Thursday, January 21, 2016

Trích "Giấc mơ Mỹ" - TẠI SAO CHÚNG TA LÀM NHỮNG ĐIỀU NÀY? (tiếp theo và hết)



Tôi lái xe đến căn hộ của Ealy sau khi nhận được tin nhắn "Hey, thứ sáu rồi. Chai Pisco nhà em đang chờ chị." Pisco là một loại rượu brandy của Peru, Ealy thường pha một phần rượu với ba phần nước có ga Schweppes, nặn vào vài giọt chanh, là thức uống mà anh chàng Peru người yêu cũ của em hay làm. Khi tôi đến chuẩn bị bấm chuông tôi nghe tiếng rè rè của máy gì đó trong nhà. Ealy mở cửa. Đầu của em đã được cạo phân nửa.
-         What the heck? Em làm cái trò gì thế?
-         Chị không thấy à? Em đang cạo đầu.
-         Chị thấy, dĩ nhiên là chị biết em đang cạo đầu. Mà tại sao chứ?
Tôi vừa cởi boot dựng ngay ngắn ở cửa vừa hỏi, hơi cảm thấy buồn cười.
 Ealy quay đi, trước khi em quay đi tôi thấy nước mắt em đang đong đầy hai tròng mắt.
-         Nancy đi rồi. Đi hôm nay chị ạ.
Ealy đã làm việc thiện nguyện bảy năm nay, nhưng không làm trong nhà dưỡng lão nữa mà làm trong hospice. Hospice là nơi chứa những bệnh nhân mà y học đã đầu hàng, đếm ngày tàn chờ chết. Ealy cũng làm việc công-việc- của- người -an- ủi giống tôi , nhưng đối  tượng của em là những người bị bệnh hiểm nghèo. Nancy là bệnh nhân ba tuần nay -từ -chối- không -chịu- chết mà tôi có nghe Ealy nhắc tới. “Chị ấy là gái bán hoa chị Zhang ạ. Vẫn còn rất đẹp.. Chị ấy có một con trai nhưng mẹ chị ấy không cho chị ấy gặp con. Chị ấy bị AIDS.”
Lúc nghe về công việc của Ealy, tôi thực lòng ngưỡng mộ:
-         Chị phục em quá chừng. Công việc của chị còn dễ vì chị chỉ tiếp xúc với hội người cao tuổi. Còn em, em nói gì với những người biết là mình sắp chết, y học đã đầu hàng? Họ hoàn toàn đâu còn chút hy vọng nào vào cuộc đời.
-         Chị nhầm rồi, 90% những người  biết mình chỉ còn được ít ngày, thì  thay đổi hẳn thái độ sống và sống rất  tích cực chị ạ. Họ gọi điện cho người thân, xin lỗi vì những sai phạm và làm những điều tốt cuối cùng trong khả năng của họ...
Cách đây ba tuần, Ealy gọi điện cho tôi bảo.
-         Em có ca này phức tạp quá chị ạ. Chị có nhớ em từng nói những người phải chạy theo ánh sáng sự sống là những người tích cực không… chỉ có Nancy là không như thế, Nancy là người duy nhất không nói chuyện với ai từ ngày vào hospice. Chị có tưởng tương ngày nào em cũng ngồi cạnh một người trong ba bốn tiếng đồng hồ mà người ấy không buồn mở miệng không?
-         Rồi em phải làm gì?
-         Em hát.
-         Hát gì?
-         Những bài nhạc trẻ con của Trung Quốc mà mẹ em dạy khi em còn bé.
-         Rồi làm gì nữa?
-         Rồi em kể cho chị ấy nghe tại sao em đã có ba bốn cuộc tình mà chẳng có cuộc tình nào bền vững. Tại sao em chạy trốn khi đám cưới em sắp diễn ra. Em kể về công việc của một một kỹ sư hoá dầu của em. Hàng ngày em làm gì trong phòng lab.
-         Độc thoại 100%?
-         Vâng, độc thoại 100%.
-         Vậy là chị ấy còn may mắn hơn chị, chị nào đã biết em đã làm gì trong phòng lab và cũng chả biết lý do tại sao em là cô dâu chạy trốn.
-          Hmm.  Ealy ậm ừ.
***
Ealy đã cạo xong nửa đầu còn lại. Đã bình tĩnh hơn và đang dùng chổi cước gom hết những lọn tóc xinh đẹp xoăn tít nằm vương vãi trên sàn gỗ thành một đống.
-         Em đâu cần phải cạo đầu?
-         Em đã nguyện là nếu chị ấy đi trong bình yên em sẽ cạo đầu cậu ạ. Vì em không có gì để tặng cho chị ấy khi chị ấy còn sống cả.
-         Em đã ngồi cạnh chị ấy vài tiếng một ngày rồi còn hát, rồi còn kể chuyện. Thế không đủ sao?
Ealy lắc đầu.
-         Bệnh nhân nào người ta giao cho em cũng thanh thản ra đi. Chỉ có Nancy thì em không biết chắc, em không rõ là em đã giúp đỡ gì cho chị ấy.
Lúc sau khi hai chúng tôi đã nốc xong hai ly pisco pha Schweppes và chén xong hai chén súp bò hầm thì tôi cắc cớ:
-         Tại sao chúng mình phải làm những điều này?
-         Excuse me? Ý chị là làm những điều gì?
-         Là em, trong hospice, còn chị trong viện dưỡng lão? Em có bao giờ thấy hospice thật không đáng là nơi để em phí hoài tuổi trẻ của không?
Ealy lắc đầu nguầy nguậy nhưng cũng không nói gì, hình như vẫn chưa qua cơn xúc động. Một lúc sau, đồng hồ trên điện thoại của tôi reo 11 giờ (là giờ tôi set sẳn hàng ngày, kiên quyết lên giường, không đọc sách, không tham lam làm gì nữa), tôi nói
-         Sorry em, chị có một ngày dài quá. Thôi chị về đây. Mai chị lại vào viện dưỡng lão sớm. Em không hình dung nổi chị phải can hai bà già tám mươi tuổi suýt đánh nhau như thế nào đâu.
Tôi ôm choàng Ealy ở bậu cửa, tạm biệt.
-         Em đừng buồn nữa nhé. Đầu tuy trọc nhưng mà nhìn em cute lắm!
-         Tạm biệt, sweetie.  Ealy nói.
***

Mấy ngày hôm sau lúc tôi đang lái  xe trên đường v thì Ealy gọi điện cho tôi.  Em cảm ơn và xin lỗi hôm thứ sáu vừa rồi tôi đến nhưng vì em mệt mỏi và rối reng quá nên  không kể cho tôi nghe kết cục của Nancy.
Hoá ra là hôm thứ sáu ấy, ngay khi Ealy vừa quảy ba lô vào hospice, bác sĩ  trực đã kéo em lại , bảo là tất cả các chỉ số đều fail, Nancy không còn khả năng trụ được bao lâu nữa, sẽ ra đi trong hôm đó. Ealy (trong lòng  không tin tưởng chút nào vì bác sĩ đã nói như thế trong ba tuần liên tiếp), vẫn đi vào phòng, chào Nancy đang khoác trên người chiếc áo bệnh viện nhàu nát, đang ngồi xếp bằng “thiền” giữa giường bệnh, vẫn xinh đẹp,  tóc vẫn dài rũ rượi và vẫn một mực câm lặng.
Ealy quỳ xuống trước mặt Nancy, cầm tay chị và nói " Hi chị Nancy, em vẫn đang cầu nguyện cho chị. Em tin là người nhà của chị đã bỏ qua mọi lỗi lầm của chị rồi. Chị yên tâm mà thanh thản ra đi nhé " Lúc nói  xong, Ealy nhìn thấy trên đôi gò má của Nancy hai hàng nước mắt chạy dài. Nancy khóc, trong thinh lặng, như đang hồi tưởng về mọi vinh nhục đắng cay của đời mình. Không có lời nào được phát ra trong ba tiếng sau đó. Đến cuối buổi thì Ealy quảy ba lô đi về, lòng em nặng trĩu.
Em vừa đến nhà thì cô y tá ở bệnh viện gọi điện và báo Nancy vừa tắt thở. Ngay lúc Ealy mở cửa căn hộ, em nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ: con mèo tam thể tên Pink của em hôm nay không chạy ra vồn vã  đón chủ như thường lệ mà tự dưng rú lên mang dại và chạy dõi theo một cái gì đó trên trần nhà. Ealy cảm thấy không khí trong nhà có phần khác lạ, em liếc qua chiếc gương dài trong phòng khách và nhìn thấy một bóng trắng di chuyển trên trần nhà, bóng trắng di chuyển đến đâu con mèo béo của em chạy theo đến đó và từ từ khi cái bóng  biến  mất qua cửa sổ thì con mèo Pink của em cũng bặt tiếng không kêu nữa..
-         Cả  buổi  ăn súp và uống pisco với chị, em cứ nghĩ, chắc là chị Nancy đến để tạm biệt em. Và báo cho em hay  là chị ấy ra đi thanh thản. Bây giờ thì em tin chắc là chị ấy đã đến nhà em, để nói lời tạm biệt. Tóc em rồi thế nào cũng dài ra phải không chị?
-         Ừ, tóc nào rồi cũng dài ra hết. Em đã làm đúng. Chị tự hào về em.  Tôi nói vào điện thoại và mĩm cười hài lòng, cứ như là có Ealy đang ngồi bên cạnh.
Bên cạnh tôi, xe vẫn xếp những hàng dài bất tận, đèn đỏ nhấp nháy nối đuôi nhau, trật tự tiến v trung tâm thành phố.

2 comments:

  1. Gặp duyên tìm thấy blog của bạn. Bạn viết tự nhiên hay quá. Thanks

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn bạn, mình ít vào blog, bạn có thể tìm mình trên Facebook, An Lâm - Sống ở Mỹ nếu muốn nhé. Mình cập nhật tình hình ở đó thường xuyên hơn. Chúc bạn vui. :)

      Delete