Thursday, December 10, 2015

Writing gallery hay là sự quan ngại sâu sắc của mẹ



Giáo dục tư bản khuyến khích tính độc đáo và sự sáng tạo. Điển hình là trường tiểu học của hai nhóc nhà mình có Writing Gallery (khu vực dành riêng cho việc đăng tải những tác phẩm của học sinh trong trường, ngay lối đi chính, trang trí sắc màu hoa hoè loè loẹt nhưng nhìn kỹ thì khá trang trọng. Bạn nào có bài viết đủ “hay, lạ, sinh động, độc đáo” và được các thầy cô của khối lớp đồng ý nhất trí “chọn” thì tiểu phẩm của mình có thể được danh dự published (xuất bản) ở Writing Gallery của nhà trường (Tuyệt đối không có bài mẫu như mình hay tham khảo hồi bé).

Thế quái nào mà cả hai bạn nhà mình mới vào năm học có ba tháng lại có tác phẩm chọn trong Writing Gallery nhỉ?

Nàng 10 tuổi thì làm thơ, yêu cầu của thầy là những chữ đầu trong câu thơ cùng một ký tự, kiểu như “Đang đêm đốt đèn đi đâu đó, đang đêm đốt đèn đi đ… đây” bên mình. 



Chàng 7 tuổi thì viết văn, tả chuyến đi chơi mà chàng ấn tượng, chàng viết v chuyến roller coaster và nỗi sợ hãi, mình đọc bài này mà thầm nghĩ cậu chàng quả là rất biết hài hước.
Còn một bài là writing gallery của nàng hồi năm ngoái, một bài thơ tự do con con.


Entry này thể hiện sự quan ngại sâu sắc của mẹ là dù mình có cố nói tiếng Việt và dạy dỗ các con ngôn ngữ quê mẹ  (vỏn vẹn 2 tiếng đồng hồ buổi tối) thì các bạn khó mà có thể giỏi  (đến mức có thể làm thơ viết văn) bằng tiếng Việt, “trình” ngôn ngữ Việt các bạn có thể mãi mãi sẽ kém xa thứ ngôn ngữ mà các bạn dùng hằng ngày, trong 10 tiếng đồng hồ khi không có mẹ bên cạnh.

Bài của chàng:

I waited F-O-R-E-V-E-R for this roller coaster! It was finally my turn and I got in the cart. I started to put on my big, fat, screetchy bare seatbell. I put my head down because, in all honesty, I was really scared. My mom looked over at me and called me a scaredy boy! They ride started to go and I really didn't care if she called me a scaredy boy, it's true!

As we were slowly moving up to the track all I was thinking was that I must be crazy. Why would I want to go on this ride? Did I really think it would be fun? Suddenly, the train jerked forward. "Great" I sighed. It felt like we were falling off the side of the mountain "AHHHHH" I screamed. Was it ever going to be done? We went back up another and ...WHOOSH! Side, side, up, up, twist, twist, throw up!

I prayed to GOD! I was begging Him to save me. All I really wanted was some popcorn, for goodness sake! My mom looked at me with her crocodile face and stinging eyebrows and just laughed. Why was it so funny? I am now a certifed weapon of a scaredy-boy. At last it was over. We pulled s-l-o-w-l-y up to the station. I coud not get unbuckled fast enough. I was finally free. Free from this horrible ride at last, my mom was a different story...

No comments:

Post a Comment