Tuesday, December 8, 2015

Cổ quái biệt thự



Cái vụ đại gia vàng xây dinh phủ trái phép bị yêu cầu tháo dỡ ở Đà Nẳng hẳn là làm mọi người hả hê vui sướng. Chị cũng vui sướng, (giọng chị mừng rơn qua điện thoại, khi tôi gọi xuyên lục địa chúc mừng sinh nhật chị,) nghe chị kể vụ tháo dỡ mà tôi cứ ngỡ chị đang kể chuyện vui riêng tư nào đó. Em biết không, chị nói, mấy năm nay Việt Nam mình toàn nghe những thứ coi hổng được, sai lè lè, thiên hạ lên án ầm ĩ một lúc rồi cuối cùng đâu vẫn hoàn đó. Những cái chướng tai gai mắt vẫn sờ sờ, nhiều khi chị thấy tội dân mình quá em ơi, người dân thấp cổ bé họng cứ sủa như chó, bọn họ như đoàn lữ hành. Chó sủa mặc chó… Bây giờ thì tình hình đã khá hơn rồi em!.

Tôi “dạ” nhưng không nói gì, thầm nghĩ đến vụ xây chùa trên nóc chung cư nào đó ở Hà Nội không khỏi cảm thấy bất nhẫn. Thương cho các sư phụ, nếu là người tu hành thực sự thì quá tội. Đã tu mà còn phải đi ra đi vào giữa không gian 2m vuông mấy của thang máy chật chội để lên chùa, trong lòng chốn phồn hoa đô hội, ngày ngày phải share cùng thang máy với bao người phàm tục, phải bị chứng kiến bao nhiêu là cảnh đời ô tạp trong thang máy, (tưởng tượng người tay cầm thịt cá, người áo sống nhăn nhít, người nói năng bỗ bả) thì còn đâu mà có thời gian yên tĩnh, tập trung tu tập… Nhà đầu tư không phép thật là "dũng cảm" một cách trơ trẽn. (Mà sao những nơi đất chật người đông như Singapore, Nhật Bổn người ta còn chưa nghĩ ra được cái vụ chùa trên nóc chung cư thế này, chỉ có Việt Nam và Trung Quốc là giống nhau như tạc) 

Nói đến dũng cảm, tôi chợt đến từ "audacity" mà hồi xưa tôi và chị cùng học, trong lớp của một ông giáo làng. Audacity nôm na là sự bạo gan dám làm một thứ gì đó mà người khác không dám làm (99% vì mình biết là nó sẽ gây shock). “I can’t believe you have the audacity to say that” (người vợ trách người chồng "sao anh dám mở miệng nói những lời như thế với em”)

Chị hỏi tôi dân Mẽo có “audacity” để làm cái những thứ “coi hổng được” không. Em ít thấy chị à, nhứt là mấy chuyện như vầy, còn những chuyện sáng tao đề cao cá nhân "coi hổng được" thì hà rầm, chỉ là không ai làm gì vi phạm lề thói của công đồng thôi . Chuyện nhỏ như con thỏ là bãi đậu xe quanh công ty tôi, những chỗ gần toà nhà văn phòng thì toàn cắm bảng là dành cho người tàn tật hay cứu hoả, điên nhất là 7-8 chỗ ngay vị trí vàng lại vỏn vẹn sơn chữ 'reserved" (“chỗ dành riêng”) mà không ai dám đậu. Bà con toàn đậu những chỗ gần bìa rừng cuốc bộ 300-500m mới vào đến văn phòng, miệng thì lầm bầm vì phải cuốc bộ trong giá lạnh. nắng nóng nhưng cũng không ai đậu chỗ reserved. Trong văn phòng hôm nay thì các loại bánh nướng, fruitcake Giáng sinh thơm lừng bày ra ê hề mà không ai dám "nhỏn" một cái, cho đến khi có email của chị admin mời mọi người "Enjoy yourself". 

Chuyện lớn hơn một tí là ở làng tôi, có một gia đình giàu nức đố đổ vách mà tôi quen, cả hai vợ chồng đều thích có một căn nhà xây trên đồi, ngày ngày nhìn ra sân golf dốc đồi thoai thoải mà không có bất cứ nhà nào bên cạnh, số tiền mua lô đất đồi ba mẫu này chừng vài triệu đô và hoàn toàn trong tầm tay của họ. Nhưng mà họ không mua vị trí đó, họ mua một lô đất khác kém đẹp hơn gần đó. Lý do họ đưa ra là họ không đành lòng làm mất cảnh quan đẹp đẽ của quả đồi (nhân tạo.) " Mà sao có người bán? Chắc là có giấy phép xây nhà chứ. “Tại vì đó là tài sản riêng, muốn bán thì bán, dĩ nhiên là có phép nhưng cặp vợ chồng này vẫn thấy đó là điều “coi hổng được” “Trời, hay ghê hén!” chị xuýt xoa. (Sau 3 năm quả đồi vẫn chưa bán được vì không phải ai cũng có đủ tiền để mua đồi giữa rừng hay là đủ dũng khí để phá đi cảnh đẹp của khu đồi)

Chị hỏi tôi em chúc chị cái gì cho tuổi mới nè. Tôi nói em chúc chị năm sau khi em gọi điện happy birthday thì chị sẽ có nhiều thứ vui hơn nữa để kể em nghe, về những người xứ mình luôn nhiệt thành bảo vệ những thứ đẹp đẽ, đủ dũng khí và sự hồ hởi để chống lại những thằng điên (phần nhiều là thừa tiền) chuyên làm những chuyện “coi hông được”, nha chị.

Chùa trên nóc Chung Cư ở Trung Quốc
http://nld.com.vn/thoi-su-quoc-te/co-quai-biet-thu-tren-noc-chung-cu-20130822081340884.htm

No comments:

Post a Comment