩm của tụi dân chủ, bọn white liberal em biết không. Không hiểu làm sao mà bố chị có thể chung sống với bà ta. Em có nghe câu này chưa, khi em dưới 30 tuổi em không theo đảng dân chủ thì em không có trái tim, còn khi em ngoài 30 tuổi mà em không theo đảng bảo thủ thì em không có bộ óc.
-           Bảo thủ thường cho là nước Mỹ cần phải " sen đầm"  ra tay nghĩa hiệp để bảo vệ thế giới mà chị?
-           Không, bảo thủ kiểu đó là quá xưa rồi. Chúng ta có quá nhiều vấn đề mà ngân khố thì đã cạn. Chính phủ  cần phải lo cho người dân của mình chứ chả phải lo gì cho thế giới cả. Chúng ta cần đóng cửa biên giới! 
-           Em nghĩ rằng mục đích của bọn ISIS là làm cho nước Mỹ và thế giới phương Tây rối ren bấn loạn. Nếu Mỹ đóng cửa biên giới chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của chúng. Chúng ta không thể để chúng dẫn dắt chúng ta đi trong sự sợ hãi. We cannot let them lead us by fear.

Dedra nhìn tôi không nói gì. Kiểu như một người nhìn một người khác đang khốn khổ loay hoay trong cái vòng kim cô của mình, hiểu là người kia vật vã nhưng không có nhu cầu giải thoát cho người ấy. Tôi cũng nhìn Dedra, nghĩ đến những điều tốt đẹp chị đã cống hiến cho nhóm, đến những thứ chị luôn nâng niu và theo đuổi. Tôi nghĩ  đến hôm ở công viên Jones Park, tôi thấy chị đứng sau cái thùng xe bằng sắt chuyên dùng đchở ngựa, một tay chị dắt con ngựa ô đen bóng ra ngoài, rồi chị đặt bộ yên lên con ngựa, chchậm rãi nhảy  lên  con ngựa và cưỡi nó vào rừng, thong thả và  nhàn nhã  như  chưa bao giờ phải màng đến nhân tình thế thái .

Lúc này  máy bay đã lấy được độ cao và chuông báo hành khách có thể tháo dây an toàn đã vang lên.

***
 (*) When you are under 30, if you are not a liberal, you do not have a heart. When you are over 30, if you are not a conservative, you don't have a brain.

No comments:

Post a Comment