Friday, January 29, 2016

Comfort food


Hồi nhỏ mỗi khi mình bị cảm, bị sưng họng không nuốt được món gì thì mình được cho ăn cháo trắng có đập một quả trứng gà organic (nhà đẻ) trộn với thật nhiều hành và gừng băm nhuyễn. Lớn hơn một chút và kinh tế gia đình khá hơn một chút thì mình được cho ăn cháo Tiều, nấu theo kiểu người Hoa, có trứng cút, hải sản, thịt bằm... Bây giờ mấy món ấy vẫn là những món mình nghĩ đến trước tiên lúc trái gió trở trời, khi cơ thể vật vã kèm theo vài bộ phận xụt xịt, hỏng hóc. Xưa nay, cháo là comfort food của mình.

Còn mấy em nhỏ nhà mình thì không ăn cháo hành, cũng chẳng thích cháo Tiều. Mấy bạn ấy lúc bị ốm chỉ mong được ăn Tortellini noodle soup, là một món súp gốc Ý di cư sang Mỹ hơn trăm năm nay và cùng với pizza (hay hàng nghìn món ăn nhập khẩu khác) đã bị Mỹ hoá trầm trọng.

Tortellini thực ra chỉ là hoành thánh kiểu Ý, bên trong có nhân thịt gà hay nhân nấm. Các bạn nhỏ nhà mình mê nhất loại nhân phô mai lỏng. Ba bốn loại phô mai khác biệt được làm cho tan ra, trộn vào nhau rồi cho vào bên trong miếng da hoành thánh Ý, rồi cuộn lại. Những chiếc hoành thánh phút chốc biến thành những cái sừng bò tí hon, xinh xắn." Khi ngồi trước tô súp nghi ngút khói, bạn múc một muỗng nước súp gà có tortellini lên, bạn cắn ngập vào miếng tortellini thì cái nhân phô mai chất lỏng ấy nó lập tức tan ra. Nó quấn lấy bạn và nhấc bổng bạn lên khỏi cõi đời phàm tục và giải thoát bạn khỏi những sự đau đớn về thể xác.Tức thì bạn hết khó chịu". Đó là lời một bạn nhỏ nhà mình phát biểu khi ăn tortellini soup.

Thảo nào tortellini noodle soup chả được gọi là comfort food. Là đúng chức năng quá rồi còn gì.

Tuesday, January 26, 2016

Ôm hay hôn?



Viết nhân ngày cả nước ôm nhau - U.S National Hug day

Những người Mỹ sơ giao khi gặp nhau họ sẽ tay bắt mặt mừng. Nếu mà thân hơn chút nữa họ sẽ tiến đến để ôm nhau. Cánh đàn ông thì ôm và vỗ vào lưng nhau, phụ nữ với đàn ông hay phụ nữ với phụ nữ thì ôm nhau thật chặt, miệng cười mà mắt cũng cười “Good seeing you” “Oh, I miss you so much”. Tôi đã thấy nhiều người ôm nhau như vậy. Và tôi thú thật mình cũng đã làm như vậy, với nhiều người và phần lớn thời gian luôn cảm thấy dễ chịu. (Dễ chịu hơn nhiều hồi tôi ở Hà Lan, bị các anh trai Hà Lan hôn lên má những ba cái. Có anh thì bắt đầu hôn từ má phải, rồi má trái, rồi má phải, có anh thì ngược lại, trái trước, phải sau, rồi qua trái. Lại có anh hôn quá gần ở khoé miệng, có anh thì hôn quá gần ở mang tai. Tất cả các anh đều làm tôi bối rối chẳng biết đường nào mà lần, cuối cùng thì tôi đầu hàng trong tuyệt vọng)

Trở lại với người Mỹ, vốn là những người không đồng tình với những nụ hôn bặt thiệp và hào hoa của dân Châu Âu, vì theo người  Mỹ “hôn lên má là vi phạm không gian cá nhân trầm trọng” (đặc quyền này, theo người Mỹ chỉ nên là của tình nhân, của  bố mẹ dành cho con cái và ngược lại), tôi không đồng tình với họ. Bản thân  tôi cho rằng hôn má hay ôm nhau khi gặp đều vi phạm không gian cá nhân và mức độ trầm trọng là như nhau.

Tưởng tượng một hôm bạn đi đến một bữa tiệc, tự dưng bạn thấy một người bạn đã gặp hai ba lần ở đâu đó, bạn cũng đã nói chuyện với anh ấy vài lần nhưng mà bạn không thích anh ấy lắm, bạn giả vờ lấy điện thoại ra, nói lung tung trong điện thoại, nhưng bạn cảm thấy ánh mắt anh ấy cứ nhìn chăm chăm vào bạn, chỉ chờ bạn cúp điện thoại là anh ấy bước tới. Rồi anh ấy bước tới thật, chỉ để ôm bạn và để nói "Gặp lại ấy mình vui quá". Bạn có sẳn lòng cho một cái ôm miễn phí không?  Hai cơ thể chạm vào nhau, cả hai buông nhau ra, rồi nhìn nhau nói "Good seeing you again" rồi đường ai nấy đi. Lúc ấy tôi đã tự hỏi tại sao chúng tôi phải ôm nhau làm gì, cả hai đều không ai quan tâm đến ai, và hành động xã giao này thật là quá vô nghĩa.

Dĩ nhiên là tôi không chống lại phong tục của người Mỹ, của nước Mỹ nơi tôi đang sống. Và tôi phải thú nhận là mình thích phong tục đó hơn là phong tục găp nhau không làm gì, chỉ nhìn nhau gật đầu, cùng lắm là cười một cái (nhưng không đủ phê chút nào) của người Việt (Tôi ước gì người Việt mình không chỉ dành riêng những cái ôm cho những ai lâu ngày không gặp).  

Chỉ là, nếu bạn mà là người Việt hiện đại, đã bị phương Tây hoá tí chút và cảm thấy ôm nhau khi gặp là cần thiết, thì tôi muốn nhắn nhủ bạn hãy trân trọng những cái ôm của mình. Những cái ôm phải dành cho đúng đối tượng, quan trọng hơn nữa phải thực tình và tha thiết.  Đừng vội ôm tất cả những người bạn quen trong xã hội. Nhưng cũng đừng ôm rồi buông nhau nhanh quá. Sau bao ngày không gặp, và trải qua bao nhiêu là dâu bể,  bạn cần những cái ôm siết thật là chặt lúc mới vừa gặp lại, để kết nối lại (với người bạn đang ôm) những chân tình bạn từng có, mà vì cuộc sống bộn bề vất vả, bạn đã có lúc lãng quên. Giây phút kết nối giữa người và người đầy nhân văn ấy, tôi nói thật, bạn đừng bao giđể nó trôi qua lãng phí, vì vội.

Hôm nay là ngày cả nước ôm nhau của Mỹ (National Hug day), tôi hy vọng bạn có một ai đó sẳn sàng ôm bạn thật chặt đến nỗi những mảnh vỡ trong bạn tự động liền khít vào nhau và bạn trở nên lành lặn. Như mới.

Thursday, January 21, 2016

Trích "Giấc mơ Mỹ" - TẠI SAO CHÚNG TA LÀM NHỮNG ĐIỀU NÀY? (tiếp theo và hết)



Tôi lái xe đến căn hộ của Ealy sau khi nhận được tin nhắn "Hey, thứ sáu rồi. Chai Pisco nhà em đang chờ chị." Pisco là một loại rượu brandy của Peru, Ealy thường pha một phần rượu với ba phần nước có ga Schweppes, nặn vào vài giọt chanh, là thức uống mà anh chàng Peru người yêu cũ của em hay làm. Khi tôi đến chuẩn bị bấm chuông tôi nghe tiếng rè rè của máy gì đó trong nhà. Ealy mở cửa. Đầu của em đã được cạo phân nửa.
-         What the heck? Em làm cái trò gì thế?
-         Chị không thấy à? Em đang cạo đầu.
-         Chị thấy, dĩ nhiên là chị biết em đang cạo đầu. Mà tại sao chứ?
Tôi vừa cởi boot dựng ngay ngắn ở cửa vừa hỏi, hơi cảm thấy buồn cười.
 Ealy quay đi, trước khi em quay đi tôi thấy nước mắt em đang đong đầy hai tròng mắt.
-         Nancy đi rồi. Đi hôm nay chị ạ.
Ealy đã làm việc thiện nguyện bảy năm nay, nhưng không làm trong nhà dưỡng lão nữa mà làm trong hospice. Hospice là nơi chứa những bệnh nhân mà y học đã đầu hàng, đếm ngày tàn chờ chết. Ealy cũng làm việc công-việc- của- người -an- ủi giống tôi , nhưng đối  tượng của em là những người bị bệnh hiểm nghèo. Nancy là bệnh nhân ba tuần nay -từ -chối- không -chịu- chết mà tôi có nghe Ealy nhắc tới. “Chị ấy là gái bán hoa chị Zhang ạ. Vẫn còn rất đẹp.. Chị ấy có một con trai nhưng mẹ chị ấy không cho chị ấy gặp con. Chị ấy bị AIDS.”
Lúc nghe về công việc của Ealy, tôi thực lòng ngưỡng mộ:
-         Chị phục em quá chừng. Công việc của chị còn dễ vì chị chỉ tiếp xúc với hội người cao tuổi. Còn em, em nói gì với những người biết là mình sắp chết, y học đã đầu hàng? Họ hoàn toàn đâu còn chút hy vọng nào vào cuộc đời.
-         Chị nhầm rồi, 90% những người  biết mình chỉ còn được ít ngày, thì  thay đổi hẳn thái độ sống và sống rất  tích cực chị ạ. Họ gọi điện cho người thân, xin lỗi vì những sai phạm và làm những điều tốt cuối cùng trong khả năng của họ...
Cách đây ba tuần, Ealy gọi điện cho tôi bảo.
-         Em có ca này phức tạp quá chị ạ. Chị có nhớ em từng nói những người phải chạy theo ánh sáng sự sống là những người tích cực không… chỉ có Nancy là không như thế, Nancy là người duy nhất không nói chuyện với ai từ ngày vào hospice. Chị có tưởng tương ngày nào em cũng ngồi cạnh một người trong ba bốn tiếng đồng hồ mà người ấy không buồn mở miệng không?
-         Rồi em phải làm gì?
-         Em hát.
-         Hát gì?
-         Những bài nhạc trẻ con của Trung Quốc mà mẹ em dạy khi em còn bé.
-         Rồi làm gì nữa?
-         Rồi em kể cho chị ấy nghe tại sao em đã có ba bốn cuộc tình mà chẳng có cuộc tình nào bền vững. Tại sao em chạy trốn khi đám cưới em sắp diễn ra. Em kể về công việc của một một kỹ sư hoá dầu của em. Hàng ngày em làm gì trong phòng lab.
-         Độc thoại 100%?
-         Vâng, độc thoại 100%.
-         Vậy là chị ấy còn may mắn hơn chị, chị nào đã biết em đã làm gì trong phòng lab và cũng chả biết lý do tại sao em là cô dâu chạy trốn.
-          Hmm.  Ealy ậm ừ.
***
Ealy đã cạo xong nửa đầu còn lại. Đã bình tĩnh hơn và đang dùng chổi cước gom hết những lọn tóc xinh đẹp xoăn tít nằm vương vãi trên sàn gỗ thành một đống.
-         Em đâu cần phải cạo đầu?
-         Em đã nguyện là nếu chị ấy đi trong bình yên em sẽ cạo đầu cậu ạ. Vì em không có gì để tặng cho chị ấy khi chị ấy còn sống cả.
-         Em đã ngồi cạnh chị ấy vài tiếng một ngày rồi còn hát, rồi còn kể chuyện. Thế không đủ sao?
Ealy lắc đầu.
-         Bệnh nhân nào người ta giao cho em cũng thanh thản ra đi. Chỉ có Nancy thì em không biết chắc, em không rõ là em đã giúp đỡ gì cho chị ấy.
Lúc sau khi hai chúng tôi đã nốc xong hai ly pisco pha Schweppes và chén xong hai chén súp bò hầm thì tôi cắc cớ:
-         Tại sao chúng mình phải làm những điều này?
-         Excuse me? Ý chị là làm những điều gì?
-         Là em, trong hospice, còn chị trong viện dưỡng lão? Em có bao giờ thấy hospice thật không đáng là nơi để em phí hoài tuổi trẻ của không?
Ealy lắc đầu nguầy nguậy nhưng cũng không nói gì, hình như vẫn chưa qua cơn xúc động. Một lúc sau, đồng hồ trên điện thoại của tôi reo 11 giờ (là giờ tôi set sẳn hàng ngày, kiên quyết lên giường, không đọc sách, không tham lam làm gì nữa), tôi nói
-         Sorry em, chị có một ngày dài quá. Thôi chị về đây. Mai chị lại vào viện dưỡng lão sớm. Em không hình dung nổi chị phải can hai bà già tám mươi tuổi suýt đánh nhau như thế nào đâu.
Tôi ôm choàng Ealy ở bậu cửa, tạm biệt.
-         Em đừng buồn nữa nhé. Đầu tuy trọc nhưng mà nhìn em cute lắm!
-         Tạm biệt, sweetie.  Ealy nói.
***

Mấy ngày hôm sau lúc tôi đang lái  xe trên đường v thì Ealy gọi điện cho tôi.  Em cảm ơn và xin lỗi hôm thứ sáu vừa rồi tôi đến nhưng vì em mệt mỏi và rối reng quá nên  không kể cho tôi nghe kết cục của Nancy.
Hoá ra là hôm thứ sáu ấy, ngay khi Ealy vừa quảy ba lô vào hospice, bác sĩ  trực đã kéo em lại , bảo là tất cả các chỉ số đều fail, Nancy không còn khả năng trụ được bao lâu nữa, sẽ ra đi trong hôm đó. Ealy (trong lòng  không tin tưởng chút nào vì bác sĩ đã nói như thế trong ba tuần liên tiếp), vẫn đi vào phòng, chào Nancy đang khoác trên người chiếc áo bệnh viện nhàu nát, đang ngồi xếp bằng “thiền” giữa giường bệnh, vẫn xinh đẹp,  tóc vẫn dài rũ rượi và vẫn một mực câm lặng.
Ealy quỳ xuống trước mặt Nancy, cầm tay chị và nói " Hi chị Nancy, em vẫn đang cầu nguyện cho chị. Em tin là người nhà của chị đã bỏ qua mọi lỗi lầm của chị rồi. Chị yên tâm mà thanh thản ra đi nhé " Lúc nói  xong, Ealy nhìn thấy trên đôi gò má của Nancy hai hàng nước mắt chạy dài. Nancy khóc, trong thinh lặng, như đang hồi tưởng về mọi vinh nhục đắng cay của đời mình. Không có lời nào được phát ra trong ba tiếng sau đó. Đến cuối buổi thì Ealy quảy ba lô đi về, lòng em nặng trĩu.
Em vừa đến nhà thì cô y tá ở bệnh viện gọi điện và báo Nancy vừa tắt thở. Ngay lúc Ealy mở cửa căn hộ, em nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ: con mèo tam thể tên Pink của em hôm nay không chạy ra vồn vã  đón chủ như thường lệ mà tự dưng rú lên mang dại và chạy dõi theo một cái gì đó trên trần nhà. Ealy cảm thấy không khí trong nhà có phần khác lạ, em liếc qua chiếc gương dài trong phòng khách và nhìn thấy một bóng trắng di chuyển trên trần nhà, bóng trắng di chuyển đến đâu con mèo béo của em chạy theo đến đó và từ từ khi cái bóng  biến  mất qua cửa sổ thì con mèo Pink của em cũng bặt tiếng không kêu nữa..
-         Cả  buổi  ăn súp và uống pisco với chị, em cứ nghĩ, chắc là chị Nancy đến để tạm biệt em. Và báo cho em hay  là chị ấy ra đi thanh thản. Bây giờ thì em tin chắc là chị ấy đã đến nhà em, để nói lời tạm biệt. Tóc em rồi thế nào cũng dài ra phải không chị?
-         Ừ, tóc nào rồi cũng dài ra hết. Em đã làm đúng. Chị tự hào về em.  Tôi nói vào điện thoại và mĩm cười hài lòng, cứ như là có Ealy đang ngồi bên cạnh.
Bên cạnh tôi, xe vẫn xếp những hàng dài bất tận, đèn đỏ nhấp nháy nối đuôi nhau, trật tự tiến v trung tâm thành phố.

Monday, January 18, 2016

TẠI SAO CHÚNG TA LÀM NHỮNG ĐIỀU NÀY? - Trích "Giấc mơ Mỹ"




- Cái túi của tôi đâu rồi? Cô tìm dùm tôi được không? Tôi cần đi xe bus về nhà.
 Bà già “mới” đã đến bên tôi tự lúc nào. Tên bà là Cherry.  Tôi đoán là bà vẫn chưa quen được với ý nghĩ là bà đang ở viện dưỡng lão, con cái của bà đã ra về hết và đêm nay là đêm đầu tiên bà không còn ở nhà mình. Bà gốc Mexico, theo hồ sơ là tám mươi tư tuổi, vào viện dưỡng lão vì "thường xuyên ngã ở nhà." Tóc bà bạc trắng, tém gọn gàng, người nhỏ bé, gương mặt bà buồn bã và lạc lõng.  Đôi mắt  trắng đục của bà nhìn tôi, van vỉ. 
-           Tôi  không ở đây được đâu. Please baby, please. 
-           Được rồi, cháu sẽ gọi điện cho con trai của bà nhé.
-           Cô gọi đi, gọi ngay bây giờ đi, bà già kia làm tôi sợ quá.
Bà liếc mắt về phía cuối phòng, nơi có bà già "cũ" đang nằm thản nhiên xem chương trình Animal Planet. Tôi biết bà già cũ, bà tên là Annette, tám mươi hai tuổi, Mỹ da màu, tóc bà cạo sát da đầu, gương mặt nâu lấm tấm mụn thịt và đồi mồi. Bà đã cư trú ở viện dưỡng lão này gần hai năm và hoàn toàn thích nghi với mọi thứ ở đây. Bà Annette thật ra là một con gấu, bên ngoài xù xì nhưng bên trong vô cùng ấm áp và hồn hậu. Bà là  người  đã dạy  tôi thắt khăn choàng cổ xinh xắn như một tiếp viên hàng không thực thụ (vì đó là nghề bà làm khi còn trẻ). Chỉ có duy nhất một điều là tính tình bà hơi cổ quái và thích trêu chọc, nắn gân người lạ.

-           Bà kia nói gì với bà mà làm bà sợ thế ạ? Tôi hỏi.

-           Bà ấy nói những lời phân biệt chủng tộc rất cay nghiệt cô à.

Tôi hơi ngạc nhiên nghĩ bụng, chỉ mới có vài tiếng đồng hồ mà Annette đã kịp chọc kẹo gì bà Cherry rồi.

-           Bà ấy nói gì nào?

-           Bà ta bảo tôi là bọn gangster Mexico ở đây đã bị cảnh sát Mỹ tóm gần hết rồi. Tôi cũng nên theo chúng biến về Mexico chứ ở đây làm gì cho chật đất.

-           Cô thấy chúng có cay nghiệt không? Đúng là lũ người da đen nô lệ mọi rợ, Chúa không tạo ra con người bình đẳng đâu cô nhé.

-           Bà nói gì? Bà Annette gầm  lên, hoá ra nãy giờ bà đã theo dõi mẩu đối thoại của chúng tôi. Bà bât dậy khỏi giường, hét to hơn.

-           Bà bảo ai là da đen nô lệ mọi rợ mọi rợ?

-           Bà bảo ai là gangster Mexico? Bà Cherry hét to hơn.

Bà Annnette lập cập bước xuống giường, tay cột dây áo choàng đã bung ra từ lúc nào, tiến lại chỗ tôi và bà Cherry đang đứng, ngay cửa phòng, nhìn ra khoảng sân rộng nơi có một thánh đường nho nhỏ và những cây phong đỏ đang bắt đầu rụng  lá.

-           Tôi chưa từng gọi bà là gangster nhá, đồ rác rưởi. Bà đi ra khỏi phòng này, ngay lập tức! Có phải chết tôi cũng không cho bà share cái phòng này với tôi. Đúng là thứ cặn bã nhập cảnh lậu!

Bà Annette chụp lấy vai bà Cherry đẩy bà Cherry ra cửa. Tôi vội vàng ôm ngang bụng bà Annette, vòng bụng bà to hơn vòng tay tôi, người bà đầy mùi tinh dầu oải hương, bà giãy giụa đẩy tôi ra.

Tôi la to:

-           Thôi mà các bà, đủ rồi đấy. Tôi phải đi gọi người để giải quyết vụ này.

-           Cherry, my darling, bà đi theo tôi. Annette, bà lên giường xem tiếp phim tài liệu đi.

 Tôi buông bà Annette ra, bà ném cho tôi một cái nhìn kiểu như "Cô nghĩ cô là ai mà dám bảo tôi phải làm gì?" rồi  lầm bầm đi về cuối phòng.


Tôi nguyền rủa Ealy trong bụng. Chỉ vì một lần hai đứa ngồi với nhau cuối năm ngoái, em hỏi tôi “Nguyện ước năm mới của chị là gì?” (em nhỏ hơn tôi 11 tháng). Tôi trả  lời “À, 30 năm qua chị toàn lo ăn học và làm những việc để vinh thân phì da, sung sướng bản thân nên chị tha thiết muốn năm nay sẽ làm gì đó có ích.” “Vậy chị ủng hộ tiền cho hội từ thiện đi” “Chị đã làm rồi”  “Còn quỹ nghiên cứu ung thư máu trẻ con bệnh viện St Jude?” Chị cũng làm rồi. nhưng mà vài trăm đô la một năm của chị cũng chả thấm vào đâu em ạ  Và  quan trọng  hơn  chị muốn làm một -điều- gì- mới- mà- mình- chưa- hề -làm ” tôi nói. Ealy gật gù "Em biết rồi, thời gian, chị có thể “donate” thời gian chị à! " và thế là em đã tẩy não tôi và dụ được tôi làm việc này: tuần ba tối, đến an ủi người già trong nhà dưỡng  lão.


Thật ra Ealy là một người bạn rất tốt,  nói đúng thì em là một người cực tốt. Ealy gốc Trung Quốc, sinh ra và lớn lên tại Mỹ,  là bạn thuở nhỏ của Mike, hàng xóm của tôi. Một tối mùa thu cách đây bốn năm khi tôi đang lò dò mang sách vào giảng đường học môn đầu tiên của chương trình cao học và đang ngó nghiêng tìm (vì chưa hề gặp) thì Ealy từ cuối giảng đường, đi sồng sộc đến. “Chào chị, chị là Zhang phải không? (Ealy không nói được tên Trang của tôi) Em là Ealy, bạn của Mike” Tôi nhìn Ealy, hơi ngỡ ngàng, người em thấp đậm, lại tròn trịa, tóc xoăn uốn thành lọn to, đen nhánh. Gương mặt, cũng giống như thân hình, trọn trịa, đầy đặn, mắt hai mí to rõ, sống mũi cao thẳng và cặp môi đầy đặn, nhìn Ealy giống dân gốc Châu mỹ latin, Peru hay Mexico nhiều hơn là gốc Trung Quốc. “Sao chị nhìn em  mãi  thế ?” Ealy hỏi . Tôi  ngượng  ngùng “Ơ, tại nhìn em không giống Trung Quốc mấy”. “Chứ nhìn em giống cái gì? Thuỵ Điển hả? Em là Trung Quốc gốc Thuỵ Điển” Ealy cười vang rồi kéo tôi về chỗ ngồi của em. 



Sau này tôi mới biết là về gien thì Ealy gốc Trung Quốc 100% nhưng về cá tính thì em 100% Mỹ. Điều duy nhất còn mang tính  Trung Quốc ở Ealy là khả năng viết chữ Tàu. Ealy viết chữ phồn thể, đẹp y hệt như tranh thư pháp. Khi rảnh rỗi, Ealy là chọn ra những bài thơ Đường nho nhỏ (Tô Đông Pha, Lý Bạch...) và dùng bút lông kim viết chúng ra một cuốn sổ. Khi nào cuốn sổ đầy thì em đốt nó đi “để nhà bớt chật chội”. Thật ra Ealy là minimalist (người theo chủ nghĩ tối giản), nhưng không bao giờ thừa nhận điều đó. Căn hộ một phòng ngủ của  em cực kỳ sạch sẽ và giản dị, mọi tiện ích đều tối thiểu, bàn ghế vật dụng, cốc tách, chén dĩa mọi thứ đều số lượng rất ít. Ealy dành 20% lương tháng làm việc thiện, sống bằng 50% lương và 30% em cho vào quỹ hưu trí. Cuộc sống của em  giản dị, căn cơ, thậm chí có phần nghèo nàn, mặc cho cha mẹ em có tài sản kếch xù ở San Francisco và em là con gái duy nhất.


Tôi định băng qua thánh đường, qua bãi cỏ rộng đi nhanh vào văn phòng, nhưng sực nhớ ra là bà Cherry hay ngã nên đi chậm chậm trông chừng bà. Bà Cherry đang khóc. Nước mắt bà lăn dài, lặng lẽ. Tôi đi sát lại bà, choàng tay sau lưng bà, an ủi "Cherry yêu  mến ơi , không sao đâu, không sao đâu mà ".


Lời nói của tôi không có tác dụng gì cụ thể.  Bà Cherry khóc tức tưởi, hành lang thì ngắn mà tôi phải dừng lại vì mấy lần bà tựa hẳn vào vai tôi mà khóc và không chịu đi nữa.

Tôi gọi điện cho Armando, là thân nhân duy nhất trong contact list.

-    Có vấn đề gì thế cô? Mẹ tôi lại ngã à? Không à ? Cái gì ? Xô xát cãi nhau à? Shit... Để tôi vào ngay. On my way.


Bà Cherry nhìn tôi cảm kích, bà  k  Armando là con trai út của bà, con trai ngoan nhất trong bốn con trai của bà, là chủ một tiệm kim hoàn rất lớn.

-    Để tôi nói con trai tôi cho cô một cái nhẫn vàng, nó có nhiều nhẫn vàng đẹp lắm. Không phải như mấy cái nhẫn nhôm vớ vẩn bà Annette đeo đâu cô ạ.

Vì bà nhắc đến bà Annette, tôi tranh thủ nói :
-   Bà thông cảm cho bà Annette nhé. Bà ấy hay trêu chọc người khác nhưng không có ý gì xấu đâu ạ
Ừ, tôi nghĩ ở lâu quá trong này nên bà ta bị stressed, nên mới bày cách chọc ghẹo người này người kia. Mà tôi cũng quá đáng khi gọi bà ta là mọi rợ.
- Dạ. Mấy ngày qua nhiều thứ  làm cho bà Annette mệt mỏi bà ạ. Hôm thứ tư cháu vào đây thì bà Kimberley, người share chung phòng vi bà Annete qua đời, cách đây ba tháng ông chồng bà ấy, ông Franklin bị sưng phổi. Hai vợ chồng cùng ở trong viện dưỡng lão nay đã hai năm. Họ luôn ở cùng một phòng nhưng mà khi ông Franklin sưng phổi thì họ tách bà Kimberley ra, rồi ông ấy qua đời, rồi hai tháng sau bà Kimberley cũng đi theo.  Thấy người khác chết  trước mặt dĩ nhiên là một cú sốc.

Bà Annette nhăn mặt như vừa bị ép nuốt một liều độc dược rất đắng. Bà bấu chặt tay tôi, khi hai chúng tôi ngồi trên băng ghế chờ con trai bà tới :

-  Tôi ghét tuổi già cô ạ. Ở đây nhiều người già quá, đi đâu cũng chỉ thấy người già. Mà tại sao chúng ta phải già hở cô? Tôi không muốn mình phải già tí nào.

Tôi nắm bàn tay khô ran của bà, xoa xoa lòng bàn tay mềm mại, thương cảm:
-  Vâng, cháu hiểu ý bà. Cháu cũng không muốn mình già tí nào, bà ạ.


(còn tiếp)

Saturday, January 16, 2016

GIẤC MƠ MỸ




Vài dòng từ tác giả, in bìa 4
"Và thế là sau bao nhiêu ngày chờ đợi thì tôi đã cầm trên tay giấc mơ của mình....
Vào một ngày cuối hè 2015, những câu chuyện này nhảy nhót trong đầu tôi, đòi tôi cho chúng quyền được kể. Tôi ngồi vào bàn và viết, những câu chuyện về nơi tôi đang sống (không phải là một nước Mỹ long lanh, hùng mạnh, diễm lệ), về những người dân Mỹ (không phải là những người sáng láng, đẹp đẽ, thành đạt), mà một nước Mỹ rất đời thường của những người dân rất đỗi bình thường. Có ai đó đã nói rằng quan trọng không phải là bạn kể câu chuyện gì mà là cách bạn kể những câu chuyện ấy như thế nào. Tôi không nghĩ khả năng kể chuyện của mình là thu hút, hấp dẫn nhất, nhưng tôi tin đây là những câu chuyện đáng được chia sẻ. Hy vọng bạn sẽ có một hành trình thú vị khi nhìn thấy nước Mỹ qua một lăng kính mới.
Và bây giờ thì bạn đang cầm trên tay giấc mơ của tôi..."



***
Cảm nhận của anh Đàm Hà Phú:
 "một tập truyện ngắn đậm chất Mỹ, nếu không biết về tác giả hay quá chú ý vào những cái tên Việt Nam của nhân vật, thì bạn hoàn toàn có thể coi đây là một tập truyện ngắn phong cách Mỹ hiện đại rất đáng đọc, câu chữ giản đơn và đầy hình ảnh, kiểu như Raymond Caver, nhưng dễ chịu hơn và nhiều chi tiết hơn với lối kể chuyện của cuốn hút hơn. Một tập hợp những truyện ngắn được viết bằng một giọng kể nồng nàn, để lại dư vị đẹp như một món ăn ngon, đôi chỗ có tính tự sự, nhưng hầu hết là có cấu trúc khá mở để bạn đọc tự cảm nhận và khám phá."

Friday, January 15, 2016

Sách của tôi - "GIẤC MƠ MỸ"



...Nóng hổi vừa thổi vừa coi

a. Nếu bạn đã từng đọc những bài văn/ mẩu truyện tôi viết hồi nhỏ và tự hỏi cô này (người toàn nhờ may mắn mà đoạt tùm lum giải văn cấp thôn, cấp làng, cấp xã) hai mươi năm sau thì sẽ viết thế nào, văn phong sẽ ra làm sao, bạn cần đọc quyển này.

b. Nếu bạn từng tự hỏi cô này rời Việt Nam khi vừa hết tuổi hoa niên, mười mấy năm trời ăn cơm/uống nước tư bản, hít thở khí trời đế quốc đã gặp gỡ những ai, đã bị đời xô dạt, đưa đẩy ra sao, bạn cần đọc quyển này.

c. Nếu bạn đã từng tự hỏi những người Mỹ bình thường (không phải trong film Hollywood) trăn trở, suy tư, hành đông như thế nào trong đời thường bạn cần đọc quyển này.

d. Còn nếu bạn không thoả mãn các điều ki ện a, b, c kể trên nhưng vào dịp Tết bạn thích những khoảng lặng để đọc sách (dù là nằm nhà, hay nằm trên bãi biển) thì bạn cũng rất cần quyển này.

Sách đã ra nhà in -NXB Văn hoá văn nghệ - sẽ lên kệ Tết này (Tôi sẽ cập nhật ngày FAHASA. Phương Nam đưa sách lên kệ). Nhanh tay nha bạn

Friday, January 8, 2016

My favorite Western dish



 

Nếu bạn hỏi tôi, món Tây nào là món tôi thích nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời, là món Beef Wellington. Lần đầu tiên tôi ăn món này là trong một góc nhà hàng tối, trời bên ngoài thì lạnh, lò sưởi thì đang bập bùng sau lưng. Tôi cắt một miếng bánh nhỏ, bỏ vô miệng, nhắm mặt lại, cảm nhận … tôi nghĩ tôi đã nhìn thấy một góc của thiên đường. Cả người tôi ấm áp và hạnh phúc (như là tôi đã tìm thấy một thứ gì đó rất quý từng thuộc về tôi, từng bị mất - mà tôi không biết là đã mất, và khi biết ra thì tôi đau khổ dằn vặt bao nhiêu ngày); giờ thì tôi và thứ đó được Thượng Đế ban cho cơ hội trùng phùng. Cũng không phải là cao lương mỹ vị lắm đâu, beef wellington chỉ là món thịt bò tảng thật mềm đã ướp đem nướng sơ qua lửa, ngài đầu bếp trang trọng đặt miếng bò vào bên trong mấy lớp áo bánh patêsô, bên trên là một lớp nấm nút trắng hay nấm nâu đã xào sơ, và một ít  nước sauce đặc biệt. Xong ông gói lại thật khéo và đem cái packet đó cho vào lo nướng 425F, trong nhiều phút… Khi lấy ra thì bánh đã vàng ươm, tơi xốp, nóng hổi, khi bạn dùng dao sắn xuống thì phần thịt bò và nấm bên trong dậy mùi thơm dào dạt. Món này bạn ăn với khoai tây nguyên củ luộc vừa chín, vài cọng măng tay hay bông cải xanh xanh, thêm một ngụm rượu đỏ (loại nào êm và đằm) là ổn.


Ai đó đã nói với tôi là những món ngon nhất trên đời là những món bạn ăn trước năm 18 tuổi. Có thể họ đúng, nhưng mà món này tôi ăn lúc tôi 35 tuổi, mà vẫn thấy ngon tuyệt vời. Tôi nghĩ vấn đề không phải là tuổi đời càng trẻ thì người ta sẽ càng có một trải nghiệm hoàn hảo. Mà là mọi thứ  đều phụ thuộc vào tâm trạng của bạn lúc bạn có trải nghiệm đó. Và tôi cũng tin là có những món ăn  bạn không thích lúc thiếu thời nhưng sau khi trải qua rất nhiều cay đắng ngọt bùi của cuộc đời thì bạn sẽ đủ bản lĩnh để thấy hết giá trị của nó và một ngày kia thì nhận ra là nó không những ngon, mà là cực ngon.


Nói thế để biết rằng già không hẳn là một điều gì quá tệ. Chào 2016!