Monday, January 18, 2016

TẠI SAO CHÚNG TA LÀM NHỮNG ĐIỀU NÀY? - Trích "Giấc mơ Mỹ"




- Cái túi của tôi đâu rồi? Cô tìm dùm tôi được không? Tôi cần đi xe bus về nhà.
 Bà già “mới” đã đến bên tôi tự lúc nào. Tên bà là Cherry.  Tôi đoán là bà vẫn chưa quen được với ý nghĩ là bà đang ở viện dưỡng lão, con cái của bà đã ra về hết và đêm nay là đêm đầu tiên bà không còn ở nhà mình. Bà gốc Mexico, theo hồ sơ là tám mươi tư tuổi, vào viện dưỡng lão vì "thường xuyên ngã ở nhà." Tóc bà bạc trắng, tém gọn gàng, người nhỏ bé, gương mặt bà buồn bã và lạc lõng.  Đôi mắt  trắng đục của bà nhìn tôi, van vỉ. 
-           Tôi  không ở đây được đâu. Please baby, please. 
-           Được rồi, cháu sẽ gọi điện cho con trai của bà nhé.
-           Cô gọi đi, gọi ngay bây giờ đi, bà già kia làm tôi sợ quá.
Bà liếc mắt về phía cuối phòng, nơi có bà già "cũ" đang nằm thản nhiên xem chương trình Animal Planet. Tôi biết bà già cũ, bà tên là Annette, tám mươi hai tuổi, Mỹ da màu, tóc bà cạo sát da đầu, gương mặt nâu lấm tấm mụn thịt và đồi mồi. Bà đã cư trú ở viện dưỡng lão này gần hai năm và hoàn toàn thích nghi với mọi thứ ở đây. Bà Annette thật ra là một con gấu, bên ngoài xù xì nhưng bên trong vô cùng ấm áp và hồn hậu. Bà là  người  đã dạy  tôi thắt khăn choàng cổ xinh xắn như một tiếp viên hàng không thực thụ (vì đó là nghề bà làm khi còn trẻ). Chỉ có duy nhất một điều là tính tình bà hơi cổ quái và thích trêu chọc, nắn gân người lạ.

-           Bà kia nói gì với bà mà làm bà sợ thế ạ? Tôi hỏi.

-           Bà ấy nói những lời phân biệt chủng tộc rất cay nghiệt cô à.

Tôi hơi ngạc nhiên nghĩ bụng, chỉ mới có vài tiếng đồng hồ mà Annette đã kịp chọc kẹo gì bà Cherry rồi.

-           Bà ấy nói gì nào?

-           Bà ta bảo tôi là bọn gangster Mexico ở đây đã bị cảnh sát Mỹ tóm gần hết rồi. Tôi cũng nên theo chúng biến về Mexico chứ ở đây làm gì cho chật đất.

-           Cô thấy chúng có cay nghiệt không? Đúng là lũ người da đen nô lệ mọi rợ, Chúa không tạo ra con người bình đẳng đâu cô nhé.

-           Bà nói gì? Bà Annette gầm  lên, hoá ra nãy giờ bà đã theo dõi mẩu đối thoại của chúng tôi. Bà bât dậy khỏi giường, hét to hơn.

-           Bà bảo ai là da đen nô lệ mọi rợ mọi rợ?

-           Bà bảo ai là gangster Mexico? Bà Cherry hét to hơn.

Bà Annnette lập cập bước xuống giường, tay cột dây áo choàng đã bung ra từ lúc nào, tiến lại chỗ tôi và bà Cherry đang đứng, ngay cửa phòng, nhìn ra khoảng sân rộng nơi có một thánh đường nho nhỏ và những cây phong đỏ đang bắt đầu rụng  lá.

-           Tôi chưa từng gọi bà là gangster nhá, đồ rác rưởi. Bà đi ra khỏi phòng này, ngay lập tức! Có phải chết tôi cũng không cho bà share cái phòng này với tôi. Đúng là thứ cặn bã nhập cảnh lậu!

Bà Annette chụp lấy vai bà Cherry đẩy bà Cherry ra cửa. Tôi vội vàng ôm ngang bụng bà Annette, vòng bụng bà to hơn vòng tay tôi, người bà đầy mùi tinh dầu oải hương, bà giãy giụa đẩy tôi ra.

Tôi la to:

-           Thôi mà các bà, đủ rồi đấy. Tôi phải đi gọi người để giải quyết vụ này.

-           Cherry, my darling, bà đi theo tôi. Annette, bà lên giường xem tiếp phim tài liệu đi.

 Tôi buông bà Annette ra, bà ném cho tôi một cái nhìn kiểu như "Cô nghĩ cô là ai mà dám bảo tôi phải làm gì?" rồi  lầm bầm đi về cuối phòng.


Tôi nguyền rủa Ealy trong bụng. Chỉ vì một lần hai đứa ngồi với nhau cuối năm ngoái, em hỏi tôi “Nguyện ước năm mới của chị là gì?” (em nhỏ hơn tôi 11 tháng). Tôi trả  lời “À, 30 năm qua chị toàn lo ăn học và làm những việc để vinh thân phì da, sung sướng bản thân nên chị tha thiết muốn năm nay sẽ làm gì đó có ích.” “Vậy chị ủng hộ tiền cho hội từ thiện đi” “Chị đã làm rồi”  “Còn quỹ nghiên cứu ung thư máu trẻ con bệnh viện St Jude?” Chị cũng làm rồi. nhưng mà vài trăm đô la một năm của chị cũng chả thấm vào đâu em ạ  Và  quan trọng  hơn  chị muốn làm một -điều- gì- mới- mà- mình- chưa- hề -làm ” tôi nói. Ealy gật gù "Em biết rồi, thời gian, chị có thể “donate” thời gian chị à! " và thế là em đã tẩy não tôi và dụ được tôi làm việc này: tuần ba tối, đến an ủi người già trong nhà dưỡng  lão.


Thật ra Ealy là một người bạn rất tốt,  nói đúng thì em là một người cực tốt. Ealy gốc Trung Quốc, sinh ra và lớn lên tại Mỹ,  là bạn thuở nhỏ của Mike, hàng xóm của tôi. Một tối mùa thu cách đây bốn năm khi tôi đang lò dò mang sách vào giảng đường học môn đầu tiên của chương trình cao học và đang ngó nghiêng tìm (vì chưa hề gặp) thì Ealy từ cuối giảng đường, đi sồng sộc đến. “Chào chị, chị là Zhang phải không? (Ealy không nói được tên Trang của tôi) Em là Ealy, bạn của Mike” Tôi nhìn Ealy, hơi ngỡ ngàng, người em thấp đậm, lại tròn trịa, tóc xoăn uốn thành lọn to, đen nhánh. Gương mặt, cũng giống như thân hình, trọn trịa, đầy đặn, mắt hai mí to rõ, sống mũi cao thẳng và cặp môi đầy đặn, nhìn Ealy giống dân gốc Châu mỹ latin, Peru hay Mexico nhiều hơn là gốc Trung Quốc. “Sao chị nhìn em  mãi  thế ?” Ealy hỏi . Tôi  ngượng  ngùng “Ơ, tại nhìn em không giống Trung Quốc mấy”. “Chứ nhìn em giống cái gì? Thuỵ Điển hả? Em là Trung Quốc gốc Thuỵ Điển” Ealy cười vang rồi kéo tôi về chỗ ngồi của em. 



Sau này tôi mới biết là về gien thì Ealy gốc Trung Quốc 100% nhưng về cá tính thì em 100% Mỹ. Điều duy nhất còn mang tính  Trung Quốc ở Ealy là khả năng viết chữ Tàu. Ealy viết chữ phồn thể, đẹp y hệt như tranh thư pháp. Khi rảnh rỗi, Ealy là chọn ra những bài thơ Đường nho nhỏ (Tô Đông Pha, Lý Bạch...) và dùng bút lông kim viết chúng ra một cuốn sổ. Khi nào cuốn sổ đầy thì em đốt nó đi “để nhà bớt chật chội”. Thật ra Ealy là minimalist (người theo chủ nghĩ tối giản), nhưng không bao giờ thừa nhận điều đó. Căn hộ một phòng ngủ của  em cực kỳ sạch sẽ và giản dị, mọi tiện ích đều tối thiểu, bàn ghế vật dụng, cốc tách, chén dĩa mọi thứ đều số lượng rất ít. Ealy dành 20% lương tháng làm việc thiện, sống bằng 50% lương và 30% em cho vào quỹ hưu trí. Cuộc sống của em  giản dị, căn cơ, thậm chí có phần nghèo nàn, mặc cho cha mẹ em có tài sản kếch xù ở San Francisco và em là con gái duy nhất.


Tôi định băng qua thánh đường, qua bãi cỏ rộng đi nhanh vào văn phòng, nhưng sực nhớ ra là bà Cherry hay ngã nên đi chậm chậm trông chừng bà. Bà Cherry đang khóc. Nước mắt bà lăn dài, lặng lẽ. Tôi đi sát lại bà, choàng tay sau lưng bà, an ủi "Cherry yêu  mến ơi , không sao đâu, không sao đâu mà ".


Lời nói của tôi không có tác dụng gì cụ thể.  Bà Cherry khóc tức tưởi, hành lang thì ngắn mà tôi phải dừng lại vì mấy lần bà tựa hẳn vào vai tôi mà khóc và không chịu đi nữa.

Tôi gọi điện cho Armando, là thân nhân duy nhất trong contact list.

-    Có vấn đề gì thế cô? Mẹ tôi lại ngã à? Không à ? Cái gì ? Xô xát cãi nhau à? Shit... Để tôi vào ngay. On my way.


Bà Cherry nhìn tôi cảm kích, bà  k  Armando là con trai út của bà, con trai ngoan nhất trong bốn con trai của bà, là chủ một tiệm kim hoàn rất lớn.

-    Để tôi nói con trai tôi cho cô một cái nhẫn vàng, nó có nhiều nhẫn vàng đẹp lắm. Không phải như mấy cái nhẫn nhôm vớ vẩn bà Annette đeo đâu cô ạ.

Vì bà nhắc đến bà Annette, tôi tranh thủ nói :
-   Bà thông cảm cho bà Annette nhé. Bà ấy hay trêu chọc người khác nhưng không có ý gì xấu đâu ạ
Ừ, tôi nghĩ ở lâu quá trong này nên bà ta bị stressed, nên mới bày cách chọc ghẹo người này người kia. Mà tôi cũng quá đáng khi gọi bà ta là mọi rợ.
- Dạ. Mấy ngày qua nhiều thứ  làm cho bà Annette mệt mỏi bà ạ. Hôm thứ tư cháu vào đây thì bà Kimberley, người share chung phòng vi bà Annete qua đời, cách đây ba tháng ông chồng bà ấy, ông Franklin bị sưng phổi. Hai vợ chồng cùng ở trong viện dưỡng lão nay đã hai năm. Họ luôn ở cùng một phòng nhưng mà khi ông Franklin sưng phổi thì họ tách bà Kimberley ra, rồi ông ấy qua đời, rồi hai tháng sau bà Kimberley cũng đi theo.  Thấy người khác chết  trước mặt dĩ nhiên là một cú sốc.

Bà Annette nhăn mặt như vừa bị ép nuốt một liều độc dược rất đắng. Bà bấu chặt tay tôi, khi hai chúng tôi ngồi trên băng ghế chờ con trai bà tới :

-  Tôi ghét tuổi già cô ạ. Ở đây nhiều người già quá, đi đâu cũng chỉ thấy người già. Mà tại sao chúng ta phải già hở cô? Tôi không muốn mình phải già tí nào.

Tôi nắm bàn tay khô ran của bà, xoa xoa lòng bàn tay mềm mại, thương cảm:
-  Vâng, cháu hiểu ý bà. Cháu cũng không muốn mình già tí nào, bà ạ.


(còn tiếp)

No comments:

Post a Comment