Friday, December 4, 2015

Breakfast at Tiffany's

Mình xem phim hồi lúc hai mươi tuổi, thuở tâm hồn còn ngập tràn những thơ mộng về cuộc đời, thấy cô nàng Holly sao mà phù phiếm (bỏ ông chồng già mà nàng kết hôn lúc 13 tuổi ở Texas, chạy theo những ngày phù phiếm ở nơi phồn hoa đô thị New York, ngày ngày quần là áo lượt, cặp kè với… 26 anh chàng trong một tháng mà vẫn không đủ tiền xài, lúc nào cũng tự nhận mình là "free spirit"- kẻ lang bạt- không thể bị bó buộc với ai, không thuộc về ai, cũng như không có ai thuộc về mình…) Lúc đó mình nghĩ đời sao mà có thứ con gái lãng mạn đến hoang đàn hư hỏng, đúng là không được ai dạy dỗ cẩn thận (nàng mồ côi, có lúc còn phải đi ăn cắp vặt mà sống) nên mới ra nông nỗi…

Bây giờ thì mình đã gấp đôi tuổi nàng Holly (trong phim),nhưng tối qua khi mình xem lại thì cảm thấy bất ngờ cảm động. Không phải mình cảm đông vì dáng nàng quá tha thước yêu kiều, kiểu tóc vấn cao đầy kiêu hãnh hay vì nàng lúc nào cũng đeo mắt kính to bản (ngay cả khi ngồi đọc sách trong thư viện) hay là cách nàng cầm tẩu thuốc dài ngoằng (vốn được xem là kinh điển của điện ảnh Mỹ thế kỷ 20) mà mình cảm động vì những gì nàng nói với ông bác sỹ thú y (chồng cũ- người đã ân cần nhặt nàng về nhà chăm sóc)):

“Anh, anh đừng để tim mình lạc nhịp trước những điều hoang dại: anh càng yêu nó, nó càng mạnh mẽ. Anh đã đem những con thú hoang về nhà, chăm sóc và yêu thương chúng. Rồi khi chúng lại sức, chúng lại chạy vào rừng. Hay bay lên cây, rồi bay xa mãi...Rồi cuối cùng thì chỉ còn mỗi anh nhìn lên bầu trời...
Mà tin em đi, thà anh nhìn lên bầu trời, còn hơn là sống ở đó, nơi chỉ có sấm chớp hiện hữu và sau sấm chớp mọi thứ sẽ biến mất"

Lúc nghe lời thoại, mình mĩm cười, dù cho nàng vừa buông lời chế nhạo Texas (là nơi mình đang sống). Bởi vì nàng đã làm sống lại trong lòng mình một điều mình ngỡ đã chết từ lâu: tình- yêu- dành- cho- những- điều- hoang- dại, the love for the wild thing.

(Phim này ở Việt Nam và Châu Âu thì mình không biết xem ở đâu, ở Mỹ thì đã có Netflix. Có bạn nào biết?)

No comments:

Post a Comment