Thursday, June 30, 2016

Thái tử con vua hay bà già xó chợ

BP tràn dầu trên biển vùng vịnh Gulf of Mexico năm 2010, chính phủ Mỹ nhảy ngay vào cuộc, điều tra nghiên cứu mãi đến tháng 11 năm 2012 thì ra kết án BP phạm 11 vụ ngộ sát, 2 vụ sai phạm, và 1 vụ nói dối chính phủ.

Tháng 3 năm 2013, BP cắn răng bồi thường thiệt hại hơn 42.3 tỉ đô la cho nhân dân Mỹ (Tiền này BP nộp vào quỹ trust fund để bồi thường cho nạn nhân bị ảnh hưởng, chính phủ không dính dáng).

Sau đó, đến tháng 7 năm 2014 BP bị buộc phải đóng thêm 18.7 tỉ đô la cho chính phủ Mỹ gọi là tiền phạt vì đã làm nguy hại đến môi trường sinh thái Mỹ, ngoài 8 tỉ đô la BP đã tự bỏ ra để dọn dẹp thiệt hại.

Tổng cộng BP mất hơn 60 tỉ đô la, tính luôn phí tự dọn dẹp làm sạch môi trường là 68 tỉ. Tại sao là con số 60 tỉ đô la, chứ không phải nhoẻn 0.5 tỉ usd bồi thường như Formosa Vietnam (Có ai hiểu 0.5 tỉ đô của Formosa được kết luận là dựa trên những tiêu chí gì)?

Là vì chính phủ Mỹ cùng các khoa học gia, ban ngành đoàn thể đã tích cực thống kê quy mô thiệt hại của ngành hải sản cùng các ngành có liên quan. Họ làm ráo riết, khẩn cấp và chặt chẽ, đến mức BP phải bán bớt tài sản để có tiền mặt đưa vào trust fund để bồi thường thiệt hại.

Vài con số tiêu biểu là:
1/ Chi phí ban đầu thiệt hại riêng cho ngành thuỷ hải sản Mỹ là 2.5 tỉ đô la
2/ Sản phẩm của ngành đánh bắt thuỷ hải sản vùng vịnh tạo ra 1 tỉ đô la một năm
3/ Du lịch bị ảnh hưởng, ước tính thiệt hại 23 tỉ đô la một năm
.....
Có ở Texas và vùng vịnh (Texas, Louisianna, Missisippi, Alabama), trải qua những ngày tháng khủng hoảng vì BP, bạn mới thấy tinh thần Mỹ (đài báo TV ngày nào cũng chạy quảng cáo kêu gọi ai bị ảnh hưởng quyền lợi thì hãy nhanh chân đến  các công ty tư vấn luật tham gia khiếu kiện ).


Đụng đến dân Mỹ và môi trường Mỹ thì tình hình sẽ rất căng, kiểu như khi ngơ ngáo ra đường bạn tông nhằm vào thái tử con vua, không biết điều thì bị mất đầu chứ chẳng chơi.


Bạn không thể xuề xoà lơ là, qua loa, càng không thể có thái độ xem thường kiểu mình vừa dẫm nhằm chân một bà già yếu ớt, lại còn mù, lại còn thân yếu thế cô nào đấy ở xó chợ!
!

Nguồn ở đây
https://en.wikipedia.org/wiki/Deepwater_Horizon_oil_spill

http://www.independent.co.uk/…/bp-oil-spill-disaster-by-num…

Wednesday, June 15, 2016

Khoái cảm từ sách

Tôi chia loài người thành 3 loại. Loại A, những người may mắn sinh ra đã tìm thấy khoái cảm từ sách. Loại này chia làm hai nhóm nhỏ, nhóm A1 bao gồm những người khi rảnh rỗi thì cầm quyển sách còn khi bận rộn kiếm sống qu á thì bỏ rơi sách để lo cho những thứ sát sườn hơn. Nhóm A2, dù bận cỡ căng thẳng vật lộn với đời cỡ nào cũng dành thời gian cho việc đọc. Việc đọc gần như gắn liền với sự tồn tại của họ vì nếu không đọc trong một thời gian sẽ cảm thấy khó thở, tức ngực, khó sống. Loại B, những người hơi hơi yêu sách v à phải cố gắng dữ dằn lắm mới bảo tồn được thói quen đọc sách. Loại C, những người cả đời chẳng bao giờ cầm đến quyển sách hoặc vừa nhát thấy cái gì chứa nhiều chữ là mắt sụp xuống, buồn ngủ.

Tôi vừa gặp 2 người Mỹ từng thuộc loại C, họ tự cho là mình không phải là người đọc sách bẩm sinh (natural reader), từng không hiểu mấy giá trị của văn chương và cũng không bao giờ có diễm phúc sỡ hữu niềm vui lăn lóc cùng quyển sách hay chìm đắm trong thế giới mà quyển sách tạo ra. Nhưng bây giờ lớn tuổi, không còn phải cày cuốc, đã có thời gian dành cho bản thân, nên họ theo khoá huấn luyện 6 tháng để học cách ngưỡng mộ văn chương. Tôi bảo với họ là các khoa học gia đã chứng minh sau khi theo học 6 tháng chương trình đọc của Carnergie Mellon diện tích phần ngôn ngữ của não những ngừời theo học khoá huấn luyện sẽ tăng thêm 50% v à bây giờ thì não họ đã được mở rộng, rất thông tuệ. Ông chồng cười cười còn bà vợ bảo cô ơi tôi không cần thông tuệ, cả đời tôi làm lao công trường học chỉ ao ước có lúc cầm quyển sách đọc sẽ tìm thấy sự khoan khoái mà xưa nay ai cũng nói đến. Giờ thì tôi đã tìm ra nó rồi. Tôi bật cười, vui lây. Cuộc sống đúng là có những điều (tưởng là) đơn giản nhưng không phải ai cũng dễ dàng có.

Nói đến khoan khoái từ sách, tôi thừa nhận mình đã nhận được rất nhiều cảm xúc từ sách của hai tác giả này. Chị Đoàn Minh Phượng "Và khi tro bụi" cùng với "Sài Gòn thị thành hoang dại" của em Khải Đơn (và những quyển khác của họ). 90% sách của tôi là đọc hàng ngày là sách tiếng Anh và sự thật là tôi không mặn mà với sách của tác giả Việt Nam lắm nhưng hai tác giả Việt này đã làm tôi thống khoái vô cùng. Qua họ ngôn ngữ Việt trở nên đẹp não nùng, đẹp hoang dại, vừa u sầu lại vừa đầy hy vọng, không khỏi làm tôi ngưỡng mộ!

Còn bạn, bạn là loại nào trong ba loại người trên và bạn đọc sách của tác giả Việt Nam nào?


Friday, June 3, 2016

Flower power

Flower power
It’s amazing how these flowers,
Ever so petite and fragile,
Yet have the power
to keep me safe
from floods of tears
So here, 

cheers to flower power!

(P.s: photo taken this morning, from my kitchen)