Tuesday, December 1, 2015

Remember December




Copenhagen là nơi tôi chạm tay vào tuyết lần đầu tiên. Nơi vào những tháng mùa hè chúng tôi ngồi ven bờ kè nốc bia, nhìn đắm đuối sang nhà trọ của Christian Andersen- người viết truyện cổ tích lừng lẫy thế giới. Nơi bạn Antonio nói với tôi là ước gì hai chúng ta có thể mãi mãi ngồi cạnh nhau thế này, nhẩn nha uống capuchino và nhìn Copehagen qua cửa sổ, mặc cho ngoài kia có mưa rơi tuyết đổ thế nào đi nữa (Mơ mộng 24/7 là một đặc quyền của tuổi trẻ). Nơi bạn đưa cho tôi mẩu giấy chép bài thơ này, còn tôi thì nhìn bạn đầy thương cảm. (Lúc đó, không hiểu làm sao mà trước mái tóc nâu xoăn bồng bềnh và cặp mắt xanh biếc da diết của bạn, trong đầu tôi chỉ có một mong ước hết sức tầm thường là có một tô phở nghi ngút khói, thơm nứt mũi hiện ra trước mặt.)

Remember December
December, remember,
this month is December.

December, remember,
the end of December.
We complain about cold.

December, remember,
last week of December.
While we have holiday,
others have working day.

December, remember,
Christmas in December.
I ask in the same way:
Why we gift on one day
and not every day?

No comments:

Post a Comment